“Bên chặn, bên đón, cuối cùng hai bên náo loạn lên, Tri Hạ sợ ảnh hưởng đến mình nên sau khi tiếp đãi chú rể xong là đã sớm lẩn đi thật xa.”
Những người bên cạnh Triệu Hâm rải kẹo mừng như không mất tiền, nhân lúc người ta nhặt kẹo, anh ta tìm cơ hội lẻn vào, bế thốc cô dâu lên rồi chạy.
Đợi đến khi bên chặn đường phát hiện ra thì người ta đã bế cô dâu chạy đi được một quãng xa rồi, một đám đông lại ồ ạt chạy ra ngoài, kẹo mừng rải suốt dọc đường, người lớn trẻ con đều tranh nhau nhặt, thật là náo nhiệt vui vẻ vô cùng.
Dương Đại Vĩ sau khi ngốc thì ngay cả phản ứng cũng chậm hơn người khác mấy nhịp, một viên kẹo cũng không nhặt được, trái lại còn không biết bị ai giẫm phải tay, đứng một bên rơi nước mắt, lại vì bị nhiễm lạnh nên thỉnh thoảng lại ho khan.
Đứa em gái kém cậu một tuổi vội vàng đưa viên kẹo trong tay cho cậu, còn lấy khăn tay từ trong túi ra lau nước mắt cho anh trai, vừa dặn dò anh đừng khóc.
Cũng là một đứa trẻ tội nghiệp, Tri Hạ vào nhà lấy nửa túi kẹo giấu trong tủ ra, bốc cho mỗi đứa một nắm to nhét vào túi, rồi dặn chúng đi xem náo nhiệt thì cẩn thận một chút, đừng để bị người ta giẫm phải nữa.
Trong khoảng thời gian không dài nhưng đã xảy ra rất nhiều chuyện.
Dương Đại Vĩ ngốc rồi, Thẩm Hồng Hạnh làm loạn mấy ngày, Dương Quân vẫn kiên quyết ly hôn, bà ta may mà còn vài phần xót con nên không dám làm loạn quá mức, cộng thêm Thẩm Hồng Mai khuyên bà ta nên rời đi một thời gian, đợi Dương Quân nguôi giận rồi hãy cứu vãn, hai người còn mấy đứa con ở giữa, không thể nói bỏ là bỏ ngay được, bà ta đành phải rời khỏi đơn vị trước.
Dương Quân đi gặp lãnh đạo rút lại đơn xin giải ngũ của mình, vì Dương Đại Vĩ sau khi rơi xuống hố băng thì sức khỏe không tốt, còn muốn đưa cậu bé đến bệnh viện lớn để khám cái đầu, xem bệnh uống thu-ốc đều cần đến tiền.
Phúc lợi trong quân đội tốt, đi làm nhiệm vụ còn có phụ cấp, đây là những phúc lợi mà sau khi giải ngũ chắc chắn không thể hưởng được.
Nhưng đồng thời, Dương Thúy Nhi kém Dương Đại Vĩ một tuổi chỉ có thể nghỉ học ở nhà chăm sóc anh trai và một cặp em trai, cũng là chuyện chẳng đặng đừng.
Từ khi Thẩm Hồng Hạnh rời đi, những đứa trẻ nhà họ Dương bỗng chốc trưởng thành hơn rất nhiều, tuy tuổi còn nhỏ nhưng chúng hiểu chuyện không hề ít.
Ngày thường dù có cãi vã náo nhiệt đến mấy nhưng cha mẹ đều ở đó thì chính là chỗ dựa, mà cha mẹ vừa ly hôn, trước tiên là tâm trạng đã thay đổi rất nhiều, kéo theo tính tình cũng trầm lắng đi không ít.
Sau khi cảm ơn Tri Hạ, Dương Thúy Nhi dắt Dương Đại Vĩ rời đi, tiếp tục đi xem náo nhiệt.
Tri Hạ cũng đóng cửa phòng, đi về phía nhà Triệu Hâm.
Vừa vào trong sân đã nghe thấy tiếng ồn ào trong nhà, Bùi Cảnh đứng một bên hò hét bảo họ đừng quậy quá mức, ai cũng biết anh đang bảo vệ cháu gái mình, mấy cậu thanh niên đẩy đẩy xô xô đuổi anh ra ngoài.
Thấy Tri Hạ đi tới, anh cũng đón lấy, nhắc nhở cô:
“Trong đó náo loạn lắm, đám nhóc này chẳng biết lớn nhỏ gì đâu, em đừng vào thì hơn."
Tri Hạ lại có chút lo lắng:
“Họ như vậy không sao chứ?"
“Không sao đâu, chỉ là chơi trò chơi thôi, bắt Triệu Hâm chống đẩy ấy mà, lát nữa còn có tiết mục ăn táo nữa..."
Kết hôn là để lấy không khí náo nhiệt, còn để chú rể cô dâu thân thiết với nhau hơn qua các trò chơi nhỏ.
Nhưng nghĩ đến bộ dạng Triệu Hâm bị trêu chọc mệt như ch.ó, Bùi Cảnh vẫn không nhịn được mà thầm chia buồn với anh ta một giây.
Lúc bắt đầu tiệc thì ra nhà ăn ăn cơm, hiếm khi có dịp náo nhiệt như vậy, nhà ăn đã được thông báo từ sớm, thức ăn hôm nay cũng rất ra trò.
Bùi Cảnh bị gọi sang chỗ Triệu Hâm để tiếp rượu, bảo Tri Hạ qua đó nhưng cô không đi, vì cô nhìn thấy người của đoàn văn công, Thẩm Hồng Mai cũng ở đó.
Tri Hạ nói mình ăn cơm xong sẽ về nghỉ ngơi trước, Bùi Cảnh tưởng cô bận rộn nãy giờ cũng mệt rồi nên không nghĩ nhiều, bảo cô tự mình cẩn thận một chút.
Lúc đi ngang qua, Tri Hạ lấy từ trong áo ra một túi kẹo, chia cho mỗi cô gái trong đoàn văn công một nắm to:
“Đây là kẹo mừng hôm nay, đưa cho mọi người lấy chút hơi may."
Vì đoàn văn công buổi tối còn có buổi biểu diễn nên cô chia chút kẹo cũng là chuyện thường tình.
Mọi người lần lượt cảm ơn Tri Hạ, cô mỉm cười nói không cần khách sáo.
Trong lòng bàn tay cô còn một viên kẹo đưa cho Thẩm Hồng Mai:
“Vừa nãy lúc đón dâu Đại Vĩ cũng nhặt được không ít kẹo, còn bảo là muốn mang về nhà giấu đi để dành cho dì nhỏ nữa, tôi thấy đứa trẻ này dạo này ho dữ quá, lúc nãy nhặt kẹo còn bị người ta giẫm phải tay, khóc dữ lắm, cô có thời gian thì nên đi thăm nó nhiều hơn đi."
Tri Hạ ánh mắt chân thành, mỉm cười nhẹ nhàng với Thẩm Hồng Mai.
Thẩm Hồng Mai nhận lấy viên kẹo, cô liền đi mất.
Ai cũng biết chuyện Thẩm Hồng Mai từng đuổi theo Bùi Cảnh, những người bên cạnh cô ta còn đang khen ngợi Tri Hạ.
Cũng có người bảo Thẩm Hồng Mai nhân lúc bây giờ chưa có việc gì thì nhanh ch.óng ăn cơm xong rồi đi thăm Dương Đại Vĩ, chuyện của Thẩm Hồng Hạnh gần như cả đơn vị đều biết hết rồi, cũng biết đứa trẻ này giờ thật là tội nghiệp, Dương Quân một người đàn ông hễ bận rộn lên là chỉ có Dương Thúy Nhi 11 tuổi ở nhà chăm sóc, Thẩm Hồng Mai là dì nhỏ thì chẳng phải nên quan tâm nhiều hơn một chút sao?
Càng miễn bàn là lúc trước Thẩm Hồng Mai có thể vào được đoàn văn công cũng là nhờ Dương Quân đã bỏ ra rất nhiều công sức.
Thẩm Hồng Mai thời gian qua không dám đi thăm họ, không phải trong lòng không nhớ mong mà là sợ hệ thống lại giở trò hại người.
Lúc này bị người ta ép, lại lấy cớ không có thời gian thì không hợp lý nữa.
Thẩm Hồng Mai vẫn còn ấp úng, muốn dùng cái cớ gì đó để lảng tránh việc đi thăm Dương Đại Vĩ, ăn cơm cũng chẳng thấy ngon miệng, viên kẹo trên tay bị ngón tay vặn tới vặn lui, lộ ra bên trong rõ ràng không phải là kẹo.
Thẩm Hồng Mai biết hệ thống có thể thăm dò được suy nghĩ của mình, hoàn toàn không dám nghĩ đó là cái gì, vội vàng chuyển dòng suy nghĩ sang hướng khác, tay lại nắm c.h.ặ.t thứ này trong lòng bàn tay.
Gần như ngay trong khoảnh khắc đó, cô ta liền cảm thấy mối liên hệ c.h.ặ.t chẽ giữa mình và hệ thống dường như đã biến mất.
“Hệ thống... hệ thống..."
Thẩm Hồng Mai thử liên lạc với hệ thống trong não nhưng hoàn toàn không nhận được phản hồi.
Cô ta ngây người ra một lát, ngay sau đó là niềm vui sướng tột độ dâng trào.
Theo bản năng cô ta định nhìn kỹ thứ trong tay mình nhưng lại sợ mình buông ra sẽ bị hệ thống kiểm soát trở lại nên chỉ đành nhẫn nhịn.
Đứng dậy, cô ta nói với đồng đội là đi thăm anh rể trước, chưa đợi phản hồi đã vội vàng chạy đi.
Hành động này khiến những người xung quanh không khỏi thắc mắc.
Rõ ràng lúc nãy khuyên cô ta thì cô ta còn không muốn đi, họ còn đang nghĩ người này thật chẳng có lương tâm, không ngờ giây tiếp theo cô ta đã chạy biến đi rồi, hành động này thật kỳ quái quá đi mất.
Tri Hạ đã về đến nhà, nhìn lại thì thấy Thẩm Hồng Mai không có đuổi theo.
Cô không chỉ nghi ngờ, chẳng lẽ mình đoán sai rồi, Thẩm Hồng Mai và cái thứ hại người kia là cùng một bọn, cô ta căn bản không muốn giải trừ sự khống chế sao?
Tri Hạ không vội vào phòng mà đứng đợi ở sân một lát, cũng may không bao lâu sau Thẩm Hồng Mai đã tới.
Cô ta chạy tới, tuy thở hổn hển nhưng nét mặt rõ ràng là rất vui mừng.
Cũng may cô ta còn biết cảnh giác, lúc sắp vào cửa còn nhìn ngó xung quanh một lượt, thấy không có ai chú ý mới nhanh ch.óng đi về phía Tri Hạ.
Tri Hạ đã mở cửa, nói với cô ta:
“Vào nhà nói chuyện."
Thấy Tri Hạ thực sự có năng lực giúp mình thoát khỏi hệ thống, lần này Thẩm Hồng Mai tin phục cô hơn rất nhiều.
Hai người vào phòng xong Tri Hạ đóng cửa lại, lần này đi thẳng vào vấn đề:
“Tôi có thể giúp cô thoát khỏi thứ đang kiểm soát cô nhưng cần cô toàn tâm toàn ý phối hợp, tôi hỏi cô một câu nữa, cô có thực sự muốn thoát khỏi nó không?"
Vì máy giao dịch có một thiết lập là không thể cưỡng ép người khác, nhất định phải có sự phối hợp toàn tâm toàn ý của Thẩm Hồng Mai.
“Đúng, chỉ cần cô có thể giúp tôi thoát khỏi sự kiểm soát của nó, tôi cái gì cũng nghe cô."
