Lý Uyển Đình và Cố Nhiễm liếc nhìn nhau, sau đó nàng thản nhiên nói: "Vào đi."
Lưu chưởng quỹ và Vương chưởng quỹ bước vào, hai người chắp tay hành lễ.
"Bái kiến phu nhân."
"Ừm, Vương chưởng quỹ đến có việc gì không?" Lý Uyển Đình hỏi.
"Hôm nay có rất nhiều chưởng quỹ của các t.ửu lầu khác đến tìm tiểu nhân để đặt mua các loại lương thực, hoa quả và rau xanh. Tiểu nhân không dám tự mình quyết định, sợ làm hỏng việc của phu nhân nên vội vàng đến xin ý kiến." Nói xong, Vương chưởng quỹ lau mồ hôi trên mặt.
Sáng sớm nay vừa mở cửa, khách hàng đã ùa vào mua rau, lại thêm mấy chưởng quỹ t.ửu lầu tìm đến đặt hàng. Ông không dám tự ý quyết định nên vội vã đến phủ Trấn Quốc Công tìm phu nhân, tới nơi thì gia nhân nói nàng đã ra ngoài, thế là lại phải chạy đôn chạy đáo tới đây, thật là mệt c.h.ế.t ông rồi.
"Cứ cho đặt, ông cứ bán theo giá bình thường, không cần phải e dè gì cả." Lý Uyển Đình cười nói.
Nàng trồng nhiều lương thực, rau quả như vậy vốn dĩ là để bán. Tuy rằng các t.ửu lầu khác sẽ nấu cùng loại nguyên liệu với mình, nhưng trăm người nấu sẽ có trăm hương vị khác nhau, mỗi một t.ửu lầu tồn tại đều có sức hút riêng, nàng không thể nào độc chiếm toàn bộ thị trường được.
"Nhưng liệu chuyện này có ảnh hưởng đến việc kinh doanh của t.ửu lầu chúng ta không?" Lưu chưởng quỹ lo lắng hỏi.
"Sẽ không đâu." Cố Nhiễm khẳng định chắc nịch.
"Cho dù chúng ta không cung cấp hàng, họ cũng sẽ tìm đủ mọi cách để mua cho được. Thay vì cứ phải phòng bị không dứt như vậy, chi bằng chúng ta cứ làm người tốt, hơn nữa chúng ta mở tiệm bán hàng thì đương nhiên phải bán hàng rồi."
"Vâng, vậy tiểu nhân sẽ quay về ký kết khế ước với bọn họ ngay." Vương chưởng quỹ bấy giờ mới yên lòng.
"Ừm, ông đi đi. Không những phải cung cấp hàng mà còn phải có ưu đãi, còn ưu đãi thế nào chắc ông đã rõ rồi chứ." Lý Uyển Đình dặn thêm.
"Dạ, tiểu nhân đã rõ, xin cáo từ." Vương chưởng quỹ chắp tay hành lễ rồi nhanh ch.óng rời đi.
"Về phía kho hàng của trang viên cũng cần tăng cường nhân thủ canh gác. Ngoài ra việc phát tờ rơi cũng không được dừng lại, phải sớm lập kế hoạch để định kỳ đưa ra các món ăn mới..."
Lý Uyển Đình cùng Cố Nhiễm và Lưu chưởng quỹ lại bàn bạc kỹ lưỡng hơn về các vấn đề của t.ửu lầu.
Đến khi Cố Nhiễm và Lưu chưởng quỹ giải tán, Lý Uyển Đình mới giật mình nhận ra bụng mình đã đói đến mức kêu vang rồi.
Vốn dĩ t.ửu lầu luôn có sẵn điểm tâm sáng, nàng chỉ cần đến là ăn ngay, không ngờ mải bàn chuyện mà quên mất.
Đúng lúc này, Xuân Vũ bưng một cái khay đi vào.
"Phu nhân, người chắc là đói rồi, nô tỳ có bưng một ít món người thích như súp cay, quẩy, còn có cả trứng trà và vài món dưa góp."
