Ông ta đột nhiên thở dài.
“Ung Hoài Vương vô cớ gán tội, ta không còn gì để nói.”
Bùi Quyết nhìn chằm chằm vào mắt ông ta, con ngươi đen lạnh lẽo.
“Người đâu, đem Phùng Kính Nghiêu cùng toàn bộ nhân phạm, áp giải vào đại lao, chờ thẩm vấn.”
“Ung Hoài Vương!” Phùng Kính Nghiêu cao giọng, chắp tay, “Ta khuyên ngươi nên suy nghĩ kỹ.”
Lúc này, vương công đại thần nghe tin kéo đến càng lúc càng đông, ngoài Tề đế Nguyên Dận, Trưởng công chúa, Ôn Hành Tố… tất cả đều đã tới.
Ánh mắt Phùng Kính Nghiêu chậm rãi lướt qua mọi người, lời nói chính khí nghiêm nghị.
“Tấn – Tề giao hảo, chiến hỏa đã dập tắt, Phùng mỗ không có lý do trộm bản đồ phòng thủ. Đây rõ ràng là có kẻ cố ý hãm hại. Chẳng lẽ các ngươi thật sự muốn vì thủ đoạn tiểu nhân này mà khiến thành quả hòa nghị mấy năm qua giữa hai nước tan thành mây khói sao?”
Xung quanh vang lên tiếng xì xào.
Mấy năm không chiến tranh, Đại Tấn phát triển nhanh, c.uộc sống của họ cũng an ổn.
Nếu Đại Tấn cưỡng giữ sứ Tề, tức là chủ động phá vỡ minh ước, đến lúc đó chiến sự lại nổi lên, mọi nỗ lực mấy năm qua đều đổ sông đổ biển…
Phùng Kính Nghiêu nắm chắc điểm này, lạnh lùng nhìn Bùi Quyết.
“Ung Hoài Vương nếu vì tư lợi, phá hoại giao tình hai nước, chẳng lẽ không sợ trở thành tội nhân thiên cổ, không sợ bị bách tính Đại Tấn phỉ nhổ sao?”
“Tư lợi.”
Ông ta âm thầm chỉ trích, hôm nay là Bùi Quyết bày cục.
Thực ra không chỉ ông ta nghĩ vậy, ngay cả trong quan Tấn cũng có người nghi ngờ…
Chỉ là lúc này, không thể nói, cũng không tiện nói.
“Quá đáng!” Ngao Chính chỉ thẳng vào mặt Phùng Kính Nghiêu mà mắng, “Lão già kia, dám buông lời bậy bạ trước mặt Đại Tấn ta, còn muốn được nể mặt sao?”
Lại chắp tay với Bùi Quyết, “Trộm bản đồ phòng thủ là chuyện hệ trọng, xin Đại vương chiếu theo luật xử lý.”
Ông ta vừa dứt lời, Nguyễn Phổ liền vội bước ra, thi lễ với mọi người rồi cúi mình trước Bùi Quyết.
“Theo ý hạ quan, việc liên quan bang giao hai nước, nên thông báo với Tề quân trước, rồi mới quyết định…”
Hừ!
Bùi Quyết lạnh lùng nhìn ông ta.
“Trong nhà ta có trộm, còn phải mời Tiêu Trình đến xử lý?”
Hắn gọi thẳng tên Tiêu Trình, không hề để tâm.
“Áp giải đi! Hôm nay là sinh thần của bản vương, không muốn thấy những thứ ô uế này.”
Thị vệ: “Dạ.”
“Ung Hoài Vương!” Phùng Kính Nghiêu sắc mặt lạnh như băng, để mặc thị vệ tiến lên bắt giữ, không hề giãy giụa, chỉ nghiêm giọng cảnh cáo.
“Ngươi không màng giao tình hai nước, nếu khiến chiến hỏa tái khởi, ngươi chính là tội nhân thiên cổ!”
Bùi Quyết cười lạnh.
“Phùng công vẫn chưa tỉnh.”
Hắn chậm rãi bước đến trước mặt Phùng Kính Nghiêu, đột nhiên cúi đầu, nói nhỏ một câu gì đó.
Sắc mặt Phùng Kính Nghiêu lập tức trắng bệch, nhìn chằm chằm hắn.
Không nhúc nhích.
Thị vệ kéo Phùng Kính Nghiêu đi, hai chân lê trên đất, như xác không hồn.
Phùng Vận nhìn mà kinh ngạc.
Nàng rất tò mò Bùi Quyết rốt c.uộc đã nói gì, chỉ một câu đã đ.á.n.h sập phòng tuyến tâm lý của Phùng Kính Nghiêu?
“Thập Nhị nương, đó là đại bá của ngươi!” Đào thị mặt xám như tro, cả người mềm nhũn trên đất, nước mắt rơi như mưa, “Đó là thân đại bá của ngươi, đồ súc sinh, sao ngươi lại độc ác như vậy? Súc sinh!”
Phùng Vận không nói một lời, mặt không biểu tình nhìn.
Mấy bà t.ử tiến lên, kéo Đào thị đi.
Phía sau là Phùng Nhã y phục rối loạn…
Từ vui sang bi chỉ trong chớp mắt, Phùng Nhã hồi lâu chưa tỉnh táo. Nàng ta nhìn Bùi Quyết đứng đó khí thế áp người, lạnh lùng vô tình, đến một ánh mắt cũng không buồn nhìn mình, giấc mộng đẹp tan vỡ không một tiếng động, nhất thời vạn niệm câu hôi, vừa khóc vừa cười.
“Ta không tư thông với ai, ta cũng không trộm bản đồ phòng thủ…”
“Là Phùng Thập Nhị nương hãm hại ta… ta không làm gì cả, ta chỉ thích Ung Hoài Vương… đã nói sẽ nạp ta làm th.i.ế.p… Phùng Thập Nhị nương bản tính ghen tuông, không dung được ta… nên mới ra tay tàn nhẫn… ta oan uổng, ta oan uổng a…”
Nàng ta vừa khóc vừa kêu, bị bà t.ử kéo đi loạng choạng.
Nhưng dù gào khản cổ, cũng không ai để ý.
Bùi Quyết phất tay áo với mọi người:
“Yến tiệc chưa tan, mời chư vị trở lại dùng rượu.”
Phùng Vận cũng cười tươi, mời các phu nhân quý nữ trở lại hậu sảnh, “Mời vào, mời vào. Hôm nay vốn là đại hỷ của Đại vương, không ngờ lại xảy ra chuyện này, để chư vị chê cười.”
Mọi người khách sáo, quay lại.
Có một phu nhân không nhịn được, cười hỏi:
“Vương phi đừng trách ta nhiều chuyện, vừa rồi nghe ý Phùng phu nhân, ngươi định giữ thứ muội lại phủ, là muốn nạp làm th.i.ế.p cho Vương gia?”
Phùng Vận hạ mắt, cười khổ nhàn nhạt.
“Đào thị quả thực từng nói với ta… ta vốn nghĩ là người nhà, muốn nâng đỡ nàng ta, nào ngờ nàng ta không nên thân như vậy? Thôi thôi, không nhắc chuyện phiền lòng này nữa…”
Vị phu nhân kia lập tức khen nàng rộng lượng.
Phùng Vận dịu dàng thanh nhã, cười nói:
“Nam t.ử tam thê tứ th.i.ế.p là chuyện thường, ta từ trước đến nay không quản hắn. Chỉ là Đại vương mắt cao, không mấy người lọt được vào mắt, ta cũng đau đầu lắm.”
“Đúng vậy, Ung Hoài Vương là bậc trượng phu như thế, son phấn tầm thường sao lọt được mắt hắn? Trên đời này có mấy người như Vương phi vừa có dung mạo vừa có tài hoa?”
“Phu nhân quá khen, mời ngồi.”
“Thêm rượu.”
Một đám phu nhân cười nói rộn ràng.
Không còn người Phùng gia, yến tiệc tiếp theo vô cùng thuận lợi.
Chủ khách đều vui, đến khi tiệc tan, tiễn hết khách ra khỏi phủ, Phùng Vận mới hỏi Bùi Quyết:
“Ngài vừa rồi nói gì với Phùng Kính Nghiêu, khiến ông ta như mất hồn vậy?”
Bùi Quyết nhướng mày, “Chi bằng A Vận nói trước, định nạp cho ta mấy phòng th.i.ế.p?”
Chuyện này cũng bị hắn biết?
Phùng Vận có chút buồn cười, nâng mắt, nghiêm túc nói:
“Nam t.ử nạp bao nhiêu th.i.ế.p cũng không ai nói, nữ t.ử nếu không hiền lương thì bị người ta chỉ trích. Ta chỉ nói vài câu cho có thể diện, Đại vương cũng không dung được sao?”
Bùi Quyết nhìn nàng thật sâu.
Biết rõ nàng giả bộ, nhưng vẫn mềm lòng.
“Đi thôi.” Hắn ôm lấy eo Phùng Vận, chậm rãi đi vào phủ.
Tháng ba, chính là lúc xuân ý dạt dào, vạn vật hồi sinh.
Hoa trong phủ nở rộ, đào hồng lê trắng, liễu xanh mơ phấn. Gió nhẹ thổi qua, ong bướm bay lượn, khiến lòng người say đắm.
Bùi Quyết cúi đầu, nhìn ánh mắt cong cong của nàng, nhàn nhạt nói:
“Ta nói với Phùng Kính Nghiêu, người muốn g.i.ế.t ông ta, là Tiêu Trình.”