Từ sau khi có được hệ thống, Thẩm Hồng Mai đã hại nửa cái làng, trong đó còn bao gồm cả mạng sống của đứa em trai ruột thịt của mình, cũng như việc cháu trai hóa ngốc, bi kịch chị gái anh rể ly hôn.
Bản thân cô ta tuy cũng nhận được một số lợi lộc nhưng so với cái giá phải trả thì thật sự là không đáng nhắc tới.
Chỉ cần là người lương tâm chưa bị mai một hoàn toàn thì đều khó lòng chấp nhận sự thật này.
Thẩm Hồng Mai hiện tại không thể suy nghĩ chuyện gì khác, Tri Hạ đã cho cô ta thấy hy vọng thì lúc này trong lòng cô ta chỉ có một ý niệm duy nhất là nhân lúc mọi chuyện còn có thể cứu vãn thì thoát khỏi hệ thống, trở lại làm một người bình thường, không mang lại vận xui cho người khác nữa.
Có được câu trả lời mình muốn, Tri Hạ trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cô quay người rót một cốc nước, trước mặt Thẩm Hồng Mai cho thêm bột thu-ốc vào rồi đưa cho cô ta:
“Uống cốc nước này đi, cô sẽ mất ý thức trong thời gian ngắn, đợi đến khi tỉnh lại cô sẽ là một người bình thường rồi."
Thẩm Hồng Mai có chút do dự:
“Không uống không được sao?"
Cô ta sợ mình thực sự uống xong, nếu Tri Hạ muốn làm gì mình thì mình ngay cả khả năng phản kháng cũng không có.
Khi đối mặt với người không quen biết, con người ai cũng sẽ nảy sinh tâm lý cảnh giác theo bản năng, cô ta và Tri Hạ cũng chẳng gặp nhau được mấy lần.
Thậm chí nếu không phải thứ cầm trong tay thực sự có thể cắt đứt sự kiểm soát của hệ thống đối với mình thì cô ta đều không tin người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i trông như một cô gái nhỏ trước mặt này lại có loại năng lực phi thường đó.
Tri Hạ lắc đầu:
“Bản thân cô chắc cũng rõ, thứ trên người cô không phải là thứ tốt lành gì, phương pháp điều trị cũng sẽ có chút đặc biệt."
Thẩm Hồng Mai suy nghĩ một chút, vẫn nhận lấy cốc nước trên tay cô, hạ quyết tâm ngửa cổ uống cạn.
Chắc khoảng một phút sau thu-ốc đã phát huy tác dụng.
Vừa mới đỡ Thẩm Hồng Mai ngồi xuống ghế thì cô ta đã hoàn toàn mất đi ý thức.
Tri Hạ vội vàng theo kế hoạch đã định sẵn đưa Thẩm Hồng Mai vào không gian, sau đó lưu trữ vào máy giao dịch, một người sống sờ sờ liền biến mất ngay trước mắt cô.
Trong lòng cô cũng vô cùng căng thẳng nhưng cũng chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Ngoại trừ việc sở hữu món thần khí máy giao dịch nghịch thiên này ra, cô cũng không có năng lực đặc biệt nào khác, cho nên người có thể giúp đỡ không phải là cô mà là máy giao dịch.
Để giúp Thẩm Hồng Mai, cô đã dốc sạch số tinh tệ ít ỏi của mình mới mở được một đường ống đặc biệt, hơn nữa còn là loại dùng một lần.
Tri Hạ không ngừng đưa mắt nhìn đồng hồ đeo tay, ròng rã hơn nửa tiếng đồng hồ máy giao dịch mới phát ra cảnh báo, hiển thị thao tác hoàn tất.
Tri Hạ vội vàng đưa Thẩm Hồng Mai ra ngoài, không chút do dự liền lập tức rời khỏi không gian.
Tác dụng của thu-ốc mê trên người cô ta vẫn chưa hết nên vẫn còn đang hôn mê, nhưng người vẫn y như lúc vào không gian, trên người không có vết thương nào, chỉ có sắc mặt hơi ửng đỏ mà thôi.