01

Bị chính chủ nghe thấy mình nói sau lưng họ...

Ít nhiều cũng khiến tôi thấy ngượng.

Nhưng khi đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Dã, mọi cảm xúc trong tôi lại lặng xuống.

Tôi dìu khuê mật Lâm Du Du đã say đến mức chẳng còn biết trời trăng gì, chậm rãi đi về phía khách sạn.

Đêm đã rất khuya.

Gió biển thổi ào ào vào mặt.

Từng lớp sóng nối nhau xô bờ.

Ánh trăng lạnh lẽo phủ lên người Hoắc Dã đang tựa vào cửa xe.

Lúc đi ngang qua anh, mùi t.h.u.ố.c lá nhàn nhạt theo gió bay tới.

Tôi không thích anh hút t.h.u.ố.c.

Vì tôi, anh từng cai t.h.u.ố.c suốt nhiều năm.

Cho đến đêm Bạch Điệm trở về.

Đêm đó, anh đứng trên sân thượng hút hết điếu này đến điếu khác suốt cả đêm.

Còn tôi cũng thức trắng.

Đến sáng, anh chỉ nhìn tôi rồi khàn giọng nói:

"Xin lỗi."

Khi ấy tôi không dám nghĩ sâu hơn.

Cũng không hiểu…

Rốt cuộc anh xin lỗi vì điều gì.

Mãi đến khi Bạch Điệm từ trên trời rơi xuống, cướp mất vị trí tôi đã liều mạng phấn đấu suốt ba năm mới có được.

Cô ta còn cố tình tìm đến nhà tôi khoe khoang.

Thậm chí bế con mèo mà tôi và Hoắc Dã cùng nuôi suốt bao năm, ném thẳng từ cửa sổ xuống.

Tôi không thể chịu nổi nữa.

Tôi giơ tay tát cô ta một cái.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cổ tay tôi bị siết c.h.ặ.t bởi một lực rất mạnh.

Tôi bị hất ngã xuống sàn.

Hoắc Dã đỡ Bạch Điệm đứng phía đối diện, từ trên cao nhìn xuống tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Bất kể xảy ra chuyện gì, em cũng không có tư cách đối xử với cô ấy như vậy."

Đến lúc ấy...

Tôi mới thật sự hiểu.

Câu "xin lỗi" năm đó có nghĩa là gì.

Anh xin lỗi...

Vì anh đã chọn Bạch Điệm.

Xin lỗi bảy năm tình cảm giữa chúng tôi, cuối cùng vẫn chỉ là một đoạn duyên lỡ.

Đúng lúc ấy, Hoắc Dã lên tiếng gọi tôi.

Tiếng gió biển trong đêm rất lớn, giọng anh khàn đi vì gió.

"Để tôi đưa hai người về."

Có lẽ đoán được tôi sẽ từ chối, anh nói tiếp:

"Hai người đều uống rượu rồi, không thể lái xe."

"Đi bộ về khách sạn..."

"Không an toàn."

Tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh trong màn đêm.

Lâm Du Du bên cạnh vẫn đang say khướt, vừa khóc vừa lẩm bẩm không ngừng.

Cuối cùng tôi chỉ có thể đáp:

"...Được. Phiền Hoắc tổng."

Bàn tay đang mở cửa xe của Hoắc Dã khựng lại trong giây lát.

02

Trong xe yên tĩnh đến mức ngột ngạt.

Lâm Du Du ngã vật ở hàng ghế sau, ngủ mê man chẳng biết gì.

Còn tôi buộc phải ngồi ở ghế phụ lái.

Bầu không khí giữa tôi và Hoắc Dã vô cùng gượng gạo.

Kể từ ngày trở mặt, chúng tôi đã rất lâu không gặp nhau.

Bây giờ ngồi chung một xe, cảm giác xa lạ đến mức chẳng biết nên nói gì.

Hoắc Dã liếc nhìn gương chiếu hậu rồi chủ động phá vỡ sự im lặng.

"Đàm Từ Phong tìm hai người rất lâu."

Đàm Từ Phong.

Người mà Lâm Du Du đã yêu bằng cả thanh xuân.

Cũng vì anh ta...

Ba năm trước, giống như tôi, cô ấy từ bỏ cơ hội trở về thế giới cũ để ở lại nơi này.

Tôi khẽ đáp:

"...Ừ."

Thấy tôi chỉ trả lời hờ hững, Hoắc Dã vẫn cầm vô-lăng bằng một tay, tay còn lại day nhẹ mi tâm, vẻ mặt lộ rõ sự bất lực.

"Quan hệ giữa Đàm Từ Phong và Bạch Điệm... không giống như hai người nghĩ."

"Họ..."

"Chỉ là anh em nuôi."

"Tôi biết."

Tôi cắt ngang lời Hoắc Dã.

Thật ra, khi tôi và Lâm Du Du vừa xuyên đến thế giới này, hệ thống xảy ra trục trặc nên chúng tôi hoàn toàn không biết mình đã xuyên sách.

Chúng tôi chỉ có thể nương tựa vào nhau, xem nơi đây là thế giới thật, nghiêm túc sống từng ngày.

Đến khi hệ thống chính thức kích hoạt, tôi và Du Du đều đã thật lòng yêu Hoắc Dã và Đàm Từ Phong.

Ngay cả khi biết họ là nam chính và nam phụ, chúng tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện rời đi.

Con gái mà...

Một khi đã yêu, ai chẳng từng làm vài chuyện ngốc nghếch đến mức bất chấp tất cả.

Chỉ tiếc...

Cuối cùng vẫn đ.â.m đầu vào tường.

May mà tôi đã quay đầu.

Giờ chỉ còn chờ Du Du tự đưa ra lựa chọn của mình.

"Nếu Hoắc tổng muốn tôi giúp Đàm tổng khuyên Du Du quay lại, vậy thì anh tìm nhầm người rồi."

"Dù Đàm tổng và Bạch Điệm thật sự trong sạch, tôi cũng không bao giờ đứng về phía anh ta để làm bất cứ chuyện gì khiến Du Du tổn thương."

"Huống hồ..."

Giọng tôi lạnh hẳn xuống.

"Giữa họ vốn dĩ cũng chẳng hề trong sạch."

Trong căn phòng làm việc mà Đàm Từ Phong chưa từng cho phép Du Du bước vào, cô ấy đã tìm thấy cuốn nhật ký Bạch Điệm viết về tình yêu dành cho người anh nuôi của mình.

Cùng một bức thư hồi âm mãi mãi không thể gửi đi.

Từng câu từng chữ trong đó đều là tình yêu mà Đàm Từ Phong không thể thốt thành lời với Bạch Điệm.

Cũng ghi lại rằng Lâm Du Du có tính cách rất giống cô ấy.

Có cùng đôi mắt luôn ánh lên tình yêu như nhau.

Đọc xong những dòng ấy, Du Du vịn c.h.ặ.t chiếc tủ sắt rồi nôn ngay tại chỗ.

Sau đó cô ấy gọi điện cho tôi, vừa khóc vừa cầu xin trong tuyệt vọng.

"Dẫn tớ đi..."

"Làm ơn... đưa tớ đi khỏi đây..."