Bùi Quyết hai tay giữ lấy eo nàng, nhanh nhẹn nâng nàng lật người lại, đặt vững nàng lên người mình.
“Đỡ hơn chưa?”
“Chưa.”
Giống như muốn mọc rễ nảy mầm trong bụng vậy, nàng sao có thể dễ chịu?
“Chi bằng thiến ngươi đi cho rồi.”
Phùng Vận muốn khóc mà không ra nước mắt, đầu gục lên vai hắn, há miệng thở dốc, run đến lợi hại.
Một nỗi uất ức không nói nên lời, nhưng chính nàng cũng biết, thật ra không hoàn toàn là khó chịu, mà là sự run rẩy khó diễn tả kia khiến nàng xấu hổ.
Bùi Quyết đương nhiên cũng vậy.
Toàn thân chìm trong quấn quýt, như thể sắp bị nàng hòa tan, cái khoái cảm ấy sao có thể nói hết.
“Ngủ đi.” Hắn nghiêm túc, nhìn hai má nàng ửng đỏ, ngón tay cái khẽ lướt qua, không để nàng nhìn ra tâm tư lệch lạc của mình: “Thả lỏng một chút là được.”
Phùng Vận bất đắc dĩ nắm lấy tay áo hắn, gật đầu, lúc này mới phát hiện y phục hắn vẫn chỉnh tề, càng làm dáng vẻ của nàng thêm phần nhếch nhác …
Nàng tuyệt vọng nhắm mắt, lại càng thêm sốt ruột.
“Ngoan, đừng sợ.” Bùi Quyết giãn chân mày, hôn lên trán nàng, kiên nhẫn an ủi, “Nàng mệt rồi, quá căng thẳng, nghỉ một chút là ổn.”
Hắn vừa động, thần hồn nàng như có một nửa bay lên trời.
Nàng sợ đến cực điểm, dù biết có điều không ổn, cũng không còn sức tranh cãi, bèn vùi mặt vào trong vạt áo hắn, nhắm mắt lại, như một con mèo nhỏ, bình thường lạnh nhạt không thân người, nhưng khi được người mình thích vuốt ve, cũng có thể mềm mại ngoan ngoãn đến không ngờ…
…
Phùng Vận đang bệnh, mấy ngày tiếp theo đều không ra khỏi phòng.
Hôm sau, Bùi Viện đến thăm nàng, trong phòng tràn ngập mùi t.h.u.ố.c, đệ muội cũng thần sắc uể oải, không có tinh thần.
“Phải dưỡng cho tốt, đừng để lại bệnh căn.”
Bùi Viện rất thương nàng.
Từ xa như vậy đến đây, lại gặp bao nhiêu chuyện phiền lòng, một đệ muội yếu ớt như vậy, còn cố gắng lo liệu tang sự cho tiên đế rồi mới ngã xuống, thật không dễ dàng…
Phùng Vận đối diện ánh mắt quan tâm của bà, trong lòng lại nóng như lửa đốt…
Thực ra uống t.h.u.ố.c của Thái y lệnh, lại bị Bùi Quyết “cho uống” nhiều giải d.ư.ợ.c như vậy, tối qua sau khi hạ sốt, nàng đã khá hơn nhiều.
Không có tinh thần, chỉ là vì bị giày vò suốt nửa đêm, không ngủ đủ mà thôi.
“Vậy ta không tiễn trưởng tỷ nữa.”
“Đừng tiễn đừng tiễn, tiễn cái gì? Người một nhà, không cần khách sáo với ta.”
Bùi Viện tính tình sảng khoái, từ khi hòa ly với Ngao Chính, cũng không cần giả bộ hiền thục nữa, trông như nữ t.ử nhà tướng, dắt theo A Tả và A Hữu, lại cười nhìn nàng một cái.
“Mấy ngày này chắc sẽ có không ít phu nhân quý nữ đến thăm bệnh, ta sẽ thay đệ muội từ chối hết.”
Với địa vị của Bùi Quyết trong Đại Tấn, Ung Hoài Vương phi bị bệnh, vương công đại thần nhất định sẽ sai phu nhân trong nhà đến thăm.
Bà đoán Phùng Vận không thích ứng phó những chuyện này.
Phùng Vận cũng cảm kích cười.
“Làm phiền trưởng tỷ.”
Bùi Viện cười nhẹ, “Bản lĩnh khác thì không có, nhưng đuổi người, ta rất có kinh nghiệm.”
Phùng Vận bật cười.
Nghĩ đến Ngao Chính.
Đó chính là người bị Bùi Viện “đuổi” hết lần này đến lần khác.
Bùi Viện đi rồi, Phùng Vận ngay cả bữa sáng cũng không ăn, thở dài, c.uộn mình vào chăn, lúc này mới ngủ bù một giấc thật thoải mái.
Đến giờ Thân tỉnh lại, liền có người báo tin vui.
Tân đế đăng cơ, trong khi chuẩn bị đại điển, có người dâng sớ xin gia tăng thực ấp cho Ung Hoài Vương.
Đồng thời, ngự ban mười hai miện lưu, cùng cờ thiên t.ử.
Phùng Vận giật mình.
Mười hai miện lưu, là quy cách của thiên t.ử.
Cờ thiên t.ử lại càng không phải thứ thần t.ử được dùng.
Hoàng thất bàn bạc lâu như vậy, ban cho phần thưởng chưa từng có như vậy, không chỉ là hồi lễ cảm tạ Bùi Quyết phò Trang Hiền Vương lên ngôi.
Mà còn vì…
Đã không còn gì để phong, không còn gì để thưởng.
Cửu tích đã ban, quyền thế đã đến đỉnh.
Tân đế còn có thể ban cho vị Nh.i.ế.p chính vương công cao chấn chủ này thứ gì?
Mấy nha hoàn trong phòng không nghĩ sâu xa như vậy, chỉ cảm thấy vinh dự.
“Tân bệ hạ của chúng ta thật hào phóng. Còn chưa đăng cơ đã nghĩ cách ban thưởng cho Đại vương.”
“Đại vương dùng cờ thiên t.ử, chẳng phải ngang hàng với Hoàng đế sao?”
“Cũng không hẳn, lễ chế thiên t.ử đâu chỉ có mười hai miện và cờ thiên t.ử, hoàng đế vẫn cao hơn một bậc.”
Mấy người nói nhỏ.
Phùng Vận lại quát lạnh.
“Không được nói bậy!”
Nàng lạnh lùng quét mắt.
“Ta còn nghe các ngươi bàn chuyện triều chính, một chữ mười roi, đ.á.n.h đến c.h.ế.t.”
Mấy nha hoàn chưa từng thấy nàng nổi giận như vậy, sợ hãi không thôi.
Lập tức quỳ xuống xin tha.
Phùng Vận không nói thêm.
“Đi chuẩn bị nước, ta muốn tắm.”
Tân hoàng chưa đăng cơ đã vội ban thưởng, là vì sợ không đăng cơ được.
Nhưng thứ như vậy, Hoàng đế dám ban, thần t.ử cũng không nên nhận.
…
Tân đế đăng cơ, Tây Kinh náo nhiệt vô cùng.
Phùng Vận đóng cửa từ chối khách, không gặp ai, không ra ngoài.
Bùi Quyết thì sớm đi tối về, vô cùng bận rộn.
Nhưng dù vậy, cũng không giảm nửa phần hứng thú.
Có lẽ xa cách lâu ngày, hắn kìm nén quá lâu, gần đây đòi hỏi rất mạnh, như con sói đói lâu năm, không biết mệt, hận không thể giày vò nàng đến tan xương…
Phùng Vận đều thuận theo hắn.
Dù sao những năm qua, nàng cũng có phần thiêu hụt hắn.
Nàng ở Tây Kinh rảnh rỗi, coi như bù đắp cho hắn.
Một bên là đại điển đăng cơ chuẩn bị gấp rút.
Một bên là tình ái phòng the như cá gặp nước.
Bùi Quyết không hề chậm trễ việc gì, trong Tây Kinh sóng ngầm dâng trào, hắn lại bình tĩnh hơn ai hết, về nhà cũng không nhắc nửa câu triều chính.
Không ngờ, ngày đăng cơ, hắn vui vẻ nhận thưởng của tân đế…
Mười hai miện lưu, cờ thiên t.ử.
Hắn thật sự trở thành người duy nhất trong lịch sử Đại Tấn có thể ngang hàng với thiên t.ử.