"Xuân Vũ, muội thật chu đáo." Lý Uyển Đình mỉm cười khen một câu rồi vội vàng ăn lấy ăn để, vừa ăn vừa không ngớt lời tán thưởng.
"Ừm... ngon thật... đồ ăn t.ửu lầu mình làm đúng là tuyệt nhất."
Sau khi ăn xong, Lý Uyển Đình cùng Thạch Thiến Thiến và các vũ cơ bắt đầu nghiên cứu về việc sắp xếp các chương trình biểu diễn.
Đến giờ cơm trưa, Thạch Thiến Thiến đang dẫn đầu đoàn vũ cơ nhảy múa, thực khách vừa ăn uống vừa xem biểu diễn, không khí vô cùng náo nhiệt.
"Cái quái gì thế này? Tửu lầu các người đ.á.n.h c.h.ế.t tên bán muối rồi à? Định làm lão t.ử mặn c.h.ế.t sao!"
Bất thình lình, ở một bàn trong góc, một gã đại hán vạm vỡ đứng bật dậy hét lớn.
"Phải đó, t.ửu lầu các người có biết xào nấu không vậy? Thế này mà cũng đòi mở t.ửu lầu sao?"
"Mặn thì chát xít cả họng, ngọt thì như rụng cả răng, làm ăn kiểu gì thế này?"
Hai vị nam nhân trung niên râu ria xồm xoàm ngồi cùng bàn cũng lớn tiếng quát tháo, nhìn qua đã thấy không phải hạng người dễ trêu chọc.
Cuộc gây gổ của bọn chúng đã thành công thu hút mọi ánh nhìn của thực khách trong đại sảnh.
"Có chuyện gì xảy ra vậy?"
Hỏa kế vội vàng tiến lên, cười xòa nói: "Khách quan, có chuyện gì chúng ta cứ từ từ nói."
"Chát!" Gã đại hán vạm vỡ giơ tay giáng một cái tát nảy lửa vào mặt hỏa kế.
"A!" Hỏa kế kêu t.h.ả.m một tiếng rồi ngã nhào xuống đất.
"Từ từ nói cái thá gì? Các người đây là cho lão t.ử ăn cơm sao? Các người rõ ràng là đang khiến lão t.ử bực mình. Lại đây, ngươi nếm thử xem cái món này có ăn được không? Đem cho ch.ó, ch.ó cũng chẳng thèm!"
Hỏa kế ngã dưới đất còn chưa kịp định thần đã bị gã đại hán xách bổng lên, ấn thẳng mặt vào đĩa thức ăn.
"Ăn đi, Khốn kiếp, tất cả ăn hết cho lão t.ử!"
"Ưm... ưm..." Hỏa kế ra sức vùng vẫy.
Những hỏa kế khác thấy vậy liền vội vàng chạy tới kéo gã đại hán ra.
"Khách quan, có gì từ từ nói, từ từ nói."
Hai vị nam nhân trung niên đi cùng gã đại hán cũng đứng dậy tham gia vào cuộc giằng co, vừa kéo vừa gào thét lớn:
"Lạc Hoa Tửu Lầu đ.á.n.h người kìa! Muốn đ.á.n.h c.h.ế.t người ta rồi!"
Các hỏa kế nghe hai kẻ đó hô hoán như vậy, lúc này buông ra không được mà kéo cũng chẳng xong, ai nấy đều tức giận nói: "Các người đừng có ngậm m.á.u phun người, chúng ta rõ ràng là đang can ngăn!"
Bên này náo loạn, thực khách đều hiếu kỳ nhìn xem kịch hay, đám vũ cơ của Thạch Thiến Thiến cũng đành phải dừng lại.
Lưu chưởng quỹ và Cố Nhiễm cũng vội vàng đi tới, còn Lý Uyển Đình vẫn khí định thần nhàn ngồi uống trà, nhìn về phía bên kia với vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
Haizz, sao cứ hết lần này đến lần khác có kẻ tìm tới gây chuyện vậy nhỉ?
Cố Nhiễm thuận tay cầm lấy chiếc "Microphone" trên sân khấu, lớn tiếng quát: "Dừng tay hết cho ta!"
Âm thanh vang dội như sấm nổ chấn động khắp cả t.ửu lầu.
Có thực khách sợ hãi vội vàng che tai con nhỏ lại.
Ba tên đại hán cũng bị tiếng động làm cho sững sờ, dừng ngay động tác trên tay.
Đám hỏa kế cũng nhanh ch.óng đứng dạt sang một bên cung kính.
"Có chuyện thì nói chuyện, còn muốn động thủ tìm sai sót thì đưa lên quan phủ." Cố Nhiễm nghiêm giọng nói.
"Tửu lầu các người ỷ lớn h.i.ế.p nhỏ, định cậy đông người bắt huynh đệ chúng ta phải khuất phục sao? Đừng có mơ!" Gã đại hán giở giọng vô lại.
"Rõ ràng là các người ra tay đ.á.n.h người trước, giờ lại quay sang bảo chúng ta cậy đông h.i.ế.p yếu, các người đúng là biết đổi trắng thay đen, vừa ăn cướp vừa la làng."
"Đúng thế, nhìn xem mặt Tiểu Lục bị ngươi đ.á.n.h thành ra nông nỗi nào rồi?"
Các hỏa kế đồng lòng phẫn nộ nhìn chằm chằm ba kẻ kia, hận không thể lột da trút xương bọn chúng ngay lập tức.
"Ai nói là ta đ.á.n.h? Ta chưa hề động thủ, rõ ràng là các người vu khống bọn ta." Gã đại hán tiếp tục chối phăng.
"Ngươi khua môi múa mép bảo không đ.á.n.h là không đ.á.n.h sao? Ngươi coi tất cả chúng ta đều mù hết rồi chắc?" Một hỏa kế tức giận vặn lại.
"Ai nhìn thấy? Ngươi nói xem có phải ta đ.á.n.h hắn không?" Gã đại hán trừng mắt hung dữ hỏi một nam t.ử trẻ tuổi ở bàn bên cạnh.
"Ơ... chuyện này... ta... ta không biết..." Nam t.ử trẻ tuổi bị dọa đến mức nói năng lắp bắp.
"Các người nói xem có phải ta đ.á.n.h không?" Gã đại hán lại hung hăng chất vấn thực khách ở bàn khác.
"Không... không biết... chúng ta... chúng ta không chú ý..." Khách bàn này cũng sợ hãi lắc đầu liên tục.
"Ha ha ha... Các người thấy chưa, vốn dĩ không phải ta đ.á.n.h. Chưởng quỹ, ngươi nói xem chuyện này giải quyết thế nào đây?" Gã đại hán nhướng mày đầy đắc ý nhìn Cố Nhiễm.
"Tiểu Lục, sao rồi? Có sao không?" Cố Nhiễm trực tiếp phớt lờ tên đại hán, quay sang quan tâm hỏa kế bị đ.á.n.h.
"Không... không sao, đệ t.ử không sao, Cố quản sự." Tiểu Lục được các hỏa kế khác dìu, vừa che nửa khuôn mặt vừa rơm rớm nước mắt nói.
"Được rồi, nói xem đã xảy ra chuyện gì?"
"Để đệ t.ử nói!" Hỏa kế đang dìu Tiểu Lục xung phong đáp: "Vị khách quan này bảo thức ăn của t.ửu lầu món thì quá mặn, món thì quá ngọt, rồi bắt đầu gây sự."
"Thì đúng là vậy mà, sao hả, còn không cho lão t.ử nói chắc?" Gã đại hán khinh khỉnh đáp.
"Phải đó, không tin thì các người tự nếm thử đi, xem có phải món thì mặn chát, món thì ngọt lừ không." Một tên đồng bọn chỉ vào các đĩa thức ăn trên bàn, vẻ mặt đầy vẻ xem kịch hay.