15

Cố Triệu Ngang tự chê bản thân đầu tóc rối bù, mặt mũi nhếch nhác nên trong thời gian ngồi tù nhất quyết không cho ta đến thăm.

Đến khi mãn hạn một tháng, chàng cũng không cho ta đến đón, chỉ sai người hầu dẫn ta đến một quán trọ chờ trước.

Và rồi chính tại nơi ấy, ta đã gặp lại Cố Triệu Ngang, vẫn y phục chỉnh tề, mũ áo tinh tươm như xưa.

Cùng với một đôi phu thê đang bế theo một đứa trẻ nhỏ.

‘‘Đây là biểu ca, biểu tẩu bên họ ngoại của ta, cũng chính là phụ mẫu thân sinh của Du Nhi.’’

Cố Triệu Ngang giới thiệu.

Ta còn đang ngơ ngẩn, chàng đã nắm lấy tay ta, kéo ta đến trước mặt người phụ nữ ấy.

Ánh mắt ta rơi vào khuôn mặt đứa bé đang ngủ say trong lòng nàng, bỗng dưng sống mũi cay xè, viền mắt nóng lên.

Là Du Nhi thật rồi…

Con trai nuôi của ta và Cố Triệu Ngang ở kiếp trước.

Vì di chứng sau lần rơi xuống nước, ta mắc bệnh mãn tính, hai lần m.a.n.g t.h.a.i đều không giữ được.

Về sau, Cố Triệu Ngang quyết không cho ta tiếp tục m.a.n.g t.h.a.i nữa.

Chàng bèn nhận một đứa trẻ từ chi hệ xa trong họ về cho ta nuôi, để chặn miệng thế tộc.

Khi ấy Du Nhi đã hơn ba tuổi.

Phụ mẫu đều đã c.h.ế.t trong loạn giặc, còn bản thân bé cũng vì t.a.i n.ạ.n mà điếc một bên tai.

‘‘Vậy nên…chàng sớm xuống phía Nam là để đón Du Nhi, cứu nó trước khi biến cố xảy ra?’’

Trên xe ngựa hồi kinh, ta rốt cuộc cũng hiểu ra ý đồ của Cố Triệu Ngang.

Chàng khẽ gật đầu: "Kiếp trước ta cứ ngỡ mình có thể thay nàng giải quyết mọi khó khăn. Nhưng thứ duy nhất ta bất lực, chính là nhìn nàng lau nước mắt vì Du Nhi.’’

‘‘Ta nghĩ dù đời này nàng không còn là mẫu thân của nó, thì chỉ cần thấy nó khỏe mạnh, lớn lên bình an, chắc chắn nàng cũng sẽ vui mừng hơn cả.’’

Nước mắt ta lại rơi xuống.

‘‘Thế t.ử, cảm ơn chàng.’’

‘‘Nàng đã nói mấy lần cảm ơn rồi nhỉ?’’

Cố Triệu Ngang bật cười bất đắc dĩ, đưa tay lấy ra một chiếc khăn mới.

‘‘Chẳng lẽ trong lòng nàng đối với ta, chỉ có ân tình thôi sao?’’

Nghe vậy, ta ngẩng mắt lên, đối diện với ánh nhìn có phần ảm đạm của chàng.

Nhưng ta không nhận lấy chiếc khăn ấy.

Mà thuận thế nhào đến, ôm lấy cổ chàng, vùi mặt vào lòng n.g.ự.c ấm áp kia.

Giống hệt như những lần chúng ta từng âu yếm trước đây.

Cơ thể Cố Triệu Ngang khẽ run.

Chàng không nói gì thêm, chỉ siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy eo ta.

Giữa đôi bên không cần nói thêm lời.

Bởi vì chàng hiểu đó chính là câu trả lời của ta.

16

Lễ thành thân của ta và Cố Triệu Ngang ở kiếp này náo nhiệt hơn kiếp trước gấp bội phần.

Sau khi trải qua đủ mọi nghi lễ phức tạp, vừa về đến tân phòng, cả thể xác lẫn tinh thần ta đều mệt nhoài, nhưng vẫn theo thói quen định đi pha trà, cởi áo khoác cho chàng.

Cố Triệu Ngang chau mày, ngăn tay ta lại, rồi vòng tay ôm ta vào lòng.

‘‘Ta đã muốn nói từ lâu rồi, mấy chuyện nhỏ thế này nàng không cần phải để tâm đến hết.’’

‘‘Nàng không làm, ta cũng chẳng vì thế mà chán ghét gì.’’

Ta chớp mắt, nhẹ giọng hỏi: "Vậy chàng muốn ta làm gì?’’

Cố Triệu Ngang trầm ngâm chốc lát, rồi đáp với giọng khàn khàn mang theo chút men rượu:

‘‘Ta muốn nàng cười với ta nhiều hơn, đừng cứ thấy ta là mặt liền nghiêm lại.’’

‘‘Ta còn muốn nàng giận ta nhiều hơn, tốt nhất là mắng ta vài câu cũng được.’’

Người này mặt mũi đã đỏ lựng, cả người nồng nặc mùi rượu.

Ta bật cười, trêu ghẹo: "Vậy sao chàng không mong ta khóc với chàng nhiều hơn?’’

Ánh mắt Cố Triệu Ngang khẽ động, thần trí cũng có phần tỉnh táo lại.

Chàng híp mắt, khoé môi cong lên đầy ẩn ý: ‘‘Nếu phu nhân muốn khóc… thì cũng không phải không được.’’

Đèn hồng chập chờn, màn trướng mơ hồ.

Gối chăn mới tạm yên, Cố Triệu Ngang bỗng vội vàng chộp lấy y phục, vén màn bước xuống giường.

Ta cảnh giác hỏi: "Sao vậy?’’

‘‘Ta phải sai người sắc t.h.u.ố.c cho phu nhân trước.’’

‘’…?"

‘‘Nếu giống như kiếp trước, thì sáng mai thân thể nàng sẽ…’’

‘‘Đủ rồi!!’’

Ta lập tức kéo chàng trở lại, bịt miệng chàng.

‘’…Việc gì chàng cũng phải nhớ kỹ như thế chứ!’’

Mặt ta nóng bừng, hận không thể lấy gối đập ngất hắn luôn cho rồi!

Chương 8 - Trùng Sinh Vẫn Bị Phu Quân Lừa Gả - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia