An Tri Hiền nhìn thấy cũng thấy hay hay, cũng ngỏ ý với bà Chu:

“Bà ngoại, cho cháu bế cháu ngoại một tí đi."

“Cháu liệu mà cẩn thận một chút cho bà, nhìn hai đứa vụng về chưa kìa."

Bà Chu bực mình nói.

Tri Hạ bị lạnh đến tỉnh cả người, cảm giác như răng đang đ.á.n.h vào nhau lập cập vậy.

Mơ màng mở mắt ra, liền nghe thấy tiếng hừ hừ của mấy đứa nhỏ.

Bùi Cảnh bế một đứa trẻ, sốt ruột thúc giục An Tri Hiền:

“Anh nhanh cái tay lên được không, con đói lắm rồi này."

“Nhanh hết mức rồi đấy, anh đừng có giục nữa."

An Tri Hiền bị giục đến mức phát hỏa, cả một cốc nước đầy được anh làm nguội còn lại một nửa, luống cuống tay chân đổ vào bình sữa, còn nhìn Bùi Cảnh đầy ghét bỏ:

“Biết cho b.ú không đấy?

Đừng để nó sặc."

“Anh biết?"

Hai chữ phản vấn của Bùi Cảnh khiến An Tri Hiền câm nín luôn.

Anh ta cũng chưa từng chăm sóc trẻ con, anh ta biết vào đâu được chứ.

Bùi Cảnh có hơi vụng về, nhưng dù sao cũng coi như đã đút được sữa vào miệng đứa trẻ.

An Tri Hiền vừa hay thấy Tri Hạ tỉnh lại, thúc giục Bùi Cảnh:

“Anh khoan hẵng cho b.ú đã, vừa hay em gái tỉnh rồi, để trẻ b.ú sữa mẹ cho xuống sữa trước."

Trong lúc nói chuyện, bà Chu đi vệ sinh cũng đã về, vội vàng hỏi han tình hình của Tri Hạ.

Biết cô lạnh, bà lại đắp thêm một chiếc chăn nữa cho cô rồi mới đuổi An Tri Hiền ra ngoài.

Cô mở to mắt, yếu đến mức cả cánh tay cũng không nhấc lên nổi, cũng may Bùi Cảnh đến cả tắm rửa cũng đã từng giúp cô, cũng chẳng còn gì để ngại ngùng nữa, dứt khoát cứ để anh chăm sóc.

Chu Nam quay về nấu cơm rồi, sợ cô không ăn nổi nên nấu chút cháo, dù sao ăn xong mới thấy mình như sống lại được vài phần.

Ở lại bệnh viện đông người thế này cũng không tiện, Bùi Cảnh bảo ba người họ mang con về trước, một mình anh ở lại đây chăm sóc Tri Hạ.

Trước mặt bà Chu và Chu Nam thì không tiện nói, nhưng sau lưng, Bùi Cảnh kéo An Tri Hiền ra ngoài, dặn dò anh phải trông chừng mấy đứa nhỏ cho kỹ, cho dù ở nhà thì bên cạnh mấy đứa nhỏ cũng không được rời người.

Dù sao, cái chuyện hồ đồ để mất Tri Hạ kia, Bùi Cảnh không muốn nó tái diễn trên người mình một lần nữa.

An Tri Hiền hiểu ý anh, nhưng thận trọng một chút vẫn không bao giờ là thừa.

Nhiều lúc anh ta cũng không hiểu nổi, mẹ anh tuy không thông minh lắm, nhưng bà ngoại trông cũng không hồ đồ, năm đó thế mà lại để người ta tráo đổi đứa trẻ ngay dưới mắt mình được, chẳng trách Bùi Cảnh lại nghĩ nhiều như vậy.

Sau khi mọi người đi hết, căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Tri Hạ đắp hai chiếc chăn mà vẫn lạnh đến run người, Bùi Cảnh ở bên cạnh nắm lấy tay cô:

“Tri Hạ, vất vả cho em rồi."

