Tôi chẳng còn nhớ nổi mình đã về đến ký túc xá bằng cách nào.

Suốt dọc đường tôi cứ mải miết suy nghĩ, liệu có phải kiếp trước Tống Kinh Triệt cũng vì bỏ thư nhầm ngăn bàn mà bỏ lỡ Hạ Tiểu Hà hay không?

…Hoặc có lẽ cậu ấy của 10 năm sau chẳng hề muốn tìm tôi.

Nói không chừng đó chỉ là một chiêu trò PR cho bộ phim, vậy mà tôi lại tin là thật.

Phải biết rằng nhờ bộ phim đó mà Hạ Chi đã vươn lên hàng ngũ siêu sao quốc tế... danh tiếng ở thời điểm đó rực rỡ không ai sánh bằng.

Tôi cố gắng chắp vá lại từng chi tiết nhỏ nhặt của bộ phim, mong muốn tìm kiếm chút bằng chứng chứng minh bản thân mới chính là người con gái trong những năm tháng thanh xuân của cậu ấy.

Rõ ràng đã xem đi xem lại bao nhiêu lần, thậm chí kiếp trước còn thuộc làu làu từng câu thoại, vậy mà sau khi trùng sinh tôi lại chẳng thể nào nhớ nổi những chi tiết ấy nữa.

Tôi hỏi Đậu Bảo, câu trả lời của nó lại trúng phóc tim đen:

[Khi con người ta phải đối diện với những sự thật không mong muốn, ký ức sẽ tự động chắp vá thành dáng vẻ mà họ khao khát.]

Lẽ nào là do tình trạng của tôi ở kiếp trước quá tồi tệ, nên đã tự huyễn hoặc và đặt mình vào vị trí của nữ chính trong phim?

Vì mải mê suy nghĩ về những chuyện của cả hai kiếp mà tôi chẳng thiết tha gì chuyện ăn uống suốt mấy ngày liền.

Đám anh em thấy tôi sụt ký hẳn đi, lại cứ tưởng tôi thất tình đến mức mất ăn mất ngủ.

Mấy cái đầu gỗ của đám trai thẳng vắt óc suy nghĩ mãi, cuối cùng lén gom tiền đăng ký cho tôi một chuyến du lịch tốt nghiệp.

Tiểu A vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Tao dò la kỹ cả rồi, chắc chắn Tống Kinh Triệt sẽ không đi đâu."

Tôi hoài nghi: "Sao mày biết? Mày với học bá có b.ắ.n tám phát đại bác cũng chẳng tới mà."

Đám bạn xung quanh cười phá lên: "Chị Chu à, là vì hoa khôi Hạ không đi đó! Chắc chắn Tống Kinh Triệt cũng ở nhà thôi. Nếu không thì thằng A đã chả bỏ dở chuyến du lịch nước ngoài để lon ton đòi đi theo."

Tiểu A bị mọi người trêu đến mức mặt đỏ tía tai, bèn lao vào đùa giỡn đ.á.n.h đ.ấ.m với bọn họ.

"Được thôi."

Dù sao kỳ thi đại học cũng đã kết thúc, cũng nên thả lỏng một chút.

Ngày tập trung lên đường.

"Hi~"

Hạ Trì ăn diện bảnh bao như nam thần, đứng ngầu lòi bên cạnh xe du lịch, vẫy vẫy hai tay với tôi từ đằng xa.

Mà đứng ngay bên cạnh cậu ta là một cặp nam nữ trông vô cùng xứng đôi vừa lứa.

Đó chính là Tống Kinh Triệt và Hạ Tiểu Hà.

……Hay là tôi về nhé?

Tôi vừa quay đầu định bỏ về thì mấy anh em bèn xúm lại chặn đường lôi ngược trở lại.

"Về cái gì mà về! Bọn tao đóng tiền cả rồi, ai bỏ về người đó mới nhục!"

"Đúng đấy! Phía sau tên đó làm gì có ai bảo kê, nhưng phía sau lưng chị đây là cả một đám đàn ông cơ mà!"

Tôi cảm thấy dở khóc dở cười nhưng trong lòng vẫn có chút cảm động.

"Chị Chu à, đợi đến nơi rồi, chị nhớ làm cầu nối giúp em làm quen với mấy bạn nữ nha~"

Tôi: ...

Đúng là không thể tin nổi cái bộ mặt thật của mấy tên này mà.

Sau khi lên xe, tôi tìm một góc khuất ở hàng ghế cuối rồi ngồi xuống.

Chuyến du lịch tốt nghiệp lần này là do học sinh tự phát tổ chức, địa điểm được chọn là một khu cắm trại mới khai thác ở vùng ngoại ô.

Mất hơn nửa ngày mới đi đến nơi, vừa khéo tôi có thể tranh thủ ngủ bù một giấc.

Chiếc xe khách bắt đầu lăn bánh.

Tôi úp chiếc mũ lên mặt, ngả đầu ra sau là ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, tôi cảm nhận được có người vừa ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.

Một mùi hương bồ kết thoang thoảng bay tới.

Trên người đám anh em chí cốt của tôi lúc nào cũng nồng nặc mùi mồ hôi. Cái mùi hương sạch sẽ khoan khoái này thì chỉ có thể là…

Hạ Trì rồi.

Kể từ sau vụ ở cửa hàng tiện lợi, cái tên này đã mua chuộc luôn cả bạn cùng phòng của tôi để lấy được thời gian biểu huấn luyện, thỉnh thoảng lại bám đuôi tôi đi chạy bộ buổi sáng.

Cậu ta kể vốn dĩ bản thân cũng là dân thể thao, nhưng có một lần mẹ cậu ta đến xem cậu ấy tập luyện, vì quá xót con nên bắt nghỉ học luôn.

Tôi cười nhạo cậu ta đường đường là một thằng con trai da ngăm hầm hố thế mà lại là "con cưng của mẹ", vậy mà cậu ta còn cười hì hì một cách ngốc nghếch.

Dám cá là lần này cậu ta lại đút lót cho mấy người anh em của tôi để chen qua đây ngồi rồi.

Tôi kéo vành mũ sụp xuống: "Tôi đang muốn ngủ. Cậu thích ngồi thì cứ việc ngồi, đừng có ồn ào đấy."

Cậu ta chỉ khẽ "Ừm" một tiếng đáp lại.

Xe chạy đường cao tốc suốt cả chặng đường nên rất êm ái, thế nhưng tôi chẳng hề yên giấc.

Cảnh tượng t.a.i n.ạ.n xảy ra ở kiếp trước cứ liên tục chập chờn hiện về trong giấc mơ.

Tiếng phanh gấp rợn người, tiếng va đập kinh hoàng, tiếng la hét ch.ói tai, và cả m.á.u…

Chiếc xe khách đột ngột phanh gấp…

Tôi bị giật mình tỉnh giấc, vội túm c.h.ặ.t lấy cánh tay của người bên cạnh theo bản năng.

Lực túm mạnh đến mức suýt thì khiến người ngồi bên bầm tím cả tay.

Chương 4 - Trùng Sinh Về Thời Điểm Sau Khi Thi Đại Đọc, Tôi Bị Thu Hồi Lời Tỏ Tình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia