“Nghe giọng điệu của đối phương rất trẻ con, Tri Hạ cũng cố gắng nói chuyện cho phù hợp.”
Tiểu Tinh Linh Ma Pháp trả lời tin nhắn rất nhanh:
“Chào Phú Bà nhỏ, bạn là người bạn loài người đầu tiên của mình.
Tộc mình sống trong rừng sâu, tộc trưởng nói con người bên ngoài đều rất xảo quyệt, không thể dễ dàng tin tưởng, bạn chắc là sẽ không lừa mình chứ?”
Phú Bà nhỏ thời niên đại:
“Tất nhiên là không rồi, con người với con người cũng có sự khác biệt, có người tốt cũng có người xấu.
Hơn nữa mình ở đây và bạn ở đó không cùng một thế giới, con người bên mình đa số đều rất thuần phác, họ yêu lao động và cuộc sống, luôn tràn đầy kỳ vọng vào tương lai...”
Tiểu Tinh Linh Ma Pháp:
“Không lừa là tốt rồi, mình chọn tin bạn vậy.
Hơn nữa dù bạn có là người xấu thì cũng chẳng lừa được mình đâu, bạn làm sao mà đến chỗ mình bắt mình được.”
Lời này có chút tinh nghịch, nhưng cũng có lý, nên tiểu tinh linh mới đồng ý làm bạn với Tri Hạ.
Từ khi sinh ra, những gì cô bé nghe được đều là lời xấu về con người, vừa sợ hãi đồng thời cũng nảy sinh tò mò rất lớn.
Cô bé không dám ra khỏi rừng, không tiếp xúc được với người bên ngoài, nhưng thứ được máy giao dịch vị diện giới thiệu thì lại khác, có máy giao dịch đảm bảo, không sợ bị lừa.
Theo phán đoán của Tri Hạ, tiểu tinh linh ước chừng tuổi đời chưa lớn, trí tuệ cao nhất cũng chỉ tầm đứa trẻ sáu bảy tuổi thôi, mang theo giọng điệu ngây thơ lãng mạn.
Dỗ dành trẻ con mà, Tri Hạ đã có kinh nghiệm rồi.
Tiểu tinh linh nói rất nhiều, thường là cô bé nói, hoàn toàn không cần Tri Hạ phải dò hỏi đã tự khai hết tình hình bên đó ra.
Tri Hạ thỉnh thoảng phụ họa vài câu, cũng kể cho cô bé nghe một chút về tình hình bên này, đối phương nghe rất say mê.
Cô hoàn toàn không nhắc đến chuyện giao dịch, cứ thế trò chuyện cùng cô bé khoảng một hai tiếng đồng hồ.
Nghe thấy tiếng trẻ con khóc bên ngoài, Tri Hạ vội vàng gửi tin nhắn:
“Tiểu tinh linh, thật xin lỗi mình không thể trò chuyện cùng bạn được nữa, con mình tỉnh rồi, đang khóc, mình phải ra ngoài dỗ chúng đây, chúng ta lần sau lại tán gẫu nhé.”
Cũng coi như là một cái cớ, nếu không thì hoàn toàn có thể đưa bọn trẻ vào không gian giao cho robot trông trẻ.
Nhưng thuần túy là ngồi tán gẫu cũng rất mệt, cộng thêm hôm nay buổi trưa cô chưa được nghỉ ngơi, lúc này buồn ngủ đến mức cứ ngáp ngắn ngáp dài.
Tiểu Tinh Linh Ma Pháp:
“Hóa ra bạn đã có con rồi à.
Đã là bạn bè rồi, lại nói chuyện hợp nhau như vậy, mình tặng con bạn một món quà nhé.
Đem hai chiếc lá này lần lượt dán lên trán lũ trẻ, chúng sẽ nhận được lời chúc phúc của mình, sẽ gặp may mắn đấy.”
Tri Hạ chọn nhận, trong ô chứa đồ liền xuất hiện thêm hai chiếc lá.
Cô lấy lá ra đặt trong lòng bàn tay, cũng không nhìn ra có gì khác biệt.
Phú Bà nhỏ thời niên đại:
“Bên mình chỉ là thế giới bình thường, không có phép thuật thần kỳ như bên bạn, nhưng cũng có rất nhiều thứ hay ho.
Chờ lần sau chúng ta trò chuyện, mình cũng sẽ tặng bạn một món quà, hy vọng bạn đừng chê nhé.”
Tiểu Tinh Linh Ma Pháp:
“Không sao đâu, bạn tặng quà là mình vui rồi, bạn đừng trì hoãn nữa, mau đi chăm sóc em bé đi.”
Tri Hạ vội vàng ra khỏi không gian, chỉ có hai chiếc lá, ước chừng là tiểu tinh linh tưởng cô có hai đứa con.
Tri Hạ cũng không thể cố tình nói với đối phương là mình có tận năm đứa, nếu không lại có vẻ như đang đòi quà vậy.
Cô cất hai chiếc lá đi trước, không dự định dùng cho ba đứa trẻ sinh ba, dù sao ba đứa còn nhỏ, hiện tại không rời được sự trông nom của người lớn, mà cặp song sinh đã lớn rồi, cả ngày chạy nhảy bên ngoài, càng cần chút may mắn hơn.
Mà chúng, sau này chẳng phải vẫn còn cơ hội sao.
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng của Bùi Cảnh xuất hiện ngoài cửa, Tri Hạ vội vàng đi mở cửa, liền thấy Bùi Cảnh và Bùi Vĩnh đều ở bên ngoài.
“Em vừa ngủ thiếp đi nên không nghe thấy, có phải anh đợi ngoài cửa lâu lắm rồi không?”
Tri Hạ còn giả vờ như vừa tỉnh giấc mà dụi dụi mắt.
Bùi Cảnh rất phối hợp:
“Cũng không lâu lắm, anh vừa về thì anh cả cũng tới, đang đứng ở sân nói chuyện thì thấy em mở cửa đây, con đói hay là tiểu rồi?”
“Chắc là cả hai.”
Tri Hạ tránh sang một bên để anh vào.
Bùi Vĩnh chỉ nhìn thoáng qua ở cửa rồi nói:
“Chú vào giúp em dâu chăm con đi, anh đi xem bố đã tỉnh chưa.”
Đợi Bùi Cảnh vào phòng, hai người họ thành thục chăm sóc ba đứa nhỏ.
Đến chiều tối, Bùi Kiến Quốc mới cùng Bùi Song Song đi tới.
Vết trầy xước trên cánh tay Bùi Kiến Quốc đã được bôi thu-ốc, nhưng diện tích không nhỏ, trông có vẻ khá rợn người.
Bác Bùi là người đầu tiên chú ý tới:
“Chuyện này là thế nào?
Sao lại bị thương rồi?”
“Lúc trưa đạp xe không cẩn thận ngã một cái, đã đi bệnh viện bôi thu-ốc rồi ạ, không có việc gì đâu, ông nội đừng lo lắng.”
Sau khi giải thích, Bùi Kiến Quốc đã hoàn toàn không còn vẻ thương cảm vì những lời nói của Vương Duyệt hồi trưa nữa, ngược lại rất tươi tỉnh, đôi mắt như phát ra ánh sáng, chào Bùi Vĩnh:
“Bố.”
Bùi Vĩnh cũng ừ một tiếng, gọi hai anh em họ lại nói chuyện.
Lần gặp trước đã là bốn năm về trước, ở giữa tuy có liên lạc qua điện thoại, nhưng bốn năm thời gian trôi qua, vẫn có sự thay đổi rất lớn.
Gương mặt con trai đã trưởng thành hơn nhiều, dù khi cười vẫn mang vẻ ngô nghê như đứa trẻ chưa lớn.
