Chàng không thể lấy ra ba vạn lượng bạc, đành sang tên tiệm sách và một tiểu trang t.ử ngoài kinh cho ta để trừ bớt, phần còn lại lập khế trả dần theo kỳ hạn.
Lục Ỷ La còn đích thân mời trưởng sử trong phủ đến làm chứng, không cho chàng lách được dù chỉ nửa kẽ hở.
Ngày Cố Chiêu theo phụ thân rời đi, trên lưng nó đeo một bọc hành lý nhỏ.
Nó đứng ở ngạch cửa, nhìn ta đầy mong đợi.
“Nương, người không đi cùng chúng con tới phủ quận chúa sao?”
Ta đứng trong cửa, bảo A Cầm trao cho nó một chiếc hộp gỗ.
Bên trong là sách học, hai bộ y phục và mười lượng bạc vụn ta đã cất riêng cho nó.
“Cha ngươi đưa ngươi đi đâu, ngươi cứ theo đó.”
“Sau này trước khi dùng tiền, nên nghĩ kỹ xem bạc ấy từ tay ai mà có.”
Mặt Cố Chiêu đỏ bừng.
Nó nhìn ta thật lâu, dường như vẫn chờ ta giữ lại.
Ngoài ngạch cửa không hề có tiếng khóc lớn như ta từng tưởng.
Chỉ có tiếng bánh xe lăn trên nền đá xanh, chậm rãi kéo xa.
Cố Hoài Cẩn nắm tay nó, đi rất nhanh, từ đầu đến cuối không quay đầu.
Lục Ỷ La đứng bên kia phố, khoanh tay nhìn toàn bộ cảnh ấy rồi mới sang.
“Ngươi thật sự để hắn mang đứa trẻ đi?”
“Cố Hoài Cẩn là phụ thân của nó.”
Ta khóa cửa lại.
“Hiện giờ hắn cũng muốn mang con theo.”
“Ta không tranh, càng không cầu.”
“Nếu sau này Cố Chiêu biết làm người, ta sẽ chừa cho nó một con đường.”
“Nếu không biết, ta cũng không thay nó lấp những hố nó tự đào.”
Lục Ỷ La nhìn ta một hồi, sau đó bật cười.
“Ngươi còn lạnh tay hơn ta tưởng.”
“Quận chúa hiểu lầm rồi.”
Ta xách hành lý lên.
“Ta chỉ không có thời gian rảnh.”
Ta phải về Vân Châu.
Y quán ở kinh thành đã giao cho lão chưởng quầy trông coi.
Tiệm sách vừa nhận lại, ta cho sửa thành lớp học chữ dành cho nữ t.ử.
Còn căn cơ thật sự của ta vẫn ở Vân Châu.
Ở đó có d.ư.ợ.c hành Thẩm gia, có ruộng t.h.u.ố.c phụ thân để lại, cũng có một thiện chẩn đường đã đóng cửa suốt hai năm.
Quan trọng nhất là, Vân Châu còn có một phong thư đang chờ ta đến lấy.
Bức thư ấy được gửi từ nửa năm trước, cuối thư chỉ viết một chữ “Nguyệt”.
Bảy năm về trước, ở biên cương phía bắc, ta từng cứu một cô nương bị thương rất nặng.
Nàng mặc bộ giáp cũ của binh sĩ bình thường, mặt mũi toàn m.á.u, vậy mà hai tay vẫn ôm c.h.ặ.t một cuộn quân báo, ai cũng không cho chạm vào.
Khi ấy nàng tự xưng là Triệu Nguyệt Nương.
Ta khâu cho nàng mười bảy mũi, để nàng dưỡng thương trong hậu viện d.ư.ợ.c phô suốt một tháng.
Ngày chuẩn bị rời đi, nàng từng hỏi ta một câu.
“Thẩm Kiến Đường, nếu nữ t.ử cũng có thể cầm quân, đọc sách, làm quan như nam nhân, ngươi nghĩ thiên hạ sẽ thành thế nào?”
