Đầu tiên nàng ghé qua tiểu viện bổ sung hàng hóa, sau đó đi thẳng đến cửa tiệm t.ửu lầu đã mua hôm qua.
Vừa bước vào đã thấy Tào Vĩ và Mã Thượng Phi đang ngồi trò chuyện rôm rả.
"Đông gia đến rồi." Mã Thượng Phi nhìn thấy Lý Uyển Đình bước vào cửa trước, vội vàng đứng dậy chào hỏi.
"Ừm, ngồi đi." Lý Uyển Đình cũng ngồi xuống.
"Chào phu nhân." Tào Vĩ cũng vội vàng chào hỏi.
"Chào Tào huynh, cửa tiệm này huynh đã xem qua chưa?"
"Xem rồi, chỉ là không biết phu nhân muốn trang trí như thế nào?"
"Đây, đây là bản vẽ, huynh xem thử đi." Lý Uyển Đình nói rồi lấy từ trong tay áo ra mấy tờ bản vẽ đưa cho Tào Vĩ.
Tào Vĩ nhận lấy, bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng bản vẽ, chỗ nào không hiểu liền hỏi.
Hai người bàn bạc một hồi, Mã Thượng Phi thỉnh thoảng lại góp ý một câu.
Bàn bạc xong, ba người lại đi dạo một vòng từ trên xuống dưới trong cửa tiệm, bổ sung thêm những chỗ còn thiếu sót.
"Được rồi, Tào huynh, huynh hãy sắp xếp người đến trang trí tiệm, trong vòng bảy ngày nhất định phải làm xong. Mã huynh, huynh hãy tìm lại những đầu bếp và tiểu nhị mà huynh tin tưởng được về đây, ta sẽ sắp xếp công việc cho họ."
"Được." Tào Vĩ và Mã Thượng Phi đều gật đầu đáp ứng.
Sau khi giao phó xong, Lý Uyển Đình bảo Mộc Mộc đ.á.n.h xe đến tiệm bán đồ mộc.
"Phu nhân muốn mua đồ mộc gì ạ? Bàn ghế, tủ, giường đều có đủ." Một tiểu nhị thấy có khách vào liền vội vàng chạy lại tiếp đón.
"Để ta xem đã." Lý Uyển Đình vừa nói vừa đi dạo quanh cửa hàng, các loại bàn ghế đủ kiểu dáng đều có, nhưng không thấy loại nàng muốn.
Tiểu nhị thấy Lý Uyển Đình nhíu mày, lập tức nói: "Phu nhân có chỗ nào không hài lòng sao? Cửa tiệm chúng ta còn nhận đặt làm theo yêu cầu."
"Vậy sao? Chưởng quỹ của các ngươi có ở đây không? Ta có mẫu mã đây, cần đặt làm một lô bàn ghế."
"Có ạ, phu nhân xin chờ một chút, tiểu nhân đi mời người ngay." Tiểu nhị nghe thấy đây là đơn hàng lớn, liền kích động đáp lời rồi chạy về phía hậu viện.
Không lâu sau, tiểu nhị dẫn chưởng quỹ đi tới.
"Phu nhân, tại hạ Trương An Bình là chủ kiêm chưởng quỹ của cửa tiệm này, nghe nói người muốn đặt làm một lô bàn ghế?" Trương An Bình niềm nở hỏi.
"Đúng vậy, Trương lão bản, ông xem bản vẽ này của ta xem cửa tiệm có làm được không?" Lý Uyển Đình đưa bản vẽ cho Trương An Bình.
Trương An Bình xem qua rồi nói: "Tuy kiểu bàn này hơi lạ, nhưng vẫn làm được."
"Được, bàn lớn đi kèm mười cái ghế, bàn vừa đi kèm tám cái ghế, bàn nhỏ đi kèm sáu cái ghế."
"Được ạ, không biết phu nhân cần bao nhiêu bộ?"
"Ba mươi chiếc bàn lớn, hai mươi chiếc bàn vừa, mười chiếc bàn nhỏ."
"Hít... nhiều vậy sao? Phu nhân dùng để mở t.ửu lầu à?" Trương An Bình đoán ngay ra.
"Đúng vậy, trong vòng bảy ngày có hoàn thành được không?"
"Bảy ngày? Thời gian hơi gấp gáp rồi, để ta bảo thợ làm thêm giờ vậy."
"Được, bao nhiêu tiền một bộ?"
"Bàn của phu nhân có đủ loại lớn, trung, nhỏ, ghế ngồi cũng có bộ nhiều bộ ít, ta cứ tính theo giá bộ cỡ trung nhé. Ba mươi, hai mươi rồi mười, tổng cộng là sáu mươi bộ, mỗi bộ tính cho người một lượng bạc, phu nhân thấy có được không?" Trương An Bình vừa tính toán vừa nói.
Một lượng bạc một bộ cũng được, thế là Lý Uyển Đình liền đáp: "Được, nhưng ngươi phải làm xong trong vòng bảy ngày."
"Phu nhân cứ yên tâm, bảo đảm sẽ làm xong."
"Tốt, đây là mười lượng tiền đặt cọc, bảy ngày sau ta sẽ sai người đến thông báo, lúc đó ngươi hãy mang đến t.ửu lầu Tụ Hiền Đức." Lý Uyển Đình vừa nói vừa từ trong tay áo lấy ra mười lượng bạc đưa cho Trương An Bình.
"Được." Trương An Bình nhận lấy bạc rồi lên tiếng hứa hẹn.
Lý Uyển Đình bấy giờ mới rời khỏi cửa hàng đồ gỗ, đi đến tiệm rèn bên cạnh.
Trong tiệm rèn, một bên bày biện cuốc, xẻng cùng các loại nông cụ, một bên là nồi sắt lớn nhỏ, móc sắt linh tinh.
"Phu nhân muốn mua nồi sắt sao?" Chủ tiệm thấy một phụ nhân đi vào cứ nhìn chằm chằm vào đống nồi sắt thì lên tiếng hỏi.
"Không, ta cần nồi đồng, ở đây ngươi có làm nồi đồng không?"
"Nồi đồng sao? Làm được, chỉ là nồi đồng khá đắt, phu nhân chắc chắn muốn đặt nồi đồng chứ?"
"Ừm, phải là nồi đồng, ngươi xem thử có thể đặt làm một lô nồi đồng theo kiểu dáng này không?" Lý Uyển Đình đưa bản vẽ mẫu nồi đồng qua.
Chủ tiệm nhận lấy bản vẽ liếc mắt nhìn một cái rồi nói: "Làm được."
"Làm một cái giá bao nhiêu?"
"Một lượng bạc một cái."
Nghĩ đến việc mấy ngày trước mình mua nồi sắt lớn cũng xấp xỉ giá này, Lý Uyển Đình liền nói: "Ta cần mỗi loại này bốn mươi cái, trong vòng bảy ngày ngươi có làm xong không?"
Đúng vậy, trên bản vẽ Lý Uyển Đình còn vẽ cả loại nồi uyên ương, đặt thêm hai mươi cái nữa.
"Tám mươi cái sao?"
"Đúng, tám mươi cái."
"Được, giao đến địa chỉ nào?"
"Tửu lầu Tụ Hiền Đức, tới lúc đó ta sẽ phái người đến báo cho ngươi. Ngoài ra ta cần làm một số công cụ nhỏ, ngươi xem có làm được không?" Lý Uyển Đình đưa bản vẽ khuôn mẫu dùng để làm phấn điều (miến) cho chủ tiệm.
Chủ tiệm nhận lấy xem qua một chút rồi nói: "Cái này đơn giản, cần bao nhiêu cái?"
"Mỗi loại lấy mười cái đi, hai ngày sau ta tới lấy có được không?"
"Được."
"Tốt, đây là tiền đặt cọc." Lý Uyển Đình nói đoạn liền từ tay áo lấy ra mười lượng bạc đưa cho chủ tiệm.
"Vâng." Chủ tiệm nhận lấy bạc rồi đáp lời.
Lý Uyển Đình bấy giờ mới hài lòng rời khỏi tiệm rèn.
Thấy trời đã gần trưa, đã hai ngày rồi chưa đến tiệm Lương Mãn Thương, thế là Lý Uyển Đình bảo Mộc Mộc trực tiếp đ.á.n.h xe ngựa đi tới đó.
Vào thời điểm giữa trưa, trong tiệm đã không còn bận rộn như trước, khách khứa cũng thưa thớt dần.
Khi Lý Uyển Đình đi vào, nàng thấy Cố Nhiễm và Phùng Ngũ đang cùng nhau đối chiếu sổ sách, các gia đinh người thì bán hàng, người thì thu dọn hàng hóa, người bốc dỡ hàng, tất cả đều bận rộn một cách có trật tự.
"Thẩm t.ử, người đến rồi sao?" Cố Nhiễm thấy Lý Uyển Đình đến liền vội vàng đứng dậy.
"Ừm, ngươi đi theo ta ra hậu viện một chuyến." Lý Uyển Đình nói xong liền đi trước về phía sau nhà.
"Vâng, thẩm t.ử." Cố Nhiễm đáp lời rồi bước nhanh đi theo.
Sau khi cả hai ngồi xuống, Lý Uyển Đình liền hỏi: "Gia đinh trong tiệm có ai đang rảnh rỗi không?"
"Không có ạ, hằng ngày nào là kéo hàng, bốc hàng, giao hàng rồi bán hàng, lại còn phải đi phát truyền đơn nữa. Mười một người bọn con bận đến mức chân không chạm đất, ngay cả Hồng Nhật và Minh Nguyệt cũng phải vào giúp một tay mới tạm đủ người dùng." Cố Nhiễm mặt đầy vẻ khổ sở nói.
Lý Uyển Đình ngẫm lại thấy cũng đúng, vốn dĩ nàng định điều hai gia đinh sang bên tiệm hỏa oa, xem ra là không hy vọng gì rồi. Thế là nàng lại hỏi tiếp: "Trong tiệm còn có việc gì khó khăn nữa không?"
"Có ạ, loại giá đỗ mới nhập về căn bản là không đủ bán, còn nữa là các t.ửu lầu quán ăn sau khi dùng qua dầu lạc và dầu đậu nành của chúng ta thì đều đến đặt hàng, lượng dầu cũng không đủ cung ứng.
Hai tình huống này sáng nay con đã báo với người đưa rau rồi, bảo hắn nói lại với Chu quản sự một tiếng, xem có thể đưa tới nhiều hơn một chút không."
Lý Uyển Đình nghe vậy liền gật đầu nói: "Ừm, Nhiễm Nhiễm, ngươi làm tốt lắm. Việc giá đỗ ta đã sắp xếp ổn thỏa rồi, nhưng phải mất hai ba ngày nữa mới nảy mầm xong.
Còn về phần ép dầu, sau khi về ta sẽ bảo Đại Xương ca làm thêm vài chiếc máy ép dầu để mở rộng sản xuất, việc này cũng cần một chút thời gian. Ngươi cứ kiên nhẫn trấn an khách hàng và các thương hộ, hai vấn đề này sẽ sớm được giải quyết thôi."
"Dạ rõ, thưa thẩm t.ử."
"À, còn việc này nữa, ta đã mua lại t.ửu lầu Tụ Hiền Đức rồi, hiện đang trang trí lại để chuẩn bị mở một tiệm hỏa oa. Ngươi hãy dựa theo mẫu này mà viết thêm nhiều truyền đơn vào, hai ngày sau ta cần phải đem đi quảng bá." Lý Uyển Đình từ trong tay áo lấy ra tờ mẫu truyền đơn hỏa oa đưa cho Cố Nhiễm.
Chữ trên tờ mẫu này là do Lý Uyển Đình dựa theo sách vỡ lòng mà nắn nót chép từng nét một.