Tri Hạ cười cười:

“Không vất vả đâu, nhưng mà bây giờ em lạnh quá, anh có thể ôm em ngủ một lát không."

Bùi Cảnh hỏa khí vượng, giữa mùa đông mà trên người vẫn nóng hôi hổi, đây là điều Tri Hạ luôn ao ước mà không được, nên chỉ có thể chiếm lấy vòng ôm của anh.

“Anh đi đóng cửa lại."

Bùi Cảnh vừa nói xong đã thấy sắc mặt Tri Hạ thay đổi:

“Em còn phải đi vệ sinh nữa."

Phía dưới cô là lớp giấy rơm do Chu Nam giúp lót, đợt này ồ ạt chảy ra, không biết đã thành ra cái dạng gì rồi.

Dưới sự giúp đỡ của Bùi Cảnh, cô đi vệ sinh, sau đó thay quần lót giấy mới thấy thoải mái hơn.

Quả nhiên, hai chiếc chăn cũng chẳng bì được với hơi ấm trong lòng anh.

Cảm nhận được thân thể nhỏ bé trong lòng không kìm được mà run rẩy, Bùi Cảnh cũng cảm nhận sâu sắc sự không dễ dàng của việc sinh con, càng thêm xót xa cho cô.

Trời vừa hửng sáng, cơ thể vẫn còn rất yếu nhưng thế nào cũng không ngủ được nữa.

Những cử động lộn xộn trong lòng khiến Bùi Cảnh cũng tỉnh theo, giọng nói vừa mới mở mắt mang theo vài phần khàn khàn trầm thấp:

“Sao thế?

Có phải muốn đi vệ sinh không?"

Tri Hạ gật đầu, sản dịch cứ từng đợt từng đợt, chính cô cũng cảm nhận được.

“Em cảm thấy mình đi được, anh đỡ em là được."

Bệnh viện người qua kẻ lại, quá thân mật vẫn thấy ngượng.

“Không sao đâu, anh bế được mà."

Bùi Cảnh nói.

Tri Hạ đi vệ sinh xong nằm trên giường bệnh đợi anh đi nộp viện phí rồi mới cùng nhau quay về.

Vừa bước vào sân đã ngửi thấy mùi gạo thơm.

Bà Chu từ trong bếp đi ra, thấy họ về thì vô cùng kinh ngạc:

“Sao hai đứa dậy sớm thế, bà cứ tưởng phải đến trưa mới về cơ, đang định bảo anh ba cháu đi đưa bữa sáng cho hai đứa đây."

“Không ngủ được nên về thôi ạ."

Trong lòng Tri Hạ cũng đang mong ngóng hai đứa nhỏ.

Hôm qua sinh xong gượng gạo để họ bế con vào là cô ngủ thiếp đi luôn, chỉ có lúc bế ra cho b.ú sữa mẹ là nhìn qua một cái, lại còn vì cơ thể yếu mà mơ màng không có sức lực, đến giờ vẫn chưa biết hai nhóc con trông như thế nào nữa.

“Thế thì mau vào phòng nằm đi, hai đứa nhỏ có cậu nó trông rồi, mẹ cháu trời còn chưa sáng đã ra hợp tác xã xếp hàng rồi, đến giờ vẫn chưa về nữa, không biết có mua được móng giò không..."

Trong lúc bà Chu lải nhải, Bùi Cảnh đã bế người đi về phía phòng rồi.

An Tri Hiền đang ở trong phòng trông con đấy, đặt chúng nằm cạnh nhau trên giường, nhìn không chớp mắt.

Đặc biệt là bé gái bên cạnh, cứ muốn đưa tay ra chọc một cái, anh ta vốn thanh lạnh, lúc này lại nghịch ngợm như một đứa trẻ.

Đã đặt vé xe ngày mai rồi, nhưng đột nhiên lại không nỡ đi thì biết làm sao?

