“Được rồi, con còn cần gì nữa thì cứ nghĩ cho kỹ rồi hãy nói với mẹ một lượt luôn.”
Tri Hạ bảo.
Bùi Thần Diệp quả thực đang nghiêm túc suy nghĩ, cậu bé cầm giấy b-út lên bắt đầu lên kế hoạch những món đồ mình cần.
Tri Hạ đến nhà họ An, không may là Liễu Linh không có nhà, cô chỉ có thể nói chuyện Thần Diệp muốn nhảy lớp với An Kính Chi, để đợi Liễu Linh về thì nhờ ông nhắn lại giùm.
Chu Nam nhận lấy giỏ anh đào kia, rửa một bát đặt bên cạnh họ:
“Sao mang sang nhiều thế?
Ở nhà vẫn còn chứ?”
“Trên cây vẫn chưa hái hết ạ, hai ngày nay chín nhiều quá, mỗi ngày đều hái được khối ra ấy.”
Nghe Tri Hạ trả lời vậy, Chu Nam mới yên tâm.
Vợ chồng An Tri Nhân đã đi Bắc Kinh, An Tri Hiền để giành suất đi học nên thường xuyên trực đêm, chẳng thấy bóng dáng đâu, trong nhà hiện tại chỉ có Liễu Linh và đứa trẻ, tuy rằng ăn ở vẫn chung với nhau, nhưng Liễu Linh vẫn đang giận dỗi, ngày nào cũng đưa nhóc con đến trường, Chu Nam bỗng chốc nhàn nhã hơn hẳn.
Tri Hạ nói chuyện vài câu rồi đi về.
Về đến nhà, chỉ thấy Uyển Tình đang dẫn ba đứa em sinh ba ngồi ở sân nghe radio, trên bàn gỗ nhỏ đặt anh đào đã rửa sạch, Nguyên Bảo cuộn tròn ở một góc bàn, Đại Hoàng thì ở dưới gầm bàn, nhưng lại không thấy bóng dáng bé Sáu đâu.
Ra đến sân sau mới phát hiện bé Sáu đang ngồi một mình trên cành cây anh đào, ung dung tự tại tựa vào cành cây, bàn tay nhỏ hái anh đào bỏ vào miệng.
Tri Hạ đứng dưới gốc cây, cậu bé vừa hay ở ngay phía trên đầu cô một chút:
“Bùi Thần Hữu, anh đào vừa hái xuống đã bỏ ngay vào miệng ăn, bẩn không hả?”
“Ở bẩn sống lâu, ăn vào không bệnh.”
Bùi Thần Hữu nói câu cửa miệng học lỏm được, bỗng sắc mặt biến đổi, kêu lên một tiếng “ái dà".
Tri Hạ dang hai tay ra đón, cậu bé nhảy một cái đã vào lòng cô, chỉ là tay vẫn đang bịt cổ.
“Sao thế con?”
Tri Hạ vội vàng gạt tay cậu bé ra xem, thì thấy dưới ngón tay là một con kiến đã bị cậu di ch-ết, trên cổ còn có một nốt đỏ do kiến c.ắ.n.
“Để xem sau này con còn dám trèo cây nữa không, trên cây đó toàn là kiến thôi, nói không chừng còn có sâu lông nữa, lần này bị châm cho rồi nhé?”
Tri Hạ bế cậu bé đi lên phía trước, không quên dọa dẫm cho cậu sợ để sau này không leo trèo nữa.
Cây anh đào ở nhà chưa cao lắm, vạn nhất ra ngoài leo trèo mà ngã thì biết làm sao được.
Vào trong nhà xong, cô lại tìm thu-ốc mỡ bôi cho cậu.
Chẳng mấy chốc đã đến kỳ thi cuối kỳ, lúc thi Bùi Thần Diệp dùng đề thi của lớp bốn, mặc dù vậy điểm số vẫn rất đạt chuẩn, chỉ kém người đứng thứ nhất có một điểm, xếp thứ hai.
