Liễu Hiểu Chi ban đầu cũng nghĩ mình sẽ được chọn nhưng không ngờ chị Ngô chẳng buồn nhắc tới tên cô. Cô ta không được đi, dựa vào đâu Đường Điềm lại được đi?
Mới gần đây thôi, Đường Điềm còn bị đuổi ra khỏi phòng vì dám quyến rũ Bùi tiên sinh, giờ cô ta lại có tên trong danh sách? Tại sao?
Liễu Hiểu Chi tìm đến chị Ngô khi chị ấy đang chuẩn bị rời đi, gương mặt cô ta đầy vẻ uất ức đáng thương: “Chị Ngô, chuyện hôm đó chỉ là hiểu lầm thôi, hôm đó em chỉ là tâm trạng không tốt.”
Chị Ngô chẳng buồn nghe giải thích, lần xử lý này cũng xem như cảnh cáo cô ta, tốt nhất là đừng ôm ảo tưởng với các tiên sinh nữa.
“Chị Ngô, em không có tên trong danh sách lần này cũng không sao, nhưng… Đường Điềm vừa bị Bùi tiên sinh đuổi khỏi phòng, chị thật sự muốn để cô ta đi theo sao?”
Câu nói này khiến chị Ngô chú ý, nhìn Liễu Hiểu Chi, ra hiệu cô ta nói tiếp.
Cô ta nghĩ rằng chị Ngô đã nghe lọt tai, cân nhắc kỹ rồi nói tiếp: “Ở nước ngoài không giống ở đây, không có chị quản lý, không có ai kiềm chế, Đường Điềm sẽ làm gì… chẳng ai biết được.”
Chị Ngô bật cười, vỗ nhẹ cô ta một cái: “Đường Điềm biết sai mà sửa, giờ làm việc hay bình thường cũng không có vẻ gì là muốn quyến rũ các tiên sinh cả.”
“Được rồi, tôi còn việc, đi trước.”
Chị Ngô chỉ có chút thời gian ghé qua, chị ấy bận nhiều việc, không rảnh để lo mấy chuyện này.
Câu “Đường Điềm chắc là sợ bị đuổi việc nên mới làm bộ như bây giờ” của Liễu Hiểu Chi mắc nghẹn trong cổ, không kịp nói ra, đành nuốt xuống.
Còn bên kia, Tống Vũ đang phấn khích nhẩm tính trong đầu: nửa tháng lương! Vậy tháng này cô ấy sẽ được…
Tống Vũ quay sang định chia sẻ với Đường Điềm, nhưng lại thấy sắc mặt cô ấy trông rất u ám.
“Chị Đường Điềm, chị thật sự không muốn đi nước ngoài nghỉ dưỡng cùng các tiên sinh sao?”
Tống Vũ không hiểu vì sao cô lại từ chối. Đây rõ ràng là một việc tốt, người khác cầu còn không được, vậy mà cô lại cứ tìm cách từ chối.
Đường Điềm gật đầu, tâm trạng nặng nề. Đến nước này rồi, cô chỉ có thể nhanh ch.óng chấp nhận sự thật, nghĩ xem làm sao để tránh được số phận bị "xử đẹp".
Nếu cẩn thận từng li từng tí, chắc là… có thể tránh được những chuyện không lường trước, đúng không?
Đường Điềm lại nghĩ, trong cốt truyện, kỳ nghỉ ở nước ngoài nữ chính Liễu Hiểu Chi luôn là người được chọn. Nhưng lần này lại không có nữ chính, liệu có nghĩa là kết cục của vai phản diện như cô cũng có thể thay đổi?
Câu trả lời không ai biết. Đường Điềm vẫn còn nhiều lo lắng, cô thật sự rất muốn tránh khỏi kết cục trong nguyên tác.
Giờ ăn trưa, Phó Hi là người đầu tiên đến phòng ăn. Anh ngồi xuống với dáng vẻ thư thái, chờ những người khác đến.
Đường Điềm và Lưu Huệ Hoa đến sau.