Lúc Bùi Cảnh bế Tri Hạ đi vào, liền thấy vẻ mặt cười ngốc nghếch của anh ta, từ “ngốc nghếch đáng yêu" lần đầu tiên áp dụng lên người An lão tam.

“Đừng có đờ người ra nữa, mau nhường chỗ đi."

Bùi Cảnh nhìn người em vợ này đầy ghét bỏ, thế mà cả lúc họ đi vào cũng không phát hiện ra.

An Tri Hiền vội vàng tránh ra để Bùi Cảnh đặt Tri Hạ lên giường, lại khôi phục lại vẻ mặt thanh lạnh kia.

Tri Hạ cười cười, đột nhiên thấy anh ba này cũng khá thú vị, nhưng việc đầu tiên vẫn là đi xem hai đứa nhỏ.

Không biết có phải vì là con mình sinh ra hay không, trước đây nhìn trẻ con mới sinh lúc nào cũng thấy nhăn nheo rất xấu, nhưng hai nhóc tì trước mắt, trắng trẻo hồng hào, thấy xinh đẹp vô cùng.

“Đứa nào là trai?

Đứa nào là gái thế anh?"

Tri Hạ lờ mờ nhớ lại, lúc mới sinh y tá có nói với mình, nhưng lúc đó cô mệt quá không nhớ rõ.

Nhanh hơn cả Bùi Cảnh, An Tri Hiền chen vào:

“Cái đứa mập mạp này là em gái, đứa gầy hơn một chút này là anh trai, nhưng mà cũng không tính là quá gầy đâu, nặng 2 ký 3 đấy, em gái là 2 ký 6."

Từ lúc bế về hôm qua đến giờ, anh ta cùng mẹ và bà ngoại không có ai chợp mắt cả, cho trẻ b.ú sữa toàn là anh ta tranh phần thôi, hai nhóc tì mềm nhũn, thực sự là mềm đến tận tâm can anh ta rồi.

Đột nhiên, anh ta không muốn quay về Cẩm Thành nữa.

Tri Hạ chạm nhẹ vào mặt em bé, da dẻ mịn màng, liền nghe An Tri Hiền nói:

“Em gái nhỏ, đêm qua anh ba không ngủ được, đang cân nhắc đặt tên cho hai đứa nhỏ, em có muốn nghe thử không?"

Bùi Cảnh đột nhiên thấy không vui vẻ gì cho cam:

“Cái này thì không phiền đến anh đâu, tên của con chúng tôi đã nghĩ xong rồi."

Hơn nữa vì không xác định là trai hay gái nên cả nam cả nữ đều nghĩ sẵn hai cái tên rồi, hoàn toàn đủ dùng.

“Nghĩ xong thì đã sao, chẳng phải vẫn chưa chốt sao, biết đâu tên anh đặt lại hay hơn thì sao, vả lại anh là cậu của mấy đứa nhỏ, cậu lớn như mẹ, giúp đặt cái tên thì đã làm sao?"

“Không được là không được."

Bùi Cảnh không chiều anh ta:

“Muốn đặt tên thì tự đi tìm vợ mà sinh, muốn đặt tên gì thì đặt, con trai tôi tôi quyết định."

“Con trai anh anh quyết định, tôi còn chẳng thèm nhá, dù sao tên cháu ngoại gái của tôi nhất định phải do tôi đặt."

An Tri Hiền nhất quyết không chịu thua.

Hai người tranh luận hồi lâu, cuối cùng mỗi người chiếm được một cái, là do Tri Hạ chọn từ những cái tên họ nghĩ ra, con trai do Bùi Cảnh đặt, tên là Bùi Thần Diệp, con gái là Bùi Uyển Tình, do anh ba đặt tên.

Hai nhóc tì còn chưa hiểu chuyện gì thì tên đã bị bố và cậu chia chác xong xuôi.

An Tri Hiền vô cùng hài lòng quyết định để lại không gian riêng tư cho gia đình bốn người họ, liền đi xem cơm nước đã xong chưa.