Con gái so với sự non nớt trước đây cũng đã lớn khôn, chỉ là có vẻ hơi gò bó, đứng sau lưng anh trai cúi đầu không nói lời nào.
Bùi Vĩnh cũng không trách con, vì anh biết mình không có tư cách.
Bất kể giữa anh và Vương Duyệt xảy ra chuyện gì, khi đối mặt với hai đứa con, anh luôn cảm thấy áy náy, vì anh đã không làm tròn trách nhiệm thuộc về mình.
“Bố, có phải bố muốn ly hôn với mẹ không?”
Một câu nói đột ngột của Bùi Song Song khiến tất cả mọi người đều chấn động.
Nụ cười trên mặt Bùi Kiến Quốc cũng không còn nữa, sắc mặt trở nên tĩnh lặng.
Bác Bùi cũng lo lắng hỏi anh:
“Thằng cả, Song Song nói là thật sao?”
Tri Hạ không muốn can dự vào chuyện của họ, khẽ nháy mắt với Bùi Cảnh, rồi dắt hai đứa nhỏ ra ngoài.
Bùi Vĩnh gật đầu không chút kiêng dè:
“Là thật, con đề nghị.
Hai đứa nhỏ đều do bà ấy một tay nuôi nấng, nhà cửa và tiền bạc đều để lại cho Vương Duyệt, con đi tay trắng.”
Bùi Song Song mím mím môi, nức nở thành tiếng:
“Con không đồng ý, con không đồng ý hai người ly hôn.
Bố, bố đừng ly hôn có được không?
Con không muốn không có bố.”
Mặc dù đã 20 tuổi rồi, nhưng lúc này, đối mặt với cảnh tượng bố mẹ đòi ly hôn, cô cũng chỉ là một đứa trẻ.
Bùi Vĩnh tự nhiên là đau lòng, tiến lại gần ôm lấy con:
“Song Song, bố với mẹ con ly hôn rồi thì vẫn là bố của con, chuyện này không thay đổi được gì cả.
Hơn nữa bố hứa với con, sau này sẽ thường xuyên về thăm con, con và anh trai nhớ bố cũng có thể đến thăm bố, được không?”
“Không được, con không muốn, con chính là không muốn hai người ly hôn.”
Bùi Song Song làm mình làm mẩy đẩy Bùi Vĩnh ra, “Dù sao con cũng không đồng ý, nếu bố cứ nhất quyết ly hôn, bố sẽ không còn là bố của con nữa.”
Bùi Vĩnh giữ gương mặt bình thản, tuy có chút thất vọng, nhưng cũng hoàn toàn không bị lời nói của con làm ảnh hưởng đến nội tâm.
Có lẽ con người anh chính là như vậy, trước đây chưa từng nhắc đến, nhưng một khi đã nói ra thì tuyệt đối sẽ không có đường lui, giống như sức chịu đựng của anh đối với Vương Duyệt vậy, qua sự kiện phân gia lần này, đã đạt đến giới hạn.
Anh có thể nhẫn nhịn để bản thân sống dưới bóng ma của Vương Duyệt, đó là anh nợ bà ta, nhưng anh không thể để bố anh già bằng này tuổi rồi còn phải nhìn sắc mặt con dâu mà sống, không có cái lý đó.
“Song Song, bất kể con có nhận bố hay không, cũng không thay đổi được sự thật bố là bố của con.
Chuyện giữa bố và mẹ con các con không hiểu đâu, dây dưa cả đời rồi, mẹ con cũng sống không vui vẻ gì, bây giờ buông tay, tốt cho cả hai.
Bà ấy có được thứ mình muốn, có nhà có tiền không phải lo lắng gì, cũng có thể đi tìm hạnh phúc của riêng mình.”
Anh sẽ không nghĩ đến việc để Vương Duyệt lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục, dù không làm được vợ chồng thì vẫn còn hai đứa con ở giữa làm sợi dây liên kết.
Chỉ mong quãng đời còn lại, đôi bên đều được an lạc, thế là đủ rồi.
“Sao con lại không hiểu chứ?
Con cái gì cũng hiểu.
Hai người thì đi tìm hạnh phúc của riêng mình rồi, nhưng có từng nghĩ đến con và anh trai phải làm sao không?”
Bùi Song Song cầu cứu nhìn sang Bùi Kiến Quốc:
“Anh, anh nói một câu đi, anh cũng không đồng ý bố mẹ ly hôn, đúng không?”
Bùi Kiến Quốc im lặng, anh không dám nói mình tán thành, vì đó là người mẹ đã nuôi nấng anh khôn lớn, nhưng cùng với sự tăng dần của tuổi tác, anh cũng càng thấu hiểu nỗi đau của bố.
Trong cuộc hôn nhân này, cả hai người họ đều không hạnh phúc, buông tay mới là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng rõ ràng, mẹ anh không muốn, cho nên định sẵn sẽ có người bị tổn thương.
“Tại sao anh không nói gì?”
Bùi Song Song không thể tin nổi nhìn anh trai mình, cô hoàn toàn không thể hiểu nổi, sự im lặng của anh có nghĩa là tán thành bố mẹ ly hôn sao?
Bùi Kiến Quốc né tránh ánh mắt không dám nhìn Bùi Song Song, lại bị cô mạnh bạo đẩy một cái:
“Bùi Kiến Quốc, anh đối xử như vậy có xứng với mẹ không?
Anh quên là mẹ đã chăm sóc chúng ta lớn lên sao?
Bố ngoài việc đưa tiền ra, mấy năm ông ấy mới về một lần, bây giờ còn đòi ly hôn, anh còn bênh ông ấy?”
Bùi Kiến Quốc và Bùi Song Song không giống nhau.
Hồi anh còn nhỏ, Bùi Vĩnh và Vương Duyệt tuy có cãi nhau nhưng vẫn chưa nghiêm trọng đến mức này, anh cũng từng được tận hưởng cuộc sống có đầy đủ cả bố lẫn mẹ.
Hồi đó, Bùi Vĩnh cũng rất thương anh, mỗi lần về luôn bế anh trong lòng, đặt anh lên cổ cõng đi chơi, bế anh lên cao, đẽo s-úng gỗ cho anh, âu yếm gọi anh là con trai ngoan...
Anh cũng cảm nhận rõ ràng, cùng với sự cằn nhằn oán trách quá đáng của mẹ, bố mới càng thêm đau khổ, số lần về nhà ngày một ít đi.
Hồi nhỏ anh cũng không thể thấu hiểu, cũng từng oán trách Bùi Vĩnh, nhưng khi lớn lên, anh nhận thấy bản thân mình cũng càng lúc càng không chịu nổi, muốn trốn chạy, nhưng dường như lại không thể trốn chạy nổi.
Ít nhất, anh đã có thể thấu hiểu Bùi Vĩnh rồi.
Bùi Kiến Quốc không nói một lời, Bùi Song Song khóc lóc chạy đi, anh cũng chỉ có thể đuổi theo.
Bác Bùi vừa đau lòng thực sự lại vừa có chút an ủi:
“Kiến Quốc đứa trẻ này, thực sự đã trưởng thành rồi.”
Nhưng trưởng thành là phải trả giá.
Anh có thể thấu hiểu Bùi Vĩnh, là vì hiện tại người đang chịu đựng sự áp bức của Vương Duyệt chính là anh.
Thậm chí có đôi khi, anh cũng thực sự muốn bất chấp tất cả mà trốn chạy, nhưng làm vậy, dường như lại tỏ ra mình rất thiếu lương tâm.
Đêm đến, cả gia đình đều vào không gian.
Tri Hạ đặt hai chiếc lá lên trán cặp song sinh, chỉ thấy một vầng hào quang rực rỡ lướt qua, đều thấm vào cơ thể chúng, sau đó lại trở về bình lặng.
Cô ngẩn người:
“Như thế này... sau này sẽ có may mắn sao?”