Lúc Uyển Tình biết khai giảng cậu sẽ lên lớp bốn thì còn giận dỗi một thời gian dài, sau đó đã có sự thay đổi rõ rệt, cũng bắt đầu bỏ công sức vào việc học hành.
Sau kỳ thi là đến kỳ nghỉ, vợ chồng An Tri Nhân cũng từ Bắc Kinh trở về.
Tri Hạ cùng ông cụ và bà cụ đi bộ trên đường đến nhà họ An, phía sau là sáu đứa trẻ.
Uyển Tình hôm nay hiếm khi mặc váy, chiếc váy công chúa màu trắng trăng kiểu thắt eo, cổ áo và thắt lưng đều có hoa, giữa bông hoa còn đính ngọc trai, tóc buộc đuôi ngựa sau gáy, lại còn đeo thêm một chiếc bờm, lúc yên tĩnh thật sự giống như một nàng công chúa nhỏ vậy.
Tri Hạ cũng mặc kiểu dáng gần tương tự, chỉ là chất liệu và màu sắc không giống nhau, cô bé chạy lon ton lên nắm tay mẹ, còn nghe thấy cô bé nhỏ giọng làm điệu:
“Mẹ ơi, con mặc váy xinh lắm phải không?”
“Đúng là quá xinh đẹp luôn.”
Tri Hạ không tiếc lời khen ngợi.
Sau khi đến nhà họ An thì vừa vặn đến giờ cơm.
Tri Hạ ít khi uống rượu, chủ yếu là vì rượu trắng họ uống quá cay, nhưng hôm nay trên bàn lại đặc biệt có thêm bia, cô liền đoán được bữa cơm này rất long trọng.
Quả nhiên, An Kính Chi tâm trạng rõ ràng rất tốt lên tiếng:
“Hôm nay nhà chúng ta có hai việc lớn...”
Ông nói được một nửa thì nhìn ông cụ:
“Ba, hay là để ba nói đi.”
“Việc thứ nhất chính là vợ chồng Tri Nhân trở về, hôm nay chúng ta vừa hay nhân dịp này cả nhà sum họp, chỉ tiếc là thiếu thằng Cả, thằng Tư và Bùi Cảnh, kệ chúng nó vậy.
Việc lớn thứ hai là Tri Hiền, suất đi học nước ngoài đã được xác định rồi, nửa tháng nữa nó sẽ ra nước ngoài, sớm nhất cũng phải một năm sau mới về được.”
Ông cụ cười nói.
“Thật sao, anh Ba, chúc mừng anh nhé.”
Từ năm ngoái đã nghe nói có suất này rồi, An Tri Hiền cũng vẫn luôn nỗ lực vì điều này, nửa năm nay cả ngày bận rộn tối mày tối mặt, xem ra cuối cùng cũng không uổng công.
Liễu Linh bỗng nhớ ra một chuyện:
“Nghe nói trước đây những người bị đi cải tạo đa số đều đã được phục hồi danh dự rồi, tài sản bị tịch thu cũng sẽ được trả lại, nhà mình...”
Lúc Liễu Linh gả về đây nhà họ An chẳng còn gì mấy, nhưng cô ấy cũng từng nghe người lớn trong nhà kể về sự huy hoàng trước đây của nhà họ An, nên mới đột ngột nhắc đến chuyện này.
Nụ cười trên mặt ông cụ thu lại đôi chút, nhưng cũng không giấu giếm:
“Nhà chúng ta cũng nhận được tin rồi, nhưng còn một số thủ tục phải làm, việc này đều do ba con đang lo liệu, ông cũng không rõ lắm.”
Ông chỉ có một đứa con trai, nhưng cháu trai thì có khối.
Vốn dĩ là định đợi lũ cháu đều đã lớn, giờ mỗi đứa đều có sự nghiệp riêng, đợi đến khi mọi việc xong xuôi thì vừa hay chia gia sản cho chúng, cũng để tránh việc đứa nào cũng dòm ngó rồi sinh mâu thuẫn, cuối cùng lại làm sứt mẻ tình cảm.
Nhưng chuyện tài sản còn chưa làm xong mà cháu dâu đã không nén nổi lòng rồi, ông có chút không vui.
Liễu Linh dường như cũng nhận ra mình đã nói điều không nên nói, vội vàng chữa cháy:
“Con cũng chỉ nghe người ta nói nên tiện mồm hỏi vậy thôi, dù sao nhà mình và những người bị đi cải tạo cũng không giống nhau, về những chuyện này con cũng không hiểu lắm.”
Tài sản có thể quay về vẫn là chuyện đáng mừng, An Tri Nhân và An Tri Hiền thì không biểu lộ gì, nhưng so với sự nôn nóng của Liễu Linh, đôi mắt của Trịnh Tố Xuân rõ ràng sáng lên hẳn khi nghe đến chuyện này.
Cũng phải thôi, bởi vì ai mà chê nhiều tiền chứ.
Tri Hạ thấy sao cũng được, một phần là vì cô không thiếu, mặt khác chính là, phần của hồi môn đưa cho cô cô đã thu vào không gian rồi, theo tình hình hiện tại thì việc chia gia sản đều là chuyện của đám con trai, con gái đừng hòng nghĩ tới.
Năm đó khi cụ cố chuẩn bị phần của hồi môn đó thì nhà họ An vẫn còn giàu có, mặc dù những món đồ lớn đã không còn nữa nhưng những gì để lại đều là phần tinh hoa nhất, ngoài một hộp nhỏ thỏi vàng ra, hai chiếc rương khác toàn là vàng bạc châu báu, rất đáng kể.
Bàn ăn bỗng chốc im lặng hẳn đi, không ai lên tiếng nói thêm gì nữa.
Sáng sớm sương mù còn đọng lại, Tri Hạ đã dậy từ rất sớm.
Dì Trương xách mớ rau tươi từ bên ngoài đi vào, thấy Tri Hạ đang tập thể d.ụ.c ở trong sân, ngập ngừng lên tiếng:
“Tri Hạ, tôi thấy cô nghỉ hè rồi cũng có thể tự trông con được, tôi ở lại đây cũng chẳng giúp được gì nhiều, hay là đợi đến khi cô khai giảng rồi tôi lại sang nhé?”
Như vậy cũng có thể tiết kiệm cho cô một phần tiền lương, mặc dù thu nhập của mình bị giảm đi, nhưng dì Trương là người biết ơn, không hề quên mình được Tri Hạ thuê về trong hoàn cảnh nào.
Tri Hạ ngẩn người một chút:
“Dì Trương ở nhà có việc bận không sang được ạ?”
“Cũng chẳng phải có việc gì, chỉ là cảm thấy kỳ nghỉ cô đều có thể tự làm hết mọi việc, trả thêm một phần tiền lương thấy phí quá.”
Dì Trương biết Tri Hạ tốt bụng, người ta đối xử tốt với mình thì bà tự nhiên cũng sẽ nghĩ cho người ta, “Cô cũng đừng lo cho tôi, tôi thấy chính sách bên ngoài giờ nới lỏng hơn nhiều rồi, vừa rồi tôi đi qua ngõ thấy toàn người bán rau, còn có một tiệm bán quẩy cũng mở cửa rồi, tôi định bụng có thể làm chút việc khác kiếm thêm thu nhập, đợi cô khai giảng tôi lại sang chăm lũ trẻ.”
Tri Hạ đại khái hiểu được ý của bà, bước tới nói:
“Dì Trương, nếu dì vì muốn buôn bán nhỏ nên mới không muốn ở chỗ cháu nữa thì cháu chắc chắn sẽ để dì đi, nhưng nếu dì mang ý nghĩ muốn tiết kiệm tiền cho cháu mà tạm thời rời đi hai tháng thì hoàn toàn không cần thiết đâu ạ.
Cháu chỉ rảnh rỗi mấy ngày này thôi, cũng không định nhàn rỗi mãi, trong nhà vẫn cần có người giúp trông con mà.”
“Nếu vậy thì tôi vẫn ở lại thôi, dù sao làm ở chỗ cô tôi cũng thấy yên tâm, miễn là không gây phiền phức cho cô là được.”
Chuyện buôn bán nhỏ bản thân bà cũng đang phân vân.
Nghĩ đến lúc mới đưa ra quyết định này, ông chồng nhà bà còn bảo bà là đồ tốt bụng hão, bản thân còn chưa lo xong lại đi lo cho người ta.
Nhưng dì Trương vẫn luôn nhớ rõ lúc mình bị người ta đổ oan bà đã tuyệt vọng đến mức nào, chồng và con cái đều không hiểu cho bà, chính Tri Hạ đã kéo bà một tay, sự tin tưởng của chủ nhà cũ đã giúp bà có thêm sự tự tin trước mặt hàng xóm láng giềng.
Tri Hạ nắm rõ tiến trình lịch sử, quyết sách cải cách mở cửa thực sự sẽ được xác định vào cuối năm nay, hiện tại mà nói, bán chút rau cỏ gì đó đã không còn ai quản nữa rồi, nhưng muốn làm gì đó rầm rộ thì vẫn không dễ dàng.
Mấy năm nay, tích cóp của bản thân cộng với trợ cấp của trưởng bối, tiền tiết kiệm trong nhà cũng coi như là một con số không nhỏ rồi, nhưng đợi sau khi cải cách mở cửa thực sự muốn làm gì đó thì vẫn còn thiếu rất nhiều.
Cô phải bắt đầu tính toán xem nên tích lũy tư bản như thế nào đây.
Mấy ngày nay Tri Hạ thường xuyên ra ngoài dạo chơi, vật tư trong không gian của cô có quá nhiều, chỉ là không tiện mang ra tiêu thụ.
Lúc từ bên ngoài về, bỗng phát hiện trước cửa có xe đỗ.
Cô vội vàng rảo bước nhanh hơn, quả nhiên, đứng ở đại môn đã thấy Bùi Cảnh đang ở trong sân chơi cùng lũ trẻ.
“Sao anh bỗng dưng về thế này, chẳng báo trước một tiếng?”
Tri Hạ ngoài miệng phàn nàn nhưng trong lòng vẫn thấy rất vui.
Bùi Cảnh quay đầu lại ngạc nhiên nhìn cô:
“Ông nội gọi điện bảo về mà, em không biết sao?
Còn dặn kỹ là gọi cả anh Tư về nữa.”
Hơn nữa anh Cả cũng về rồi, dường như là đột nhiên nhận được điện thoại của ông cụ, An Tri Khánh không yên tâm nên lại đi hỏi Bùi Cảnh xem trong nhà có chuyện gì xảy ra không, bấy giờ anh mới biết ông cụ gọi hết những người ở xa về.
Tri Hạ bỗng nhớ lại những lời nói trên bàn ăn mấy ngày trước, nhưng không cảm thấy chuyện đó có liên quan gì đến mình, sao lại gọi cả Bùi Cảnh về nữa?
An Tri Khánh ở xa nên Bùi Cảnh và An Tri Ngang về được hai ngày rồi thì anh mới lững thững về tới.
Buổi tối sang nhà họ An ăn cơm, lần này trong nhà đông đủ không thiếu một ai.
Trên bàn cơm, ông cụ và bà cụ đều rất vui vẻ, nhưng những lời thừa thãi thì một câu cũng không nói.
Ăn cơm xong, Bùi Cảnh đưa họ về, vì nhiều trẻ con quá nên chỉ có thể ngồi trên đùi người lớn.
Tri Hạ thầm nghĩ, đợi mấy năm nữa lũ trẻ lớn lên, nếu cả nhà họ ra ngoài thì một chiếc xe chẳng đủ chỗ ngồi mất.
Ngày hôm sau nghe An Tri Ngang kể lại, Tri Hạ mới biết ông cụ đã chia tài sản cho họ.
Tài sản trả lại có mấy gian cửa hàng trên phố, mặc dù bao nhiêu năm trôi qua đã hư hỏng nhưng vẫn có giá trị nhất định, lúc làm thủ tục sang tên đã được ghi tên riêng cho bốn anh em họ rồi.