“Làm thuê.”

Tiêu Dã đáp với vẻ hết sức hợp tình hợp lý, vừa nói vừa tháo khăn trùm đầu xuống rồi ngồi phịch vào chỗ đối diện ta.

“Tiện thể canh chừng một chút, kẻo tên tiểu nhị nào đó không biết điều, cứ nhìn thê t.ử của gia thêm vài lần.”

“Ai là thê t.ử của chàng?”

“Hòa ly thư đã giao tận tay chàng rồi.”

“À, chuyện đó sao.”

Hắn chẳng hề sốt ruột, tự rót cho mình một chén trà rồi chậm rãi nói:

“Nàng đã ký, nhưng gia còn chưa ký, nha môn cũng chưa ghi nhận.”

Nói đến đây, hắn còn thong thả bẻ từng ngón tay như đang tính toán một chuyện vô cùng quan trọng.

“Vậy nên hiện giờ nàng vẫn là thê t.ử danh chính ngôn thuận của gia.”

“Lại còn đang ngồi trong cửa tiệm của mình, ăn đùi gà do chính phu quân nàng làm.”

Nghe hắn nói mà ta chẳng tìm được chỗ nào để phản bác.

Càng nghĩ càng tức c.h.ế.t ta.

“Theo gia về nhà.”

“Không về.”

“Tỷ tỷ ta còn chưa về, ta cũng không về.”

Tiêu Dã nghiến răng, vẻ mặt như đang cố nhẫn nhịn điều gì đó.

Ta cứ tưởng hắn sẽ nổi giận.

Ai ngờ hắn chỉ đứng dậy, ngoan ngoãn buộc lại chiếc tạp dề.

“...Chàng thật sự vẫn định làm tiếp sao?”

“Làm.”

Hắn bưng khay thức ăn lên.

Đi được vài bước, hắn chẳng thèm quay đầu lại, chỉ ném cho ta một câu:

“Tỷ tỷ nàng làm gì, nàng làm theo cái đó.”

“Nàng làm gì, gia cũng làm theo.”

Ta đứng ngây ra tại chỗ.

Sao câu này nghe quen tai đến thế.

À.

Đây chẳng phải lời ta từng nói sao.

Hắn trộm mất lời của ta rồi.

Từ ngày ấy, t.ửu quán của ta có thêm một tiểu nhị đắt giá nhất kinh thành.

Người ta chẳng những không phải trả hắn một đồng tiền công nào, mà ngược lại, hắn còn thường xuyên tự móc tiền túi ra bù vào.

Chưa đầy mấy ngày, cả kinh thành đã truyền tai nhau chuyện Tiểu Vương gia của Tĩnh Bắc Vương phủ đang bưng bê chạy bàn ở đầu chợ phía đông.

Người kéo đến xem náo nhiệt thậm chí còn đông hơn khách tới ăn cơm.

Có thực khách nhận ra thân phận của hắn, sợ đến mức chiếc đũa trong tay cũng rơi xuống đất.

“Tiểu... Tiểu Vương gia?”

Tiêu Dã vẫn bình thản như không, đặt món ăn xuống bàn rồi nói:

“Ăn phần của ngươi đi.”

Chưởng quầy thì vui đến mức mặt mày hớn hở, lén lút tăng tiền công của hắn lên gấp đôi.

Đương nhiên, cái gọi là tăng tiền công này chính là kiểu khiến Tiêu Dã phải tự bỏ tiền túi ra trả thêm.

Những ngày như vậy cứ thế trôi qua gần nửa tháng.

Tối hôm ấy, sau khi t.ửu quán đóng cửa, tỷ tỷ ta mang theo một hộp thức ăn tới, nói muốn ăn khuya cùng ta.

Trên bàn chỉ có hai đĩa thức ăn nhỏ và một bình rượu trái cây.

Tỷ ấy chậm rãi nhấp từng ngụm, dáng vẻ giống như đang đợi một chuyện gì đó.

Ta ngồi bên cạnh, vừa gặm đùi gà vừa uống cùng tỷ ấy.

Đến khi ta gặm xong chiếc đùi gà thứ hai, tiếng mõ báo canh đã điểm sang canh ba.

Từ đầu ngõ bỗng vọng tới tiếng vó ngựa.

Tiêu Tễ khoác một thân huyền y, bước thẳng vào trong viện.

Người gác cổng nhà ta không hề ngăn hắn.

Con ngỗng lớn nhà ta cũng chẳng buồn ngăn.

Ta:?

Vị Diêm Vương sống ngồi xuống đối diện tỷ tỷ ta, chỉ thản nhiên nói hai chữ:

“Thành rồi.”

Tỷ tỷ ta gật đầu, tiện tay rót cho hắn một chén rượu trái cây.

Sau đó tỷ ấy quay sang nhìn ta.

“Tiểu Mãn, tỷ nói với muội một chuyện.”

“Chuyện hòa ly trước đó là giả.”

Chiếc đùi gà đang nằm trong miệng ta lập tức khựng lại.

“Hả?”

“Vụ án Bùi gia lén bán quân lương, tỷ phu muội đã âm thầm điều tra hơn nửa năm.”

Tỷ tỷ ta chậm rãi giải thích.

“Bọn họ giấu sổ sách quá kỹ, manh mối bị cắt đứt, vụ án vì thế vẫn luôn rơi vào bế tắc.”

“Muốn Bùi gia tin rằng Thẩm gia đã hoàn toàn cắt đứt với Vương phủ, khiến Tĩnh Bắc Vương mất đi chỗ dựa, thì bọn họ mới dám hành động.”

“Đêm nay, bọn họ vội vàng chuyển sổ sách ra khỏi thành.”

“Người và tang vật đều đã bị bắt tại trận.”

Ta ngồi im hồi lâu, cố tiêu hóa hết những lời này.

Cuối cùng, ta chỉ rút ra được một trọng điểm quan trọng nhất.

“Cho nên... chúng ta không cần hòa ly nữa?”

“Ngay từ đầu cũng đâu có thật sự hòa ly.”

“Vậy nửa tháng nay ta...”

“Nửa tháng vừa rồi, cả kinh thành đều đang xem một vở kịch.”

Tỷ tỷ ta rót thêm cho ta một chén rượu trái cây.

“Còn người diễn tự nhiên nhất trong vở kịch ấy chính là muội.”

“Ta?”

“Ta diễn cái gì?”

“Muội chẳng diễn gì cả.”

“Bởi vậy mới chân thật nhất.”

Ta nghe mà hiểu được một nửa, lại giống như chẳng hiểu gì.

Nhưng tỷ tỷ đã khen ta rồi.

Được khen thì cứ nhận trước đã.

Ta lại ngồi ngẫm nghĩ thêm một lúc, bỗng nhớ ra một chuyện.

“Khoan đã.”

“Vậy Tiêu Dã có biết chuyện này không?”

Tỷ tỷ ta lắc đầu.

“Ha ha ha ha ha!”

Ta lập tức vỗ đùi cười lớn.

“Hắn tự móc tiền túi trả tiền công tận ba tháng!”

“Hắn còn thật sự bưng bê chạy bàn suốt nửa tháng!”

Cười xong, ta lại nhớ đến câu nói ban đầu của tỷ tỷ.

“Tỷ, vậy cái gọi là ‘quân cờ không nên động’ rốt cuộc là quân cờ nào?”

“Thuận miệng bịa ra thôi.”

“...”

Tỷ tỷ ta đặt chén rượu xuống.

Tỷ ấy nhìn ta, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc đến vậy.

“Lần này, là tỷ cố ý tính kế muội.”

Ta chớp mắt.

“Hả?”

Ngẫm nghĩ một lát, ta lại hỏi:

“Vậy ta diễn có đạt không?”

“...Đạt.”

“Lần sau còn có chuyện kiểu này nữa không?”

“Ta vẫn làm được.”

Tỷ tỷ ta không trả lời.

Tỷ ấy chỉ đưa tay xoa nhẹ lên đầu ta.

Dưới ánh đèn, đôi mắt tỷ ấy sáng long lanh.

Cũng chẳng biết có phải vì uống hơi nhiều rượu trái cây hay không.

Sáng sớm hôm sau, Tiêu Dã biết được toàn bộ chân tướng.

Tiêu Dã xộc thẳng vào sân nhà ta, vừa đi vừa giậm chân, tức tối mắng huynh trưởng của mình.

“Tiêu Tễ! Huynh đúng là không có nhân tính! Gia đã phải bưng bê hầu hạ suốt nửa tháng chỉ vì huynh!”

Tiêu Tễ không hề xuất hiện, chỉ sai người truyền lại một câu.

“Tạp dề cứ giữ lấy, tay nghề bưng bê không tệ, hôm nào gia yến còn cần dùng đến.”

Tiêu Dã tức đến mức đi tới đi lui mấy vòng, cuối cùng quay phắt lại nhìn ta chằm chằm.

“Nàng cũng biết chuyện mà giấu gia?”

“Ta cũng chỉ mới biết từ tối qua thôi!”

Ta giơ chiếc đùi gà trong tay lên, nghiêm túc thề thốt.

“Chúng ta đều như nhau, chẳng ai được biết trước cả.”

Tiêu Dã nhìn ta hồi lâu, sau đó bất chợt bước tới, khoác tay lên vai ta.

“Được. Hai chúng ta xem như cùng cảnh ngộ. Sau này đứng chung một phe.”

“Được chứ.”

Ta lập tức gật đầu, nhưng vẫn không quên nhắc hắn.

“Có điều phải nói trước, nếu sau này tỷ tỷ ta lại có tính toán gì, ta vẫn sẽ nghe tỷ tỷ trước.”

“……”

Tiêu Dã im lặng.

Một lát sau, hắn mới chậm rãi thu tay về, hít sâu một hơi rồi đành chấp nhận số phận.

Ngay trong ngày hôm đó, chúng ta chuyển về Vương phủ.

Tiêu Dã vốn định đưa ta đến biệt viện của hắn để hai chúng ta ở riêng.

Ta không cần suy nghĩ đã thẳng thừng bác bỏ.

Được sống cùng trưởng tỷ chính là chuyện duy nhất trong đời mà ta tuyệt đối không chịu nhượng bộ.

Tiêu Dã nghiến răng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng chỉ có thể miễn cưỡng đồng ý.

Nhưng hắn đưa ra một yêu cầu.

“Tiền công nửa tháng kia, nàng phải bồi thường cho gia.”

“Chẳng phải ngươi tự nguyện bỏ tiền ra làm thuê sao?”

“Đã là làm thuê thì phải có tiền công.”

Nói xong, hắn cúi người thổi tắt ngọn đèn.

Chương 6 - Trưởng Tỷ Hủy Hôn, Ta Cũng Hủy Hôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia