“Tri Hạ cảm thấy hôm nay thật sự suôn sẻ vô cùng, cô vừa mới nghĩ làm cách nào để ngày mai kéo nhóm Lưu Quân đến nhà họ Lâm.”

Đám người trong ban tư tưởng miệng lưỡi đầy đạo nghĩa đạo đức, nhưng nếu bàn về khả năng chiến đấu thì vẫn phải nể mấy cậu thanh niên xung kích này.

Hơn nữa, họ chẳng bao giờ thèm giảng lý lẽ, tuổi trẻ lại dễ bốc đồng, nhiệt huyết tràn trề, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay là chuyện nhỏ cũng xé thành to, huống chi chuyện nhà họ Lâm từng là thổ phỉ ở núi Hắc Long.

“Anh tư, em vừa vặn có chút việc muốn nhờ nhóm anh Lưu giúp một tay."

Tri Hạ nhỏ giọng nói thầm bên tai An Tri Ngang về chuyện vừa rồi, lại nói tiếp:

“Em sợ An Mỹ Vân bảo em đi đưa dâu là giả, muốn hại em mới là thật.

Cũng không bắt nhóm anh Lưu phải làm gì to tát, chỉ cần ngày mai họ cứ quanh quẩn chơi đùa xung quanh nhà họ Lâm là được, ngộ nhỡ có chuyện gì không ổn thì họ có thể kịp thời đến cứu em."

An Tri Ngang lập tức thu lại thái độ hì hì ha ha, nhìn Tri Hạ với vẻ nghiêm túc và không đồng tình:

“Nếu em đã đoán được cô ta có tính toán thì trực tiếp từ chối cô ta là xong?

Việc gì phải làm chuyện thừa thãi, còn tự đặt mình vào nguy hiểm?"

Tri Hạ thở dài:

“Nếu em không đồng ý, sau này cô ta sống không tốt, ngộ nhỡ lại mang chuyện này ra nói ra nói vào, bố mẹ xót cô ta, chắc chắn sẽ lại hối hận và dằn vặt bản thân cho xem."

Nói về thái độ của Chu Nam và An Kính Chi, ngay cả đứa con ruột như An Tri Ngang còn thấy thất vọng.

Anh an ủi xoa xoa đầu Tri Hạ:

“Họ còn chẳng thèm quan tâm đến em, em còn quản họ nghĩ gì.

Sau này nếu họ mà đầu óc không tỉnh táo nữa thì em cứ chuyển qua chỗ bà nội mà ở.

Sau này anh tư có tiền trợ cấp thì đưa hết cho em tiêu, chúng ta không cần họ nữa."

Đây có lẽ chính là truyền thuyết “có tiền là có tiếng nói", tuy tiền còn chưa đến tay nhưng cái khí thế đó thì đã có rồi.

Chỉ là không biết, nếu An Kính Chi và Chu Nam nghe thấy những lời này thì trong lòng sẽ có cảm nghĩ thế nào.

“Anh tư, anh cứ hứa với em đi mà, vả lại em đã nghĩ đến nước này thì em đâu có ngốc, sao có thể để họ tùy ý bắt nạt được?"

Tri Hạ ôm lấy cánh tay An Tri Ngang, đây là lần đầu tiên cô làm nũng với người khác, không biết có hiệu quả không.

Nhưng hiệu quả đến rất nhanh, rõ ràng là An Tri Ngang rất hưởng thụ chiêu này:

“Được rồi, nghe theo em hết.

Anh tư đi tìm Lưu Quân ngay đây.

Anh nhớ có một người anh em có chút họ hàng với nhà họ Lâm, ngày mai anh bảo cậu ta chuẩn bị sính lễ đến nhà họ Lâm uống rượu mừng luôn."

“Đúng rồi, còn một việc nữa."

Tri Hạ kéo An Tri Ngang đang định đi lại:

“Ông bà chẳng phải đã nói muốn đoạn tuyệt quan hệ với cô ta sao, hay là anh tư chạy qua tòa báo một chuyến, sớm thực hiện hóa chuyện này luôn đi?"

