Chương 6

Nàng đã gật đầu với lão quản sự, buông màn xe xuống, nhanh tay cởi từng chiếc khuy áo cho ta.

“Phu nhân đã sớm dặn dò.”

“Nô tỳ chủ động xin đi theo chuyến này… là vì không yên lòng về tiểu thư.”

Thấy ta còn do dự nàng nghiêm mặt ngăn lại.

“Tiểu thư lẽ nào đã quên lời phu nhân căn dặn?”

“Huống hồ…”

“Chia đường mà đi cũng chỉ là một nửa may, một nửa rủi, nô tỳ biết tiểu thư thương nô tỳ.”

“Nhưng đây là việc gấp, xin người đừng vì thân phận hèn mọn của nô tỳ mà bỏ lỡ thời cơ, làm hỏng đại sự.”

Ta lặng người nhìn Nga nhi.

Kiếp trước...

Trong số những nha hoàn bên cạnh ta, người còn sống theo ta chạy được tới phương Nam… chỉ có mình Nga nhi.

Dẫu vậy.. vì nhiều lần cõng ta vượt qua những vũng bùn lầy trên đường chạy nạn, nàng bị tật ở chân.

Đến phương Nam chưa bao lâu... đã bệnh tật rồi qua đời.

Lần này sao ta có thể để nàng rơi vào hiểm cảnh thêm một lần nữa?

“Tiểu thư! Đại sự là trên hết!”

Nga nhi sốt ruột giục.

Ta khẽ thở dài trong lòng.

Cắn c.h.ặ.t răng cố nén nước mắt rồi chậm rãi buông tay.

Rất nhanh sau đó, Nga nhi đã đổi xong y phục với ta, lại đội màn che cho ta.

Ta không ngừng dặn dò:

“Nhất định phải cẩn thận.”

Nàng mỉm cười.

Qua lớp sa mỏng ta không nhìn rõ… trong mắt nàng có sợ hãi hay không.

Bên ngoài liên tục vang lên tiếng giục giã.

Chúng ta chỉ kịp vội vàng từ biệt.

Nhân lúc trời đã nhá nhem tối một đội tiếp tục đi qua Đại Yển Khẩu.

Đội còn lại lặng lẽ tách khỏi đoàn, men theo sườn núi, đi đường vòng.

Không biết đã đi được bao lâu.

Đêm đã khuya, ánh trăng nhợt nhạt phủ lên bóng đoàn xe ngựa đầy nặng nề và mệt mỏi.

Lão quản sự động viên mọi người cố gắng thêm một chút.

Đợi trời sáng, xuống khỏi núi rồi hãy nghỉ ngơi.

Ta cũng hiểu… lúc này tuyệt đối không được lơ là.

Thế nhưng xung quanh yên tĩnh đến lạ, đến cả tiếng gió cũng không có.

Liên tiếp nhiều ngày lên đường khiến ai nấy đều kiệt sức.

Ta vô thức tựa vào thành xe hai mí mắt nặng trĩu.

Có lẽ… ta chỉ vừa khép mắt trong chốc lát thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng ngựa hí t.h.ả.m thiết.

Tim ta giật thót, ta lập tức mở bừng mắt.

Phía trước, mấy bóng đen bất ngờ lao ra dưới ánh trăng.

Lưỡi đao sáng lạnh, nháy mắt đã c.h.é.m thẳng về phía đội kỵ binh mở đường.

Lão quản sự quyết đoán ngay tức khắc.

Người phi ngựa lao tới, đạp tung cửa xe, kéo ta lên ngồi phía trước, ghìm cương quát khẽ: “Đi!”

Tên cầm đầu bọn cướp có đôi mắt sắc như mắt sói.

Hắn lập tức nhìn chằm chằm về phía chúng ta, giơ đao chỉ tới.

“Ở bên kia!”

“Đuổi vào rừng!”

Gió đêm lúc này mới nổi lên.

Quất vào mặt đau rát như lưỡi d.a.o cùn.

Vút…

Một mũi tên cắm phập vào vai lão quản sự.

Mồ hôi lạnh lập tức túa ra trên trán người.

Người vẫn ôm lấy ta, rồi cả hai cùng ngã khỏi lưng ngựa.

“Dịch bá...”

Ta hoảng hốt gọi.

Không còn thời gian nói thêm.

Dịch bá loạng choạng đẩy mạnh ta xuống một triền dốc thấp.

Bên dưới phủ đầy lá thông khô và lá mục.

Người dồn sức nhét ta vào một hốc cây lớn, tạo thành chỗ ẩn nấp kín đáo.

Tiếng vó ngựa truy binh càng lúc càng gần.

“Đừng lên tiếng.”

Hơi thở Dịch bá đã trở nên gấp gáp.

Đó là lời dặn dò cuối cùng người dành cho ta.

Nói xong… người lại gắng gượng leo lên ngựa, dẫn đám truy binh chạy về phía trước.

Mặt đất phía trên rung chuyển dữ dội.

Tiếng truy đuổi, tiếng c.h.é.m g.i.ế.c dồn dập như sóng lớn.

Hết lớp này đến lớp khác.

Ta co rúm trong hốc cây, tay chân lạnh cứng, tê dại.

Nghe tiếng gào thét và tiếng binh khí va chạm trên đầu, ta c.ắ.n c.h.ặ.t mu bàn tay, không dám phát ra dù chỉ một tiếng khóc.

Rất lâu...

Rất lâu sau...

Khu rừng mới dần trở lại yên tĩnh.

Gió lướt qua ngọn thông.

Xào xạc như tiếng mưa.

Tí tách...

Tí tách...

Từng giọt rơi xuống hốc cây.

Không phải mưa.

Mà là… m.á.u.

Đỏ rực trước mắt.

Ta bò ra khỏi hốc cây, hai bàn tay đã nhuốm đầy m.á.u tươi.

Ta kéo c.h.ặ.t tấm áo choàng.

Không dám ngoảnh đầu nhìn lại.

Sợ hãi.

Khóc lóc.

Đều không thể đổi lại mạng sống của họ.

Ta chỉ còn một con đường là phải tiến về phía trước, không ngừng tiến về phía trước.

Sau trận c.h.é.m g.i.ế.c.

Ngay cả màn sương sớm cũng nồng nặc mùi m.á.u tanh.

Ta lần mò xuyên qua khu rừng.

Trong cơn mệt mỏi và hoảng loạn, ta đưa tay vịn vào một thân cây để nghỉ.

Không ngờ… thân cây ấy bỗng khẽ đung đưa.

Ta giật nảy mình.

Định thần nhìn kỹ.

Đó… lại là một t.h.i t.h.ể treo cổ.

Sống lưng ta lập tức lạnh buốt, lông tóc dựng đứng.

Ta lùi lại mấy bước, không ngờ… trên cái cây sát bên cạnh cũng treo một nữ thi.

Ta hoảng hốt lùi thêm bảy tám bước.

Tầm mắt bỗng rộng mở, ánh sáng mờ mịt len qua rừng cây.

Lúc ấy ta mới nhìn rõ, hai bên con đường nhỏ.

Cứ cách vài gốc cây… lại treo một người tự vẫn.

Ai nấy đều vàng vọt gầy guộc.

Xương như sắp chọc thủng cả da.

Gió thổi qua, sương khói lững lờ xuyên giữa rừng.

Những t.h.i t.h.ể gầy trơ xương khẽ đung đưa.

Tựa như bao oan hồn không nơi giãi bày.

Hóa thành từng chiếc chuông tế treo trên những tháp cây, dâng tiếng kêu ai oán lên trời.

Ta ngây người, không biết diễn tả tâm trạng của ta lúc này là như thế nào...

Đây là mơ sao?

Hay là… ta cũng đã c.h.ế.t rồi.

Đang đi trên con đường xuống Hoàng Tuyền?

Đúng lúc ấy bên tai chợt vọng đến một hơi thở yếu ớt.

Ta giật b.ắ.n người như chim sợ cành cong.

Suýt nữa bật thành tiếng hét.

“Cứu…”

“Cứu ta...”

Là ai?

Người còn sống?

Ta lần theo tiếng động, vạch bụi gai bước tới.

Dưới gốc cây có một nữ t.ử áo quần rách nát.

Thoạt nhìn ta còn tưởng là Nga nhi.

Vội vàng chạy đến.

Không ngờ… lại là một người quen mà ta không ngờ tới.

“Sao lại là ngươi?”

Chương 6 - Trung Trinh Khách - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia