Trong quãng đời dài đằng đẵng của ta, người thân cận duy nhất chỉ có sư phụ. Ta không biết mình có nên hận người hay không.
Trạng thái ấy cứ lặp đi lặp lại suốt bao năm trời, đến nỗi ta từ chỗ sợ hãi, kinh hoàng lúc ban đầu dần trở nên quen thuộc.
Cho đến ngày ta làm lễ cập kê năm nay, sư phụ tự tay cài trâm cho ta.
Người vẫn chăm chăm nhìn gương mặt ta, tự lẩm bẩm một mình: "Giống thật."
"Người đó hủy hoại cả một đời ta, ta hủy hoại cả một đời ngươi, coi như đã hòa."
Ta chẳng hiểu đầu cua tai nheo, liền hỏi: "Sư phụ, người đó là ai vậy?"
Sư phụ lại không đáp, chỉ cầm lấy vò rượu bên cạnh, lặng lẽ uống từng ngụm.
Ta luôn cảm thấy trong lòng sư phụ dường như có một nút thắt chẳng thể gỡ bỏ.
Người không bước ra được, cũng không cho bất kỳ ai bước vào.
Sáng hôm sau, sư phụ ném cho ta một bọc hành lý, bình thản nói: "Xuống núi đi, đến Trường An tìm người thân của con."
"Trong bọc có ba mươi lượng bạc làm lộ phí và một khối ngọc bội. Ba mươi lượng bạc đủ để con đến được Trường An, còn khối ngọc bội ấy là tín vật chứng minh thân phận của con."
Chiếc ấm t.h.u.ố.c trong tay ta suýt nữa rơi xuống đất, ta kinh ngạc nhìn sư phụ: "Trường An... người thân..."
"Sư phụ, chẳng phải con là cô nhi sao?"
Sư phụ không nhìn ta. Người nằm trên chiếc ghế đung đưa dưới mái hiên, ánh mắt hướng về khoảng hư không phía bắc.
Giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào: "Ta chưa từng nói con là cô nhi. Đó chỉ là suy đoán của chính con mà thôi. Còn người thân của con, hãy tự mình đi tìm. Kể từ hôm nay, sơn cốc này sẽ không còn chỗ cho con dung thân nữa."
Chiếc ấm t.h.u.ố.c rơi xuống đất, nước t.h.u.ố.c văng tung tóe khắp nơi.
Ta chẳng còn lòng dạ nào để ý, vội chạy đến bên người, quỳ sụp xuống: "Sư phụ, có phải đồ nhi lại làm sai chuyện gì chọc người nổi giận hay không? Người muốn trách phạt đồ nhi thế nào cũng được, chỉ xin người đừng đuổi đồ nhi đi."
"Đồ nhi không muốn xuống núi. Đồ nhi chỉ có mình người là thân nhân."
Sư phụ quay đầu nhìn ta.
Trong ánh mắt lạnh lẽo thoáng hiện một tia d.a.o động, nhưng rất nhanh đã tan biến.
Người đưa tay lau đi nước mắt trên mặt ta: "Con bây giờ càng lúc càng giống người đó. Ta sợ rồi sẽ có một ngày, ta không nhịn được mà g.i.ế.c con."
Toàn thân ta run rẩy.
Sư phụ cũng lặng lẽ rút tay về.
"Đi đi, Kiến Tuyết. Con không thuộc về nơi này."
Trước khi rời đi, ta hỏi sư phụ rằng sau này ta còn có thể quay về hay không.
Sư phụ khẽ nhấc mí mắt, khóe môi hiện lên một nụ cười mỉa mai: "Sau này ư? Sau này chỉ e con sẽ hận không thể băm ta thành muôn mảnh, nghiền xương thành tro."
"Duyên phận thầy trò giữa chúng ta đến đây là hết. Đi đi."
Ta không hiểu vì sao sư phụ lại bi thương đến vậy.
Nhưng ta biết hôm nay mình buộc phải rời đi.
Sư phụ chưa từng nói đùa với ta.
Người đã nói sơn cốc này không còn chỗ cho ta, thì tuyệt đối sẽ không để ta ở lại thêm dù chỉ một ngày.
Ôm bọc hành lý trong lòng, ta mang theo nặng trĩu tâm sự, lòng đầy thấp thỏm bất an mà bước xuống núi. Trong tim chỉ có nỗi sợ hãi và hoang mang trước cuộc sống hoàn toàn xa lạ phía trước.
May sao vừa đến chân núi, ta gặp đoàn tiêu cục lớn nhất thành Thanh Châu đang áp tải một chuyến hàng lên kinh, đúng lúc đi ngang qua nơi ấy.
Bởi trước đây sư phụ từng cứu chữa cho tổng tiêu đầu của tiêu cục, hai bên cũng xem như chỗ quen biết. Nghe nói ta muốn đến Trường An, họ cứ ngỡ ta lên kinh tìm d.ư.ợ.c liệu giúp sư phụ, bèn nhiệt tình mời ta cùng đoàn tiêu xa đồng hành lên phương bắc.
Thế là ta cứ mơ mơ hồ hồ đặt chân đến Trường An.
03
Ta ký với phủ Hầu là khế ước làm công có thời hạn.
Điều tốt là ta có thể rời đi bất cứ lúc nào, nhưng điều bất lợi là phủ Hầu cũng có thể đuổi ta đi bất kỳ lúc nào.
Tín vật duy nhất chứng minh thân phận của ta đã bị đ.á.n.h cắp. Muốn mù quáng tìm người thân giữa Trường An rộng lớn này e rằng còn khó hơn lên trời.
Thanh Châu đã không thể trở về, Trường An lại chẳng có lấy một người thân thích.
Hiện giờ, ta chỉ còn cách nắm c.h.ặ.t lấy công việc ở phủ Hầu này.
Nhị công t.ử vốn không thích người khác đến gần.
Giữ ta lại chẳng qua chỉ để che mắt người ngoài.
Hôm ấy, sau khi cho quản gia lui ra, hắn cùng ta ước pháp tam chương: "Mỗi ngày ngươi đến viện của ta hai canh giờ, ở chung một phòng với ta. Ta không quản ngươi làm gì, nhưng phải tránh xa ta một chút. Nếu còn dám tùy tiện chạm vào người ta, ta sẽ bẻ gãy tay ngươi."
"Nếu mẫu thân hỏi đến ngươi, cứ nói rằng mỗi ngày đều đang xoa bóp trị thương cho chân ta, đừng để bà nghi ngờ."
Ta cứng họng, chẳng biết đáp thế nào.
Hắn khẽ nhíu mày: "Ngươi không phải thật sự là kẻ ngốc đấy chứ?"
Mặt ta đỏ bừng, vội vàng giải thích: "Nhị công t.ử, ta không phải kẻ ngốc."
"Ta có thể xem kỹ chân của ngài được không? Xương chân tuy đã gãy, nhưng cũng không phải hoàn toàn không còn cơ hội liền lại.”
“Trước đây ta từng thấy sư phụ chữa cho một thợ săn trên núi. Xương mọc lệch thì người đập gãy lần nữa, rồi cố định và nắn chỉnh lại. Chỉ sau một năm, người thợ săn ấy đã có thể đi đứng như thường."
"Dù ta không chữa được, sư phụ ta nhất định cũng sẽ có cách."
Thần sắc Nhị công t.ử vẫn uể oải, trong mắt chẳng gợn lấy nửa phần d.a.o động: "Những lời như vậy ta đã nghe quá nhiều rồi. Đến cả ngự y trong cung còn không làm nổi, một nha đầu thôn dã như ngươi thì có thể có cách gì?"
"Nếu muốn yên ổn ở lại phủ này, ta bảo thế nào thì ngươi cứ làm thế ấy. Còn nếu không muốn, thì bây giờ cút khỏi phủ ngay."
Ta lập tức ngậm miệng.
Dù sao cũng đâu phải chân của ta. Hắn thích làm một kẻ què thì cứ việc què.
Kể từ hôm ấy, mỗi ngày ta đều đúng giờ đến viện của Nhị công t.ử điểm mão.
Nơi ở của hắn rộng lớn vô cùng.
Trong viện còn có riêng một thư phòng và một gian chuyên cất giữ binh khí.
Nếu hắn ở phía đông, ta liền ngoan ngoãn ở phía tây.
Tuyệt đối không để hắn nhìn thấy mà thêm phiền lòng.
Lâu dần, ta phát hiện Nhị công t.ử thường ngồi ngẩn người trong gian chứa binh khí.
Trên tường căn phòng treo đầy đủ các loại cung nỏ. Nổi bật nhất là cây huyền nỏ màu đen đặt ngay chính giữa. Thân nỏ làm bằng gỗ mun, bóng mượt như được thấm dầu, những đường vân gỗ thấp thoáng ánh vàng giữa sắc mực đen.
Ở sơn cốc, ta từng thấy không ít cây nỏ của thợ săn.
Nhưng chưa từng thấy cây nào trầm hùng, bề thế đến như vậy.
Thỉnh thoảng, khóe mắt ta lướt qua, đều thấy xe lăn của Nhị công t.ử dừng ngay trước cây huyền nỏ ấy.
Có lúc hắn cầm khăn sạch chậm rãi lau thân nỏ, nhưng phần lớn thời gian chỉ lặng lẽ ngồi đó.
Bóng lưng cô quạnh mà hiu hắt.
Mỗi lần nhớ đến lời Hương Ngọc tỷ tỷ kể về dáng vẻ hăng hái, phong hoa rực rỡ thuở trước của Nhị công t.ử.
Trong lòng ta lại không khỏi tiếc nuối.
Ta luôn cảm thấy hắn không nên lặng lẽ ngồi héo úa trong căn phòng này.
Hắn đáng lẽ phải giương cung lên ngựa, tung hoành ngang dọc giữa non sông.