Phó Hi đang chờ xem Đường Điềm sẽ đứng sau lưng ai. Hôm nay Ôn Thiệu Hàn ra ngoài từ sáng đến giờ vẫn chưa về, anh muốn xem nếu không có Ôn Thiệu Hàn thì Đường Điềm sẽ chọn đứng sau ai.
Nhưng Đường Điềm không nghĩ ngợi gì như anh tưởng, cô đi thẳng tới đứng sau lưng Bùi Giác.
Chỉ vì Lưu Huệ Hoa đã đứng sau lưng Phó Hi, còn phía sau Thẩm Yến Lễ thì mặc định là chỗ của Liễu Hiểu Chi, nên cô đương nhiên sẽ không chọn Thẩm Yến Lễ.
Phó Hi liếc nhìn sau lưng mình, ánh mắt không mấy vui vẻ dừng lại trên người Đường Điềm phía đối diện.
Bùi Giác bước vào phòng ăn, ánh mắt lập tức dừng lại trên người Đường Điềm vài giây rồi mới dời đi.
Anh từ tốn ngồi xuống, Đường Điềm đưa khăn ấm cho anh, anh nhận lấy, lau tay rồi bắt đầu dùng bữa.
Khi đang ăn, ánh mắt anh vô thức liếc thấy bàn tay nhỏ nhắn, trắng mịn của cô đang nhẹ nhàng bày biện món ăn trước mặt mình.
Bàn tay trắng trẻo mềm mại, cổ tay mảnh như thể chỉ cần bóp nhẹ là gãy, đầu ngón tay hơi ửng hồng… khiến người ta chỉ muốn c.ắ.n nhẹ một cái, nhìn cô hoảng loạn ngượng ngùng…
Bùi Giác khựng lại một chút, hơi nhíu mày rồi nhanh ch.óng dời mắt đi như không có gì xảy ra.
Suốt bữa ăn, hương hoa nhè nhẹ thoảng ra từ người Đường Điềm khiến Bùi Giác cứ mãi vương vấn không thôi.
Đường Điềm thì chỉ chăm chăm vào công việc, đối diện là Phó Hi cứ nhướng mày nhìn cô, nhưng cô hoàn toàn phớt lờ như không thấy gì.
Cô mà nhìn Phó Hi thêm một cái, anh ta thể nào cũng gây chuyện.
Thẩm Yến Lễ vốn đã quen với việc mỗi lần ngẩng đầu là thấy Đường Điềm đối diện. Hôm nay vừa nhìn lên thì chẳng thấy ai cả, bóng dáng Đường Điềm bị thân hình cao lớn, điển trai của Bùi Giác che khuất.
Anh khẽ mím môi, liếc mắt nhìn cô vài cái rồi cũng chẳng nhìn thêm nữa.
Trời dần về đêm, khi Ôn Thiệu Hàn trở về thì bên ngoài trời lất phất mưa, hơi nước tràn ngập trong không khí khiến quần áo ai nấy đều ẩm ướt.
“Đường Điềm, cô ra đón Ôn tiên sinh đi.”
Quản gia vội sai Đường Điềm cầm ô ra đón Ôn Thiệu Hàn. Cô cầm ô ở cửa, chạy chầm chậm ra màn mưa, vừa kịp lúc Ôn Thiệu Hàn xuống xe.
Ôn Thiệu Hàn rất cao, dù Đường Điềm cao tận mét sáu tám, nhưng đứng cạnh anh vẫn thấy thấp hơn hẳn.
Cô cố hết sức nâng cao cây ô, cố che mưa cho Ôn Thiệu Hàn.
Còn bản thân cô thì chẳng để ý, cơn mưa phùn nghiêng nghiêng rơi ướt hết lưng áo mỏng, ướt cả xuống dưới lưng.
Ôn Thiệu Hàn liếc thấy, ánh mắt lướt qua gương mặt nghiêng chăm chú của cô, như thể chẳng phát hiện ra lưng mình đã bị thấm ướt.