Ta vừa trở d.ư.ợ.c liệu đang phơi vừa đáp: “Ít nhất sẽ bớt đi vài người bị nhốt đến c.h.ế.t ở những nơi vốn không nên nhốt họ.”
Nàng nghe xong thì cười rất sáng.
Nàng nói sau này nhất định sẽ mời ta đến kinh thành nhìn thử.
Về sau ta mới biết, Triệu Nguyệt Nương chỉ là tên giả.
Nàng chính là Minh Hoa trưởng công chúa của Đại Lương, Tiêu Lệnh Nghi.
Từ Vân Châu tới kinh thành là sáu trăm dặm đường.
Ta và A Cầm đi thuyền bảy ngày, sau đó đổi sang xe ngựa thêm hai ngày mới về đến nơi.
Xe vừa qua cổng thành, Ngô thúc, lão hỏa kế lâu năm của d.ư.ợ.c hành, đã chạy ra đón, trong tay nắm c.h.ặ.t một phong thư niêm sáp.
“Đông gia, kinh thành gửi thư khẩn.”
“Vừa tới hôm qua.”
Ta mở thư ngay tại cửa.
Bên trong chỉ có hai dòng ngắn ngủi.
“Nam cảnh gặp lũ, đường vận lương bị cắt.”
“Ta phải hồi kinh.”
“Vân Châu giao cho ngươi, ba tháng sau gặp lại.”
Không có chữ ký.
Ta đọc xong, đưa lá thư vào ngọn đèn bên quầy, nhìn giấy cháy thành tro rồi mới quay sang Ngô thúc.
“Kho phía tây còn bao nhiêu lương cũ?”
Ngô thúc đáp: “Đủ cho mấy thương đội dùng một thời gian.”
“Vậy dọn sạch ra.”
“Bán cho những thương đội bị mắc vì thủy tai, giá thấp hơn ngoài chợ hai phần.”
“Sau đó thuê lại tiệm lụa bỏ không ở phố Đông.”
“Ta muốn sửa nơi ấy thành nữ học.”
Ngô thúc ngơ ngác gãi đầu.
“Đông gia định nhận học sinh nhà nào?”
“Trước hết nhận con gái hỏa kế trong d.ư.ợ.c hành.”
“Sau đó mở cho các cô nương ở phường dệt, phường trà và bến đò.”
Ngô thúc vẫn còn lo lắng.
“Nếu người trong nhà họ không chịu cho đi thì sao?”
“Không chịu thì để họ tới nói chuyện với ta.”
Người Vân Châu vẫn thường khen cô nương Thẩm gia tính tình ôn hòa.
Ta không phản đối lời ấy.
Chỉ là sự ôn hòa của ta xưa nay chỉ dành cho người chịu nói đạo lý.
Ngày nữ học mở cửa, tổng cộng có mười bảy cô bé đến ghi danh.
Người lớn tuổi nhất là Lương Tiểu Mãn, mười bốn tuổi.
Phụ thân nàng bán bánh hấp, mẫu thân đã mất từ lâu.
Tiểu Mãn ôm theo một tấm gỗ cũ để tập viết, học chữ rất nhanh, nhưng cứ đến buổi chiều lại lén nhìn ra ngoài cửa, sợ phụ thân ở quầy bánh một mình xoay xở không nổi.
Nhỏ tuổi nhất là Đào Chi, mới tròn sáu tuổi.
Mẫu thân nàng góa chồng, quanh năm giặt thuê quần áo nuôi con.
Con bé tóc vàng khô vì thiếu ăn, mỗi lần viết chữ đều vô thức thè đầu lưỡi.
Hôm ấy, sau khi nắn nót xong chữ “nhân”, nó ngẩng đầu hỏi ta bằng giọng rất nghiêm túc.
“Tiên sinh, nữ t.ử cũng tính là người sao?”
Cả gian phòng yên đến mức gần như nghe thấy tiếng kim rơi.
Ta đặt tay lên tay con bé, dẫn nó viết lại chữ “nhân” một lần nữa.
“Có.”
“Chữ ngươi viết còn ngay ngắn hơn rất nhiều người.”