An Mỹ Vân và Lâm Hạo đã đăng ký kết hôn rồi, chuyện nhà họ Lâm cô ta chắc chắn không chạy thoát được, nhưng An Mỹ Vân hiện tại vẫn còn mang họ An, nếu chuyện đó làm liên lụy đến gia đình thì không tốt đẹp gì.

Việc đăng báo là để giúp nhà họ An phủi sạch quan hệ, cũng là để ép An Kính Chi phải đưa ra lựa chọn.

Ngày mai, An Kính Chi buộc phải đoạn tuyệt quan hệ với An Mỹ Vân.

Tri Hạ tin rằng ông sẽ không ngốc đến mức kéo cả nhà họ An ra làm t.h.ả.m lót đường cho An Mỹ Vân đâu.

“Đúng nhỉ, sao anh không nghĩ ra cách này.

Báo chí mà đăng tin hủy bỏ quan hệ thì bố có không muốn thừa nhận cũng không được."

Mắt An Tri Ngang lập tức sáng lên, rồi lại do dự:

“Nhưng đăng báo cũng tốn tiền đấy, em gái, tiền của em vẫn chưa tiêu hết chứ?"

Mặt An Tri Ngang đỏ lên, vừa nãy còn mạnh miệng bảo sẽ cho cô tiền, kết quả chỉ chớp mắt đã bị vả mặt, giờ lại phải mở miệng xin tiền.

Dù sao anh hai anh ba không có nhà, chuyện này lại phải giấu Chu Nam, anh cũng chẳng có lý do gì để xin tiền gia đình.

Bản thân anh bình thường tiêu xài bạt mạng, tiền trên người cũng chẳng còn bao nhiêu.

Tri Hạ lấy tiền từ trong túi ra, 150 đồng đó cô vẫn chưa động đến đồng nào, đưa hết cho An Tri Ngang:

“Chừng này đủ không anh?"

An Tri Ngang chỉ lấy 50 đồng, nói:

“Đủ rồi đủ rồi, thế này còn tiêu không hết ấy chứ.

Chờ lúc về anh trả lại chỗ thừa cho em."

Tri Hạ ép anh lấy luôn 100 đồng kia:

“Anh tư cứ cầm lấy đi, bà nội còn cho em tiền tiêu vặt nữa, em không thiếu tiền tiêu đâu.

Anh cũng đừng có tiếc, lúc đăng báo thì chọn vị trí trang nào to to một chút, chữ cũng phải nhiều, phải thật bắt mắt vào.

Em muốn cho tất cả mọi người đều biết An Mỹ Vân sau này không còn là con gái nhà họ An nữa.

Còn bên chỗ anh Lưu, dù trước đây anh ấy là đàn em của anh nhưng giờ là chúng ta có việc nhờ họ giúp, lễ nghĩa không thể thiếu được.

Nếu còn thừa tiền thì anh cứ mời họ đi ăn một bữa để thắt c.h.ặ.t quan hệ, dù sao sau này anh đi rồi, biết đâu em thật sự cần họ giúp đỡ việc gì đó thì sao."

“Được, trời không còn sớm nữa, vậy anh đi tòa báo trước rồi qua tìm Lưu Quân."

An Tri Ngang không từ chối nữa.

Anh dù sao cũng được lớn lên trong điều kiện gia đình khá giả, tuy thỉnh thoảng túng thiếu nhưng thật sự chưa bao giờ đặc biệt thiếu tiền, cũng chẳng có gì phải luyến tiếc.

Tâm trạng Tri Hạ vô cùng tốt.

Chu Nam nấu trứng hầm, cô chủ động đòi bón cho Văn Thanh ăn.

Đến giữa buổi chiều, bà cụ Chu dẫn theo hai cậu con trai qua chơi, mang theo lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ bao nhiêu là đồ.

Chu Nam tưởng mẹ đẻ mình nói qua chơi không phải là lời nói đùa, mà là muốn đến trách mắng lỗi lầm của bà, nên đã chủ động chào hỏi bà cụ Chu trước, rồi tự mình khai báo một lượt.

Mà bà cụ Chu không những mắng Chu Nam một trận mà còn chủ động đòi đi thăm bà nội An.

Bà cụ Chu là một bà đỡ đẻ, thời đó thuộc tầng lớp “tam cô lục bà", địa vị rất bị coi thường.

Nhưng lúc đó gả con vào nhà họ An này, không chỉ vì đó là nhà giàu có lúc bấy giờ, mà ông cụ An còn là người đầy công trạng.

Trước khi lập quốc thì quyên tiền, sau khi lập quốc còn quyên góp cả máy bay, trong phòng khách vẫn còn treo bằng khen quyên góp máy bay kia kìa, cho đến tận bây giờ nói ra vẫn vô cùng mát mặt.

Bà cụ Chu rất coi trọng thông gia nhà họ An này, một phần là vì hư vinh, phần khác là vì người ta thật sự là nhân vật mà bình thường bà chỉ có thể ngước nhìn, nên mỗi lần Chu Nam về nhà mẹ đẻ đều bị bà cụ Chu răn đe.

Nhưng bà vẫn không ngờ rằng đứa con gái này lại hồ đồ đến vậy.

Hai hôm trước thấy Tri Hạ về nhà với vẻ hào phóng như vậy, bà còn tưởng vợ chồng con gái coi con bé như báu vật trong lòng, không ngờ lại vì một đứa con nuôi mà làm tổn thương con gái ruột, còn làm mẹ chồng không vui.

Chuyện này đúng là lỗi của con gái bà, bà cụ Chu c.ắ.n răng cũng không thể trách thông gia không nể mặt mình.

Buổi tối, cả gia đình tụ họp đông đủ.

Đối với việc Tri Hạ muốn đi đưa dâu cho An Mỹ Vân, cả nhà không một ai hiểu nổi, đặc biệt là khi An Mỹ Vân càng thể hiện vẻ cấp thiết thì mọi người càng thêm nghi ngờ.

Vậy mà Tri Hạ vốn luôn đối đầu với An Mỹ Vân lần này lại đồng ý.

Hai người cậu nhà họ Chu ngồi bên cạnh suốt cả buổi không hề lên tiếng, chuyện nhà họ An thì không đến lượt họ xen miệng vào, nhưng trong lòng cũng nghĩ thầm, ngày mai đi thì không thể chỉ lo uống rượu ăn cơm được mà phải trông chừng Tri Hạ thật kỹ.

Nghe lời họ nói nãy giờ, sao cứ có cảm giác Mỹ Vân như kiểu muốn hại Tri Hạ vậy.

Mỗi người một ý nghĩ và toan tính riêng, nhưng chuyện thì vẫn cứ được quyết định như vậy.

Trời vừa sáng, dù nhà họ An không cần tổ chức tiệc cưới nhưng cũng đủ bận rộn.

Tri Hạ đang giúp bóc trứng luộc, lát nữa dùng để tiếp đãi chú rể.

Đi đưa dâu cùng Tri Hạ còn có một cô gái nữa, là bạn học của An Mỹ Vân.

Tuổi mười bảy trông rạng rỡ như hoa, đối với Tri Hạ cũng rất thân thiện.

Tri Hạ biết cô ấy, cũng là một cô gái đáng thương.

Kiếp trước bị An Mỹ Vân lợi dụng, chuốc cho say khướt rồi dìu vào phòng anh tư.

Lúc đó anh tư vừa từ dưới quê lên, người nhà thì kẻ ch-ết người đi, anh đối với An Mỹ Vân cũng không có sự phòng bị nên bị hạ thu-ốc tính kế.

Sau này người nhà cô ấy sợ bị nhà họ An liên lụy nên đã nhốt cô ấy trong phòng, khăng khăng là lỗi của anh tư.

Vốn dĩ hai bên tình nguyện thì còn có thể phạt nhẹ, nhưng h.i.ế.p d.ă.m là tội nặng.

Sự độc ác của An Mỹ Vân cộng thêm sự ích kỷ của người nhà cô ấy đã khiến anh tư bị phán mười năm cải tạo lao động, cô ấy cũng vì những lời đồn thổi ác ý mà ngày càng trầm mặc, cuối cùng gieo mình xuống sông tự vẫn.

Tri Hạ nhìn lên bầu trời bên ngoài, những lá cây bắt đầu chuyển vàng chia cắt ánh nắng thành từng đốm nhỏ li ti, là một ngày thời tiết tốt.

Lúc Lâm Hạo đến đón dâu, tiếng pháo nổ trước cửa vang rất lớn.

Sau khi tiếp đãi con rể mới ăn bát chè trứng, Lâm Hạo liền vào phòng đón An Mỹ Vân ra.

Tri Hạ và Vương Lệ được phù rể chở đi theo sau cô dâu chú rể, hai người cậu họ Chu cũng sẽ qua đó, An Tri Ngang xung phong đi đưa sính lễ nên đã đi trước rồi.

Đến nhà họ Lâm, Tri Hạ và Vương Lệ được đón vào một căn phòng để tiếp đãi, còn cô dâu thì được đưa vào phòng tân hôn.

Các khâu sau đó cũng không có việc gì cho phù dâu.

Tri Hạ liếc nhìn ra ngoài một cái, trong phòng tân hôn vô cùng náo nhiệt, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng cười lớn, còn ngoài sân lúc này người rất thưa thớt.

Người tiếp đãi họ làm khách một chút rồi đi, sau đó một cô gái có nụ cười ngọt ngào bước vào, bưng hai ly trà cho họ và mời uống nước.

Nhưng Tri Hạ biết hôm nay An Mỹ Vân tuyệt đối mục đích không thuần khiết, nên không dám uống mà nhân lúc làm bộ uống đã trực tiếp chuyển vào không gian cho một con thỏ uống.

Trong phòng chỉ còn lại Tri Hạ và Vương Lệ, Vương Lệ khá vui vẻ c.ắ.n lạc và hạt dưa, thỉnh thoảng lại nói với Tri Hạ vài câu.

Tri Hạ ứng phó cho qua chuyện, rồi đứng dậy nói muốn đi vệ sinh.

Căn phòng có mật thất nằm ngay sát vách, cô chỉ có thể ra tay trong khoảng thời gian trước khi bắt đầu bữa tiệc, nếu không lát nữa đến giờ khai tiệc, người đông đúc sẽ không tiện tìm cơ hội.

Nồi nấu ăn lớn được đặt ngay ngoài sân, có hai người đang bận rộn chuẩn bị, còn một người khác đang ngồi xổm bên cạnh giúp nhặt rau.

Tri Hạ đứng ở cửa nhìn sang phòng bên cạnh một cái, cửa phòng không hề khóa.

Điều này không thể không khen ngợi sự thông minh của Lâm Tranh.

Thời đại này thứ đáng giá nhất chính là “đêm không đóng cửa, đường không nhặt của rơi", các cửa phòng khác đều mở toang để tiếp khách, nếu chỉ có căn phòng này bị khóa thì e là lại càng khiến người ta nghi ngờ có gì đó khuất tất.

Nhưng điều này cũng khiến cô thở phào nhẹ nhõm, may mà đã chuẩn bị trước, chỉ cần đem những thứ trong không gian bỏ vào đó là được.

Tri Hạ nhắm chuẩn thời cơ, thấy không có ai để ý mình liền nhanh chân bước tới vài bước, mở cửa phòng chui vào.

Trong phòng chất đống quá nhiều đồ đạc, có chút lộn xộn, trông giống như vừa mới được dời vào để cố tình tạo ra sự bừa bộn.

Phía sau chiếc bàn có treo một bức ảnh vĩ nhân, Tri Hạ bình tĩnh đeo găng tay, bước tới vén bức ảnh lên.

Phía dưới bức ảnh có một hốc nhỏ, bên trong đặt một cái lư hương trống không.

Lư hương xoay ba vòng, trên sàn nhà từ cửa vào đến miếng gỗ thứ ba liền bật lên khỏi mặt đất.

Chương 48 - Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia