Lưu địa chủ nhìn thứ nước màu nâu đen giống hệt như t.h.u.ố.c sắc kia, vẻ mặt đầy chê bai bưng lên uống thử một hớp nhỏ. "Ợ!" Một cảm giác sảng khoái kích thích, một ngụm đi xuống là có hơi từ cổ họng trào lên, vô cùng đã.
Không ngờ con nhỏ này cũng có bản lĩnh thật, có thể tung ra nhiều món mới như vậy. Gã tự cảm thấy không bằng, thế này thì lấy gì mà cạnh tranh với người ta đây?
Lưu địa chủ cứ ăn một món lại thầm cảm thán một câu, đồ ăn ngon thế này sao không phải do t.ửu lầu của gã nghiên cứu ra chứ?
Lý Uyển Đình dẫn đám người Dược Lão vào một phòng bao trên lầu ba.
"Dược Lão, món hỏa oa này ngài đã ăn vài lần rồi nên con không giới thiệu thêm nữa. Ngài cần gì cứ trực tiếp bảo hỏa kế, bên dưới còn bận rộn, con xin phép xuống trước ạ." Đợi mọi người ngồi vào chỗ, Lý Uyển Đình mỉm cười nói với Dược Lão.
"Nha đầu cứ đi bận việc đi, ta ở đây không cần con lo đâu." Dược Lão phẩy phẩy tay.
"Vâng, chúc mọi người dùng bữa vui vẻ." Lý Uyển Đình chúc một câu rồi đi xuống lầu.
Vừa xuống đến lầu dưới đã thấy Tần Hạo dẫn theo Lưu Đồng tri cùng một nhóm quan viên đi vào.
Lý Uyển Đình vội vàng rảo bước tiến lại gần, cười nói: "Biểu đệ tới rồi, mau mời vào trong."
Tần Hạo cười đáp: "Đại tỷ, chúc tỷ buôn may bán đắt, tài lộc dồi dào."
"Phu nhân, khai trương đại cát." Lưu Đồng tri chắp tay chúc mừng.
"Chúc phu nhân kinh doanh hưng thịnh, tiền vào như nước." Các quan viên đi cùng cũng lần lượt gửi lời chúc đến Lý Uyển Đình.
Đồng thời họ cũng sai tiểu tư đưa lẵng hoa và vật phẩm trang trí tới, hỏa kế đều lần lượt đón lấy.
"Mời lên lầu." Lý Uyển Đình vừa nói vừa định dẫn mọi người đi lên lầu.
Tần Hạo vội gọi Lý Uyển Đình lại rồi bảo: "Đại tỷ, Nương và Sương nhi cùng các vị phu nhân đang ở phía sau, tỷ không cần tiếp đón chúng đệ đâu, tỷ cứ lo cho bên nữ quyến đi."
Lý Uyển Đình nghe vậy liền dừng bước, cười nói: "Vậy cũng được. Nhị Đán, ngươi dẫn Thế t.ử đến phòng bao ta đã để dành, hầu hạ cho chu đáo."
"Rõ, thưa đông gia." Nhị Đán đáp.
"Được rồi, tỷ đừng lo nữa." Tần Hạo nói xong liền dẫn mọi người theo Nhị Đán lên lầu.
Lúc này Lý Uyển Đình mới vội vàng ra khỏi cửa tiệm, đã thấy Minh Vương phi và Tần Sương bước xuống xe ngựa, phía sau còn có mấy cỗ xe ngựa khác, các vị phu nhân quan gia cũng bước xuống, có người còn dẫn theo nữ nhi.
"Di mẫu, Sương nhi muội muội, hai người đã tới rồi." Lý Uyển Đình vừa nói vừa tiến lên ôm lấy cánh tay Minh Vương phi.
"Ừ, tới rồi đây." Minh Vương phi cười hiền hậu.
"Tỷ tỷ!" Tần Sương cũng lên tiếng gọi Lý Uyển Đình.
"Chào muội!" Lý Uyển Đình mỉm cười gật đầu với Tần Sương.
"Chúc phu nhân khai trương đại cát."
"Chúc phu nhân buôn bán hưng thịnh."
"Chúc phu nhân tiền tài tấn tới."
......
Các phu nhân và tiểu thư tiến lên chúc mừng, sai nha hoàn đưa quà tặng tới.
"Cảm ơn mọi người." Lý Uyển Đình bảo Mộc Mộc và hỏa kế nhận lấy tất cả.
"Đây là hai cây phát tài mà di mẫu tặng con." Minh Vương phi bảo tiểu tư khiêng đến hai chậu cây phát tài bằng ngọc thạch.
"Để di mẫu phải tốn kém rồi."
"Con nói gì vậy, con có thể tự mình gánh vác cả một cơ ngơi lớn thế này, di mẫu vui mừng còn không hết, nói gì đến tốn kém hay không." Minh Vương phi vỗ vỗ tay Lý Uyển Đình, đầy vẻ an tâm.
"Dạ, đi thôi, con đã để dành phòng bao cho mọi người rồi." Lý Uyển Đình cười dìu Minh Vương phi, dẫn đám nữ quyến vào tiệm rồi đi thẳng lên lầu.
Lưu địa chủ thấy Thế t.ử và các quan viên lên lầu, hỏa oa dù có ngon đến mấy gã cũng không nuốt trôi nữa. Thấy Lý Uyển Đình lại dẫn đám phu nhân tiểu thư quan gia đi lên, trong lòng gã đã có toan tính.
Con nhỏ này quả thực không thể đắc tội, chỉ có thể kết giao, tuyệt đối không được gây hấn. May mà gã chưa có hành động mạo hiểm nào, nếu không hậu quả thật khó mà tưởng tượng nổi.
Nghĩ thông suốt điểm này, Lưu Tân Sinh chỉ cảm thấy sống lưng một phen lạnh toát, cơm cũng chẳng muốn ăn nữa, đứng dậy đi thẳng ra ngoài.
"Nhị Ma Tử, đi thanh toán tiền rồi về thôi."
Đám người Nhị Ma T.ử đang ăn uống vui vẻ, thấy Lưu địa chủ sầm mặt bỏ đi, vội vàng buông bát đũa đuổi theo.
Lý Uyển Đình đưa Minh Vương phi và Tần Sương vào phòng bao, liền dặn hỏa kế mau ch.óng mang hỏa oa và thức ăn lên.
Minh Vương phi nắm tay Lý Uyển Đình kéo ngồi xuống bên cạnh rồi nói: "Vị này là Trương phu nhân, phu nhân của Lưu Đồng tri, bên cạnh là nữ nhi bà ấy Lưu Thiến Thiến. Vị này là Lý phu nhân, phu nhân của Thái úy..."
Minh Vương phi lần lượt giới thiệu các vị phu nhân và tiểu thư cho Lý Uyển Đình.
"Đã nghe danh phu nhân từ lâu, hôm nay mới được diện kiến chính chủ."
"Nghe Vương phi kể về chuyện của phu nhân, thật là không dễ dàng gì!"
"Đúng vậy, nữ t.ử vốn dĩ sống đã không dễ dàng, phu nhân còn phải vì sinh kế mà nuôi nấng hai đứa trẻ, quả thực rất vất vả."
......
Các vị phu nhân đều cảm thán về nỗi vất vả của Lý Uyển Đình, nàng chỉ biết mỉm cười ngại ngùng.
Bản thân nàng không hề thấy khổ, ngược lại còn thấy cuộc sống như vậy rất phong phú.
Trong lúc trò chuyện, hỏa kế đã chuẩn bị xong hỏa oa.
Thấy nước trong nồi đồng đã sôi, Tần Sương nói: "Để muội nhúng thịt dê cho mọi người."
Nói xong liền bưng đĩa thịt dê trên bàn bắt đầu bỏ vào nồi từng chút một, bên canh thanh đạm và canh cay mỗi bên nhúng hai đĩa.
"Cái nồi này quả thực rất kỳ lạ nha." Trương phu nhân mỉm cười nói.
"Mọi người nếm thử đi, lần trước ta đã ăn hỏa oa này một lần, vị rất ngon." Minh Vương phi thấy nồi đã sôi liền gắp một miếng thịt dê.
"Chà, thật tươi ngon!"
"Ngon lắm, cay nồng vừa miệng."
"Quá ngon luôn!"
......
Các vị phu nhân tiểu thư vừa ăn vừa gật đầu khen ngợi.
Lý Uyển Đình lại bỏ thêm một ít vò viên hỏa oa, miến dẹt, huyết vịt cùng các loại nguyên liệu khác vào nồi.
"Cái này là gì vậy? Ăn ngon quá đi." Lý phu nhân ăn một miếng miến dẹt là mê ngay lập tức.
"Đây là miến dẹt, muội thích món này nhất đấy." Tần Sương vừa ăn vừa nói.
"Miến dẹt sao? Ở đâu có bán vậy?"
"Món này là sản phẩm mới, hiện tại trên thị trường chưa có, một thời gian nữa mới bán rộng rãi. Chút nữa lúc về, con sẽ chuẩn bị một ít cho các vị phu nhân mang theo." Lý Uyển Đình tiếp lời.
"Tốt quá rồi!" Lý phu nhân hớn hở.
"Phù, cay quá đi mất." Lưu Thiến Thiến bị cay đến mức thốt lên kinh ngạc.
"Mau uống một ngụm Khả Lạc đi." Tần Sương ngồi cạnh Lưu Thiến Thiến, vội vàng đưa cho nàng một ly Khả Lạc.
Lưu Thiến Thiến đón lấy chén rượu rồi uống một ngụm lớn, thấy nước đen sì cứ ngỡ là t.h.u.ố.c gì đó, nhưng không ngờ chẳng phải t.h.u.ố.c mà ngược lại còn rất ngon.
"Ợ!" Lưu Thiến Thiến đ.á.n.h một cái ợ hơi, sợ đến mức vội vàng che miệng lại.
"Haha, Thiến Thiến, Khả Lạc là như vậy đó, uống vào sẽ bị ợ hơi." Tần Sương nhìn dáng vẻ của Lưu Thiến Thiến mà cười vui vẻ.
"Hừ, Quận chúa chỉ biết trêu chọc người ta thôi." Lưu Thiến Thiến đỏ mặt nũng nịu với Tần Sương một câu.
"Ha ha ha!"
......
Sau khi mọi người đã dùng bữa xong, hỏa kế lại bưng thêm mấy đĩa dưa hấu lên.
"Nào, mời mọi người dùng chút trái cây sau bữa ăn." Lý Uyển Đình niềm nở mời mọi người nếm thử dưa hấu.
"Chao ôi, không ngờ giữa mùa đông giá rét thế này mà vẫn có dưa hấu để ăn nhỉ."
"Ta đã sớm nghe danh ở trấn Bình An có một cửa tiệm kỳ lạ, bên trong thứ gì cũng có, từ những loại rau củ trái cây quý hiếm cho đến những loại trái mùa đều chẳng thiếu thứ gì. Quả dưa hấu này chắc hẳn cũng từ cửa tiệm đó mà ra phải không?"
"Đúng vậy, cả t.ửu lầu hỏa oa này và tiệm Lương Mãn Thương đều là do tỷ tỷ ta mở đấy." Tần Sương đầy tự hào khoe khéo.
"Thật vậy sao? Phu nhân đúng là kỳ tài hiếm có."
"Không biết khi nào phu nhân mới mở thêm cửa tiệm ở phủ thành đây? Như vậy chúng ta mua sắm cũng thuận tiện hơn nhiều."
"Sắp rồi, Đình nhi à, Hạo nhi đã giúp con tìm được hai gian mặt bằng rất tốt, chỉ đợi con rảnh rỗi là có thể qua xem qua một chút." Minh Vương phi mỉm cười nói.
"Dạ tốt quá, đợi công việc bên này ổn thỏa một chút, con sẽ lên phủ thành ngay."
"Vậy thì hay quá, ta sẽ đợi tin tốt của con."
Thấy mọi người đều đã dùng bữa xong, Lý Uyển Đình dặn dò Mộc Mộc xuống hậu trù chuẩn bị một ít rau củ quả, phấn điều và Khả lạc để biếu các vị phu nhân mang về.