Ngoài cửa, Chu Nam vừa hay quay lại nghe thấy tiếng họ tranh giành trong phòng, tức giận nhìn An Tri Hiền:

“Cái thằng ranh này, cũng chẳng hỏi ý kiến em gái con gì cả, tên người ta hai vợ chồng đã thương lượng xong rồi, con cứ phải xen vào một chân làm gì?"

“Em gái không có ý kiến gì cả, mẹ đừng có quản."

Đối với việc lão tứ lúc nào cũng khoe khoang với họ rằng tên của Tri Hạ là do anh ta đặt, An Tri Hiền đã không vừa mắt từ lâu rồi.

Nhân lúc ba anh em khác không có ở đây, đến cả cái tên anh ta cũng không chiếm được thì đúng là quá vô dụng rồi.

“Bà ngoại, cháo của bà đã nấu xong chưa ạ?"

“Xong rồi xong rồi, múc ra ngay đây, để Tri Hạ ăn trước."

Đợi An Tri Hiền bưng cháo vào phòng, bà Chu nói với Chu Nam:

“Mấy đứa trẻ ồn ào một chút chưa chắc đã là chuyện xấu, ngược lại sẽ tăng thêm tình cảm giữa chúng, con đừng có quản chuyện này nữa, đúng rồi, có mua được móng giò không?"

Chu Nam thở dài:

“Móng giò không mua được, đắt hàng quá, chỉ mua được cái chân giò thôi, nhưng lúc về thấy có người xách hai con cá diếc, con đã đổi về rồi, đang nuôi trong thùng nước."

Bà Chu lườm cô một cái sắc lẹm:

“Con cũng liều quá đấy, không sợ xảy ra chuyện à."

Đổi cái gì mà đổi, thực chất chính là giao dịch ngầm, vạn nhất bị tóm thì phải đi giáo huấn đấy.

“Thế thì cũng chẳng còn cách nào khác, cái nơi nhỏ bé này còn chẳng bằng chỗ chúng ta nữa, trời chưa sáng con đã đi rồi, kết quả là vẫn chẳng cướp được cái gì, nhưng có cái chân giò này với hai con cá, cũng đủ ứng phó mấy ngày rồi."

Chu Nam cũng thấy bồn chồn trong lòng, không khỏi sốt ruột.

Con gái không thân thiết với cô, lần này cô qua đây, mẹ chồng đặc biệt tìm mẹ đẻ đi cùng, nói cái gì mà mẹ cô có kinh nghiệm sinh nở, thực chất là để qua đây trông chừng cô, cô cũng muốn hòa giải quan hệ với con gái nhưng lại khổ nỗi không có phương pháp.

Chính cô cũng không phải không có cảm giác, Tri Hạ đối xử với cô rất khách sáo, chính vì quá khách sáo nên mới không thân cận, không có cảm giác thân mật giữa mẹ và con gái như những người bình thường.

Cô đã cố gắng hết sức để bù đắp rồi, nếu vẫn không được, cô cũng không biết mình còn có thể làm gì nữa.

Tri Hạ ăn cháo xong thấy ng-ực hơi căng tức, bà ngoại nói đây là sắp xuống sữa rồi, bảo cô cứ cách một lát lại cho trẻ b.ú thêm vài lần, còn xoa bóp kích sữa cho cô nữa, thật là vừa đau vừa ngượng.

Buổi trưa, bà Chu gọi Bùi Cảnh ra ngoài:

“Tiểu Cảnh à, tuy nói ngôi nhà này là chúng ta thuê, nhưng có một số người khá kiêng dè chuyện phụ nữ ở cữ, con xem có nên đưa một cái phong bao lì xì cho chủ nhà không?"

Một là để báo tin vui, hai là để xua đi vận đen, tránh để người ta kiêng kị chuyện này.

Chương 99 - Trùng Sinh Thập Niên 70: Đại Tiểu Thư Trở Về Cùng Siêu Thị Không Gian. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia