“Cháu cũng chẳng muốn nói gì, chỉ là cảm thấy, ở trường có lẽ sẽ có người quấy rầy thím út, dù sao gương mặt đó của thím trông vẫn rất có tính…” lừa dối, nhưng lời phía sau anh ta không dám nói ra.
Anh ta cũng không biết có phải mình xung khắc với An Tri Hạ hay không, tóm lại từ khi cô trở về nhà họ An, ngoại trừ lần đầu gặp mặt còn tính là hài hòa, sau đó gần như là nước với lửa.
Cũng may lúc đầu không nghe lời mẹ đi theo đuổi cô ấy…
Lúc nghĩ như vậy, anh ta không nhịn được lại nhớ đến Quách Mạt Mạt, trên mặt Bùi Kiến Quốc thoáng qua một tia u ám.
Bùi Cảnh ngồi trên ghế, ngón tay vô thức xoa nhẹ, khuôn mặt vốn dĩ nghiêm nghị lại phủ thêm một lớp sương lạnh, khiến Bùi Kiến Quốc trong lòng run lên một cái.
Anh ta đoán được sẽ như thế này mà, chú út là một người anh minh như thế, nhưng chỉ cần sự việc liên quan đến An Tri Hạ là chú ấy bắt đầu bảo vệ không chút giữ kẽ.
Thôi bỏ đi, dù sao những gì cần nhắc nhở anh ta cũng đã nhắc nhở rồi, chú ấy không nghe thì sau này bị cắm sừng cũng đừng có trách người khác.
Bùi Kiến Quốc run cầm cập đứng dậy, “Chú út, cái đó… chú vừa mới về đã qua bên nhà họ An, mấy ngày nay ước chừng cũng khá mệt rồi, bọn cháu không làm phiền nhiều nữa, xin phép về trước ạ.”
Cho đến khi bước ra khỏi cửa phòng khách, phát hiện Bùi Cảnh không gọi mình lại, Bùi Kiến Quốc lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Lục Khả Thấm từ một bên đi tới, lúc này tâm trạng còn khá tốt, chỉ là có chút hoài nghi nhìn anh ta, “Anh làm chuyện gì khuất tất à?”
Vẻ mặt đó lộ rõ sự chột dạ, khác hẳn bình thường.
“Tôi làm chuyện gì khuất tất chứ?
Lục Khả Thấm, không biết nói chuyện thì cô đừng có nói.”
Sau khi cưới Lục Khả Thấm, anh ta mới biết cái tốt của Quách Mạt Mạt, đáng tiếc hối hận đã muộn, tất cả đều không cứu vãn được nữa rồi.
Người phụ nữ này hung hãn bá đạo lại không biết lý lẽ, trong nhà còn có mấy đứa em trai phá gia chi t.ử, lần trước sau khi anh ta báo cảnh sát thì lại được xử lý theo kiểu mâu thuẫn gia đình, anh ta bị thương nặng như thế mà mấy thằng nhóc đó chỉ bị phê bình một trận.
Bùi Kiến Quốc đ.á.n.h không lại, muốn nhờ Bùi Vĩnh giúp dạy dỗ bọn họ, ba anh ta là từ quân đội ra, thân thủ không phải dạng vừa đâu, nhưng Bùi Vĩnh chê anh ta làm mất mặt nên trực tiếp cầm chổi đuổi anh ta ra ngoài.
Ngay cả Vương Nguyệt vốn dĩ hung hãn mà ở trong tay Lục Khả Thấm cũng không chiếm được chút lợi lộc nào, Bùi Song Song hiện tại càng là đến mặt cũng không dám lộ.
Nhà họ Lục có một người anh họ cực kỳ mặt dày, lần trước chạy đến chỗ làm việc của cô ta quấy rầy không thôi, còn nói ra một số lời khiến người ta hiểu lầm, dọa Bùi Song Song gặp Lục Khả Thấm là như chuột gặp mèo, thể hiện cái thói bắt nạt kẻ yếu sợ hãi kẻ mạnh một cách triệt để.
Bùi Kiến Quốc sợ cô ta truy hỏi tiếp nên bước chân đi phía trước rất nhanh.
Lục Khả Thấm bĩu môi, cũng mất đi hứng thú hỏi anh ta.
Nếu nói chuyện hối hận nhất đời này cô ta từng làm là gì, thì đó chính là gả cho Bùi Kiến Quốc.
Người đàn ông này chỉ có cái mã bên ngoài, thực chất chẳng có chút bản lĩnh gì, đều là trước đây mẹ cô ta bị Vương Nguyệt mê hoặc, tâng bốc Bùi Kiến Quốc lên tận mây xanh.
Kết quả sau khi cưới mới phát hiện ra, bản lĩnh thì không có chút nào, lại còn hèn nhát bắt nạt kẻ yếu, lười biếng, chuyện trong nhà chẳng muốn đụng tay vào, là hạng người bình dầu đổ cũng không biết đỡ.
Còn muốn chỉ trỏ cô ta giặt giũ nấu cơm, lúc cô ta ở nhà cũng chưa từng làm, đó toàn là mẹ cô ta làm, cô ta sao có thể làm được?
Nên Lục Khả Thấm ép Bùi Kiến Quốc dọn qua chỗ Vương Nguyệt ở, không nói gì khác, hai người lớn kia chẳng lẽ lại không được miếng cơm nóng mà ăn.
Dù sao mẹ chồng làm thì cô ta ăn, thỉnh thoảng kén ăn thì về nhà mẹ đẻ để mẹ cô ta cải thiện bữa ăn cho một chút.
Cái nhà đó vừa to vừa rộng rãi, ba chồng lúc ly hôn chọn ra đi tay trắng, căn nhà chắc chắn là để lại cho Bùi Kiến Quốc cưới vợ, bọn họ việc gì phải rúc trong cái căn nhà nhỏ xíu kia, ngược lại để căn nhà lớn cho mẹ chồng và em chồng, mơ hão chắc.
Còn có cái cô Bùi Song Song kia, còn muốn ra oai phủ đầu với cô ta, muốn dạy bảo cô ta giống như vợ trước của Bùi Kiến Quốc, làm hết mọi việc rồi cuối cùng còn bị ly hôn.
Nghĩ cũng đẹp đấy, nhưng cũng phải xem cô ta có đồng ý hay không đã.
Chẳng qua là để người anh họ ngông cuồng của cô ta quấy rầy một chút thôi là cô ta đã héo queo rồi, ngay cả Bùi Kiến Quốc cũng chủ động mở miệng cầu xin cô ta.
Đúng là điển hình ứng với câu nói kia, ác nhân tự hữu ác nhân ma.
Nghe thấy động tĩnh bọn Bùi Kiến Quốc rời đi, Tri Hạ mới từ trong phòng bước ra.
Đi đến phòng khách, thấy Bùi Cảnh vẫn ngồi đó, hơi rũ mắt như đang thả hồn vào hư vô.
“Này, nghĩ gì thế?”
Tri Hạ vừa giơ tay định khua một cái trước mắt anh thì đã bị anh nắm lấy cổ tay.
“Chẳng nghĩ gì cả, chỉ cảm thấy mấy năm nay anh thật có lỗi với em và các con.”
Rõ ràng là muốn có nhiều thời gian bên cạnh mẹ con cô mới chuyển về đây, ai dè chuyển qua bên này rồi lại càng bận rộn hơn.
Nhưng sau này sẽ tốt thôi, đội đặc nhiệm đã hình thành quy mô, lứa đội viên đầu tiên được tuyển vào bây giờ đều có thể độc lập đảm đương một phía, mà Bùi Cảnh cũng được thăng lên làm chỉ huy cao nhất.
Sau này, anh có thể dành ra nhiều thời gian hơn để ở bên cô và các con.
Bùi Cảnh dùng lực một cái, Tri Hạ liền ngã vào lòng anh, vừa vặn tựa lưng vào l.ồ.ng ng-ực anh.
Cô giơ tay ra, nghiêng người chọc nhẹ vào ng-ực anh một cái, “Anh không giống hạng người đa sầu đa cảm thế đâu, Bùi Kiến Quốc nói xấu em à?”
Anh nhếch môi cười bất lực, lựa chọn kể lại những lời lấp lửng của Bùi Kiến Quốc cho cô nghe không chút giữ lại.
Sau khi nói xong mới hỏi cô, “Kiến Quốc con người này tuy không ra gì, nhưng chắc là không có lửa làm sao có khói, có phải Triệu Nhuận Trạch lại quấy rầy em bị nó nhìn thấy nên mới hiểu lầm không?”
“Hiếm khi anh có cái nhìn rõ ràng về Bùi Kiến Quốc như vậy đấy, nhưng Triệu Nhuận Trạch không tìm em nữa rồi, cũng chưa từng có ai khác quấy rầy em cả, hơn nữa em ở trường cũng chẳng giấu giếm chuyện mình đã kết hôn, còn đưa lũ trẻ đi tham quan khuôn viên trường vào cuối tuần nữa, ai biết anh ta nghe được lời đồn nhảm từ đâu.”
Mặc dù họ không phải vì tình cảm mà đến với nhau, nhưng hai người bây giờ đều rất ăn ý, ngoại trừ một số chuyện trong đơn vị của anh, họ gần như sẽ không giấu giếm đối phương bất cứ chuyện gì.
Cũng chính vì vậy mà chưa từng có hiểu lầm nào xảy ra.
Bùi Cảnh cau mày, chẳng lẽ thực sự là Bùi Kiến Quốc đang nói dối để khích bác sao?
Dù sao con người cũng sẽ thay đổi, nhận thức của anh về Bùi Kiến Quốc vẫn còn dừng lại ở rất lâu trước đây.
Giống như anh cũng chưa từng nghĩ đến việc Bùi Kiến Quốc sau khi kết hôn lại làm ra nhiều chuyện hồ đồ như vậy.
“Đúng rồi, chắc là lần trước Lý Phi tìm em bị anh ta nhìn thấy, chắc chính là lần đó, em vừa vặn nhìn thấy Bùi Kiến Quốc dắt Lục Khả Thấm đi dạo phố.
Chuyện từ hai tháng trước rồi, ngoài lần đó ra em cũng chẳng mấy khi gặp họ.”
Tri Hạ đột nhiên nhớ ra một chuyện như vậy, lúc đó đã cảm thấy ánh mắt Bùi Kiến Quốc nhìn mình là lạ rồi.
“Lý Phi lại là ai?”
Chuyện của Vương Lệ và Lưu Hiên cũng được coi là vấn đề riêng tư của họ, Tri Hạ đương nhiên là không tiện kể với Bùi Cảnh, nên anh cũng không biết một người như vậy.
Nhưng lúc này anh hỏi đến thì cũng chẳng có việc gì phải cố ý giấu giếm.
Sau khi giải thích rõ ràng, anh mới hiểu ra.
Dì Trương bưng đồ ăn vào phòng ăn, “Dì cứ tưởng bọn Kiến Quốc sẽ ở lại ăn cơm chứ, nên đã làm thêm phần cơm của hai người nữa.”
Tri Hạ vội vàng bước qua giúp đỡ, cười nói:
“Họ chắc có việc nên đi trước rồi ạ, dư ra cũng không sao, chúng ta tự mình ăn nhiều một chút, còn lại thì để cho Đại Hoàng giải quyết.”
Về vấn đề ăn uống của Đại Hoàng và Nguyên Bảo, dì Trương cảm thấy rất đáng tiếc, nhà người ta nuôi ch.ó đều chỉ cho ít cơm thừa canh cặn là tốt lắm rồi, vậy mà Đại Hoàng và Nguyên Bảo lại vì cơm nước trong nhà luôn rất tốt nên ăn còn ngon hơn cả người nhà bình thường ăn.
Cái con Nguyên Bảo kia cũng lạ, cái thân hình nhỏ xíu bằng bàn tay vậy mà mỗi bữa đều có thể ăn hết rất nhiều cơm, hơn nữa còn hay c.ắ.n hạt dưa ăn hạt thông, đồ ăn vặt của lũ trẻ trong nhà đều đem cho nó ăn hết.
Thời gian dài rồi dì Trương cũng quen.
Hơn nữa ăn cũng chẳng phải đồ của dì, chủ nhà đã bằng lòng thì một người làm như dì cũng không tiện nói gì nhiều.
Sau bữa cơm, Tri Hạ và dì Trương dọn dẹp bàn ghế, Bùi Cảnh đi vào phòng ông cụ Bùi.
Mấy năm sau khi ông cụ Bùi qua đời, bài vị vẫn luôn được giấu trong tủ, mỗi lần Bùi Cảnh về đều sẽ lấy ra bái tế một chút.
Mỗi dịp lễ tết, bọn Bùi Vĩnh và Bùi Thắng cũng sẽ qua đây.
Bùi Cảnh lần này ở nhà được mấy ngày, mãi cho đến khi sắp tựu trường, còn dắt lũ trẻ đi trường báo danh, làm lũ trẻ vui mừng khôn xiết.
Tri Hạ thì muộn hơn mấy đứa nhỏ một ngày, cũng là do Bùi Cảnh đi cùng.
Trong khuôn viên trường người qua kẻ lại, Tri Hạ mỉm cười chạy lon ton về phía anh, “Em xong rồi, chúng ta ra ngoài tìm chỗ nào ăn cơm rồi hẵng về, nửa năm nay trước cổng trường mở mấy tiệm liền, buổi tối còn có chợ đêm nữa, anh chưa có dịp tới bao giờ đâu.”
“Được, vậy chúng ta đi ăn cơm, rồi tối dắt con cùng qua đây dạo chợ đêm, vừa hay mai là khai giảng rồi, coi như thả lỏng lần cuối.”
Bùi Cảnh nói.
Sinh viên trong đại học rất cởi mở, nhiều cặp đôi trẻ đã lén lút dắt tay nhau, Bùi Cảnh liếc nhìn Tri Hạ, bàn tay dày rộng âm thầm di chuyển về phía cô.
Mười ngón tay đan xen, tình ý nồng nàn.
“Ở đây ở đây, em nói anh nghe, sủi cảo nhà họ đúng là tuyệt nhất, đặc biệt là nhân thịt cừu, chỉ là không thường xuyên có thôi.”
Tri Hạ dắt Bùi Cảnh bước vào một tiệm sủi cảo, không gian trong tiệm không lớn lắm, bày biện ngay ngắn vài bộ bàn ghế, mà tại một trong những cái bàn đó, đang có Vương Lệ và Lý Phi ngồi ở đó.
Tri Hạ ngẩn ra một lúc, vậy mà Vương Lệ còn trông căng thẳng hơn cả cô, “Tri Hạ, cậu cũng tới ăn sủi cảo à?”
Lý Phi cũng tươi cười đứng dậy, nhìn cô và Bùi Cảnh, “Tri Hạ, đây là chồng cậu đúng không, nếu không chê thì chúng ta ngồi chung bàn ăn đi, vừa hay lúc tôi và Vương Lệ kết hôn cậu không có ở Cẩm Thành, bọn tôi còn thấy tiếc lắm đấy, hôm nay tôi mời khách, hai người cứ thoải mái mà ăn.”
“Kết hôn?”
Tri Hạ nhìn Vương Lệ, nhưng ánh mắt cô ta lại không dám đối diện với Tri Hạ.
“Đúng thế, cậu không biết à?”
Lý Phi thấy vẻ kinh ngạc của cô, thắc mắc hỏi:
“Thế cũng không đúng, tuy người cậu không có mặt nhưng chẳng phải đã nhờ người gửi tiền mừng tới rồi sao?”
Tri Hạ lập tức hiểu ra là chuyện gì, sắc mặt cũng lạnh xuống.
Bùi Cảnh lén bóp lòng bàn tay cô một cái, ra hiệu cho cô bình tĩnh lại, nói với Lý Phi:
“Ngồi chung bàn thì thôi đi, hôm nay vợ chồng tôi khó khăn lắm mới bớt chút thời gian riêng tư đi ăn một bữa, đợi khi khác có dịp tôi sẽ mời hai người.”
“Còn về tiền mừng?”
Bùi Cảnh quay đầu nhìn Tri Hạ, thắc mắc nói:
“Sao anh không nghe em nói về chuyện này nhỉ?”