Cố Nhiễm tháo mặt nạ xuống, cung kính chào hỏi: "Thẩm thẩm chào buổi sáng."
"Ừm, Nhiễm Nhiễm chào buổi sáng, ngồi đi. Sao cháu lại tới sớm thế này, không phải đã hẹn giờ Thìn gặp nhau ở t.ửu lầu sao?" Lý Uyển Đình mỉm cười hỏi.
"Dạ... chuyện này..." Cố Nhiễm nhìn thoáng qua Xuân Vũ và Hạ Hà.
Lý Uyển Đình hiểu ý, phẩy tay ra hiệu cho Xuân Vũ và Hạ Hà. Hai người cúi người hành lễ rồi lui ra ngoài.
"Nói đi, có chuyện gì vậy?"
"Hôm qua cháu có sắp xếp trướng phòng, quản sự và tiểu nhị đến kho hàng ở trang viên. Sáng sớm nay La quản sự tìm cháu, nói rằng kho hàng vốn đang trống không, vậy mà sáng nay một nửa đã đầy ắp các loại hoa quả rau tươi. Ông ấy hỏi cháu phải làm sao. Cháu đã dặn ông ấy phải giữ kín chuyện này, không được bộc lộ ra ngoài, cứ việc cân trọng lượng rồi ghi chép vào sổ sách. Không biết cháu xử lý như vậy có đúng không ạ?" Cố Nhiễm trình bày lại tình hình.
Thực ra trong lòng hắn biết rõ, việc này chắc chắn có liên quan đến thẩm thẩm. Tình huống tương tự đã xảy ra vô số lần rồi, nhưng để đảm bảo vạn vô nhất thất, hắn vẫn muốn xác nhận lại với nàng cho yên tâm.
"Ừm, Nhiễm Nhiễm làm tốt lắm, là ta sai người chuyển vào trong đêm đấy. Cháu cứ yên tâm sắp xếp các việc tiếp theo là được."
"Dạ tốt quá, vậy cháu không làm phiền thẩm thẩm dùng bữa sáng nữa, cháu ra t.ửu lầu chờ người." Cố Nhiễm hoàn toàn trút bỏ được tảng đá trong lòng.
"Đợi một chút, dưới ao ta cũng sai người thả đủ loại tôm cá, sò ốc và thủy sản rồi, cháu có thể sắp xếp người đi đ.á.n.h bắt bất cứ lúc nào."
"Dạ, cháu biết rồi ạ."
"Chắc cháu chưa ăn sáng nhỉ? Ở lại đây dùng chút gì đi."
"Dạ thôi thẩm thẩm, ở t.ửu lầu có sẵn đồ ăn rồi, cháu ra đó ăn luôn cho tiện, không dám làm phiền người dùng bữa đâu ạ."
Lý Uyển Đình cũng không miễn cưỡng.
"Vậy được, lát nữa gặp lại."
"Dạ." Cố Nhiễm chắp tay, đeo mặt nạ vào rồi bước ra ngoài.
Xuân Vũ và Hạ Hà vào hầu hạ Lý Uyển Đình dùng bữa sáng.
Sau khi dặn dò Mộc Mộc chuẩn bị hai cỗ mã xa, Lý Uyển Đình một mình đi vào phòng thí nghiệm.
Nàng chuyển từ trong không gian ra mấy bộ đèn chùm pha lê lớn nhỏ khác nhau, một bộ dàn âm thanh, vài chiếc camera giám sát, một màn hình hiển thị, suy nghĩ một lát lại lấy ra thêm một bộ máy điều hòa trung tâm.
Thời tiết ngày càng nóng, nếu dùng băng phiến để hạ nhiệt thì cần biết bao nhiêu tiêu thạch mới đủ? Chi bằng cứ lắp máy điều hòa trung tâm cho rồi, dù sao mấy tấm pin năng lượng mặt trời nàng lắp cũng đủ dùng.
Làm xong tất cả, Lý Uyển Đình bước ra khỏi phòng thí nghiệm, sai Xuân Vũ bảo người khuân đồ đạc lên cỗ mã xa dự phòng của phủ, còn nàng thì lên xe của Mộc Mộc.
Hai cỗ mã xa nhanh ch.óng đi đến hậu viện của t.ửu lầu. Thấy Lý Uyển Đình xuống xe, bọn người Thạch Thiến Thiến đang tập múa cũng dừng lại. Cố Nhiễm và Lưu chưởng quỹ dẫn theo mấy người đã đợi sẵn ở hậu viện.
"Phu nhân (Thẩm thẩm) đã đến rồi ạ!"
"Ừm, Thiến Thiến các muội cứ tiếp tục đi. Lưu chưởng quỹ, sai người khiêng đồ trên xe vào t.ửu lầu. Nhiễm Nhiễm cầm theo dụng cụ đi theo ta." Lý Uyển Đình dặn dò ngắn gọn rồi bước thẳng vào trong t.ửu lầu.
"Rõ!" Mọi người lập tức bận rộn tay chân.
Lý Uyển Đình vào t.ửu lầu kiểm tra một lượt, thấy đám tiểu nhị đã khiêng đồ vào thì bắt đầu chỉ điểm Cố Nhiễm cách đấu dây, lắp đặt đèn pha lê. Lưu chưởng quỹ và mấy tiểu nhị khác đứng bên cạnh phụ giúp.
Cố Nhiễm cũng không phụ sự kỳ vọng, thao tác tuy chưa thạo lắm nhưng đấu nối đều chính xác.
Sau một buổi sáng bận rộn, đại sảnh và các nhã gian đều đã lắp xong đèn pha lê cùng camera giám sát, dàn âm thanh và đèn nhấp nháy ở đại sảnh cũng được lắp đặt ổn thỏa.
Buổi trưa, Lý Uyển Đình dùng bữa ngay tại t.ửu lầu. Cao Chí Bình đem hết bản lĩnh sở học, kết hợp với các công thức trong thực đơn nấu ra những món ăn khiến Lý Uyển Đình hết lời khen ngợi.
Cơm nước xong xuôi, nàng không kịp nghỉ ngơi mà trực tiếp chỉ đạo Cố Nhiễm và mọi người lắp đặt hệ thống điều hòa trung tâm. Cuối cùng, nàng đi kiểm tra kỹ lưỡng mọi ngóc ngách trong t.ửu lầu một lần nữa rồi mới hài lòng gật đầu, cảm thấy rất ổn.
Khi mọi thứ đã thu xếp xong, nàng bảo Lưu chưởng quỹ gọi cả Cao Chí Bình và Thạch Thiến Thiến tới để cùng họp bàn.
"Cái thứ gọi là 'máy điều hòa' này đúng là món đồ tốt mà, có nó rồi, mùa hè sau này của chúng ta sẽ dễ chịu hơn nhiều." Cao Chí Bình vô cùng kích động nói.
Hằng năm vào mùa hè, nhà bếp là nơi nóng nhất, đứng cạnh bếp lò chẳng khác nào bị hành hình, mồ hôi tuôn như mưa lau không kịp, quần áo dính bết vào người như vừa vớt dưới nước lên, không lời nào tả xiết nỗi khổ sở đó.
"Phải đó, thật không dám tưởng tượng, mát mẻ quá đi mất!" Lưu chưởng quỹ đưa tay cảm nhận làn gió mát lạnh từ cửa thông gió, không khỏi cảm khái.
Thạch Thiến Thiến cũng đầy kinh ngạc, nương theo tay của Lưu chưởng quỹ mà nhìn lên cửa gió điều hòa trên đỉnh đầu.
Cố Nhiễm đã được thấy nhiều nên vẻ mặt bình tĩnh hơn, nhưng sâu trong lòng cũng không giấu nổi sự phấn chấn.
"Chỉ dựa vào cái sự mát mẻ này thôi, t.ửu lầu của chúng ta chắc chắn sẽ đông khách như trẩy hội."
"Đúng thế, phu nhân biến t.ửu lầu này trở nên thần kỳ như vậy, e là khắp cả Đại Yến cũng không tìm ra cái thứ hai."
Lý Uyển Đình nghe Lưu chưởng quỹ và Cao Chí Bình càng nói càng xa, vội vàng cắt ngang: "Được rồi, chúng ta bàn chuyện chuẩn bị cho ngày khai trương đi!"
"Rõ!"
"Tửu lầu đã trang hoàng xong rồi, thẩm thẩm định bao giờ thì khai trương ạ?" Cố Nhiễm lên tiếng trước.
"Ngày hai mươi tám tháng Ba." Lý Uyển Đình nói ra ngày lành đã chọn.
"Hai mươi tám tháng Ba, hôm nay đã là hai mươi ba rồi, vậy chẳng phải chỉ còn năm ngày nữa sao?" Lưu chưởng quỹ tính toán.
"Đúng, vậy nên mấy ngày tới phải khẩn trương hoàn tất mọi khâu chuẩn bị trước khi khai trương."
"Rõ, vậy chúng ta phải mau ch.óng đi phát tờ rơi thôi ạ." Cố Nhiễm nói.
"Ừm." Lý Uyển Đình gật đầu.
"Ta ước tính bia và rượu vang đến lúc khai trương là có thể ủ xong rồi nhỉ?"
"Dạ, vừa vặn có thể đem ra dùng. Bia và rượu vang thì nhà khác không có bán, tên gọi cũng nghe rất kêu, chỉ có điều bạch t.ửu thì t.ửu lầu nào cũng có tên riêng, chúng ta có nên đặt cho nó một cái tên thật hay không ạ?" Cố Nhiễm hỏi ý kiến.
Đã là t.ửu lầu thì rượu đương nhiên là yếu tố trọng yếu nhất. Tên của loại bạch t.ửu này Lý Uyển Đình đã nghĩ xong từ sớm, nàng gật đầu nói: "Chuyện này ta đã nghĩ kỹ rồi, gọi là Thái Bạch Tửu."
"Thái Bạch Tửu? Thái... cái tên này có điển tích gì không ạ?" Lưu chưởng quỹ không hiểu rõ hàm ý bên trong nên đ.á.n.h bạo hỏi.
"Các ngươi có biết đại thi hào Lý Bạch không?" Lý Uyển Đình không chắc ở triều đại này có ai biết đến Lý Bạch hay không, nên thử thăm dò.
Lưu chưởng quỹ ngẫm nghĩ một hồi rồi lắc đầu: "Lý Bạch? Tại hạ chưa từng nghe danh người này."
Ông cũng được coi là người đọc đủ thứ sách vở, vậy mà chưa từng thấy mẩu tin tức nào nhắc đến ai tên là Lý Bạch.
"Chưa nghe qua ạ." Bọn người Cố Nhiễm cũng đều lắc đầu.
"Không biết cũng không sao, ta cũng là đọc được từ một cuốn dã sử thôi. Lý Bạch này tự là Thái Bạch, có sở thích uống rượu làm thơ, được liệt vào hàng 'Tửu Trung Bát Tiên', để lại rất nhiều bài thơ hay lưu truyền hậu thế. Bài thơ 'Tương Tiến Tửu' của ông ấy có câu 'Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, mạc sử kim tôn không đối nguyệt. Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng, thiên kim tán tận hoàn phục lai' là nổi tiếng nhất. Thế nên ta mới nảy ra ý định dùng tên tự của đại thi hào Lý Bạch để đặt cho loại rượu trắng này." Lý Uyển Đình sơ lược qua về nguồn gốc cái tên.
"'Nhân sinh đắc ý tu tận hoan, thiên sinh ngã tài tất hữu dụng'... Thơ hay, đúng là tuyệt tác! Vị Lý Bạch này quả là bậc đại tài, không biết phu nhân có tập thơ của ông ấy không ạ?" Lưu chưởng quỹ kích động hỏi.
"Có chứ. Nhiễm Nhiễm, trên cái máy tính bảng của cháu, phần cổ thi có đầy đủ thơ của Lý Bạch đấy, cháu tìm xem." Lý Uyển Đình hất cằm về phía Cố Nhiễm, ra hiệu cho hắn xem máy tính bảng.
Cố Nhiễm nghe mấy câu thơ kia cũng thấy chấn động vô cùng, nghe thấy thẩm thẩm bảo trên máy tính bảng có thì vội vàng mở ra tìm kiếm. Rất nhanh hắn đã thấy, liền dõng dạc đọc lên.
"'Tương Tiến Tửu' của Lý Bạch: Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải bất phục hồi. Quân bất kiến cao đường minh kính bi bạch phát, triêu như thanh ti mộ thành tuyết. Nhân sinh đắc ý tu tận hoan..."
"'Dữ nhĩ đồng tiêu vạn cổ sầu'... Hay, hay lắm! Hào sảng tiêu sái vô cùng! Phu nhân dùng tên tự của người này để đặt cho rượu, thật là cao tay!" Ánh mắt Lưu chưởng quỹ nhìn Lý Uyển Đình tràn đầy sự sùng bái.