Phùng Vận mỉm cười đáp lễ, “Đan Dương Quận vương, hân hạnh.”
Phù Dương Tung đến một mình.
Ba năm trước, hắn từ Hoa Khê trở về kinh, nhờ ân ấm mà vào quan trường, liên tục được thăng chức, từ Nghị lang, đến Thị trung, rồi đến tam phẩm Quang lộc đại phu, được ban kim chương t.ử thụ, tất cả chỉ trong ba năm ngắn ngủi.
Tốc độ thăng tiến này, người thường nghĩ cũng không dám nghĩ.
Hiện nay, Phù Dương Tung đã là nhân vật cốt lõi của phe cựu đảng, ở một mức độ nào đó, hắn trực tiếp đại diện cho Trưởng công chúa không thể ra triều nghị chính.
Phùng Vận mời người vào sảnh, dâng trà ngon, nói cười tự nhiên.
Như thể không có khoảng cách ba năm, không có lập trường rạch ròi, Phù Dương Tung vẫn là tiên sinh dạy học ở thôn Hoa Khê, còn nàng vẫn chỉ là nữ Lý chính ôn hòa với mọi người.
Trà là loại “Viễn hận miên miên” mà Phùng Vận mang từ Hoa Khê đến.
Gần đây nàng rất thích uống loại trà này…
Khiến nàng không còn nôn nóng, có thể tĩnh tâm, từ từ mưu tính.
Phù Dương Tung cũng thích, vừa uống một ngụm liền thở dài.
“Chỉ có chỗ của nương t.ử, mới có thể uống được loại trà ngon như vậy.”
Phùng Vận khẽ cười, “Quận vương đến đây, không phải để ôn chuyện với ta chứ?”
Phù Dương Tung nhìn nàng, lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Trước mặt Phùng Vận, thực ra không cần che giấu.
Chỉ là hắn không nói ra được.
Khi đến Hoa Khê, hắn còn trẻ, tùy tính, muốn gì làm nấy, nhưng giờ đã khác, không còn là Phù Dương Tung của năm xưa, năm tháng mài mòn góc cạnh, tranh đấu triều đình cũng thay đổi tâm tính hắn…
Điều này khiến hắn ở trước mặt Phùng Vận có chút không thoải mái.
Bởi vì Phùng Vận vẫn là Phùng Vận.
Phùng Vận của Hoa Khê.
Nàng không thay đổi.
Vẫn là nương t.ử chân tính tình trong lời A Vạn.
Cho dù hắn đã luyện thành tâm sắt đá, cũng rất khó đem những chuyện đấu đá nơi triều đình nói ra trước mặt nàng.
Phùng Vận biết hắn đang do dự điều gì.
Con người vốn vậy, vừa thật, vừa giả. Vừa thiện, vừa ác.
“Quận vương cứ nói thẳng, Trường Môn nên đi về đâu?”
Ánh mắt Phù Dương Tung khẽ rung.
Phùng Thập Nhị nương, quả là người thông tuệ tinh xảo.
Hắn cúi đầu, có chút hổ thẹn.
“Về tư, ta rất thích Trường Môn, tình cảm sâu đậm. Về công, xin nương t.ử thứ lỗi cho ta nói thẳng, Trường Môn hiện tại… thực sự không thể giữ lại nữa.”
Phùng Vận “ồ” một tiếng, mỉm cười, “Quận vương nói kỹ hơn xem?”
Phù Dương Tung hơi nhíu mày, “Ta nói vậy có lẽ ích kỷ, nhưng ta thật sự không muốn triều đình Đại Tấn vì chuyện này mà lại nổi sóng gió.”
Phùng Vận cúi đầu uống trà.
Phù Dương Tung nói: “Triều đình đã ban chỉ thu nạp dân binh của Đồ gia ổ bảo, nương t.ử nghĩ, Trường Môn còn tồn tại được bao lâu?”
Triều đình sẽ không cho phép ổ bảo nuôi binh riêng.
Khác gì quân phiệt?
Phùng Vận nói: “Vậy thì đợi chỉ dụ ban xuống rồi tính.”
Phù Dương Tung nói: “Nương t.ử thật sự không biết, là Ung Hoài Vương đang thay nàng gánh đỡ sao?”
Nói xong, hắn lại cảm thấy lời hơi nặng, liền dịu giọng, “Ta nói câu khó nghe, mong nương t.ử đừng để trong lòng.”
“Quận vương cứ nói.”
“Sinh ý của nương t.ử trải khắp thiên hạ, tiền nên kiếm cũng đã kiếm đủ, sao không buông tay, an nhàn nghỉ ngơi?”
Lời nói nghe có vẻ uyển chuyển, nhưng ý trong đó, Phùng Vận hiểu rõ.
Nàng cười, “Hảo ý của Quận vương, ta xin nhận. Ta người này, cả đời không có sở thích gì, chỉ thích tiền. Kiếm tiền là chuyện cả đời, ta không buông được. Còn về bộ khúc Trường Môn…”
Nàng mỉm cười nhìn Phù Dương Tung.
“Quận vương từng ở Hoa Khê, hẳn rõ ràng. Trường Môn có bao nhiêu bộ khúc chứ? Chỉ đủ trông coi gia trạch, đề phòng tiểu tặc. Những người còn lại đều là thợ thủ công, ăn lương làm việc, không phải người của ta, càng không vì ta mà g.i.ế.t người phóng hỏa… Nếu chỉ bấy nhiêu người mà triều đình cũng không dung nổi, thì ta còn gì để nói?”
Phù Dương Tung nhíu mày.
Im lặng uống một ngụm trà.
“Không giấu nương t.ử, triều đình nhận được mật báo, Tiểu Giới Khâu có tới tám ngàn tinh binh…”
Phùng Vận bật cười, “Nếu tính cả người của Trường Môn, từ An Độ, Minh Tuyền đến các cửa hàng khắp thiên hạ, đâu chỉ tám ngàn? Trong tay ta có tới năm sáu vạn người.”
Thợ thủ công và binh lính, dĩ nhiên không giống nhau.
Phù Dương Tung biết nàng đang đ.á.n.h tráo khái niệm, nặng nề thở dài.
“Hôm nay ta đến, không phải với thân phận quan viên Đại Tấn, mà là Phù Dương tiên sinh của thôn học Hoa Khê. Những lời trên, mong nương t.ử suy nghĩ kỹ. Suy cho cùng, chúng ta đều giống nhau, đều mong Đại Tấn quốc thái dân an, phồn vinh hưng thịnh.”
Hắn nói xong, cúi người thật sâu.
Phùng Vận mỉm cười: “Quận vương nói rất phải.”
Thấy hắn đứng dậy định đi, Phùng Vận đột nhiên lên tiếng.
“Mỗi lần về kinh đều vội vàng, chưa có dịp tụ họp với cố nhân, mới sinh ra chút hiểu lầm. Ngày mười tám tháng này là sinh thần Đại vương, ta dự định mở yến tại phủ, mời khắp tân khách, mong Quận vương bớt chút thời gian, đến uống một chén rượu nhạt.”
Bùi Quyết chưa từng tổ chức sinh thần.
Cũng không ai biết ngày sinh của hắn.
Ngày mười tám tháng ba, chỉ là lời Bùi Xung từng nói để đối phó người ngoài.
Sinh thần thật sự, ngay cả Phùng Vận cũng không rõ.
Phù Dương Tung nghe vậy, lập tức mỉm cười.
“Nhất định, nhất định phải đến uống rượu.”
Trong mắt hắn, đây là sự mềm mỏng và nhượng bộ của Phùng Vận, là mấu chốt để giải quyết ổn thỏa chuyện Trường Môn.
Phù Dương Tung cười rời đi.
Hắn không thấy được, sau lưng mình, gương mặt Phùng Vận đã phủ một tầng băng lạnh.
~~~~~~~~
Bùi Quyết: Nuôi dã tâm thì nuôi đi, nào ngờ nàng lại dùng chính phu quân mình làm mồi…
Phùng Vận: Haizz, ta còn phải mừng sinh nhật cho ngươi mà, nhịn chút đi, sắp thu đại lễ rồi.