Khoảnh khắc bàn tay ta vừa chạm vào thân thể ấy, một lực kéo mạnh mẽ lập tức xuất hiện, kéo toàn bộ hồn phách ta trở về bên trong.

Nghê Hiến Nguyệt tỉnh lại.

Hạ Cửu Tư đón ta trở về Đông Cung.

Thánh thượng tuổi cao thể yếu, từ một năm trước Đại Dã đã do Hạ Cửu Tư đứng ra giám quốc, thay thiên t.ử xử lý chính sự.

Ta cũng khôi phục thân phận Đại Trủng Tể của Đại Dã.

Một người đứng trên muôn vạn người.

Sau khi trở lại làm Nghê Hiến Nguyệt, ta âm thầm bắt đầu điều tra lại chuyện bản thân bị người ám toán năm xưa.

Ngày ấy, ta nhận được mật tín báo quân Tây Bắc xảy ra binh biến, bởi vậy liền dẫn theo một đội nhân mã nhỏ lên đường trước, thế nhưng khi đi đến Trác Châu lại bất ngờ lọt vào mai phục của cung thủ, cuối cùng bị ép đến bờ vực, chỉ có thể nhảy xuống để tìm một con đường sống.

Hạ Cửu Tư nói với ta rằng năm đó quân Tây Bắc căn bản chưa từng xảy ra binh biến, bức mật tín kia hoàn toàn là giả.

Thế nhưng quân ấn được đóng trên đó quả thật là ấn tín của giám quân Tây Bắc.

Ta tuyệt đối không thể nhận nhầm.

Sau khi ta rơi xuống vực, giám quân Tây Bắc Lục Kiêu vì sợ tội nên đã tự vẫn.

Mà người hiện giờ phụ trách giám quân Tây Bắc chính là Binh bộ thượng thư đương nhiệm, Cố Vệ Chương, cũng là huynh trưởng của Cố Nghê Thường.

Ta và hắn từng cùng nhau dẹp yên cuộc loạn Ly Vương.

Giữa chúng ta là giao tình đã từng cùng trải qua sinh t.ử, bởi vậy ta chưa từng đề phòng rằng hắn sẽ có ý muốn hại mình.

Thế nhưng trước khi ta kịp tìm đến cửa, chính hắn lại chủ động tới phủ gặp ta.

“A Nguyệt, nàng thật sự còn sống, tốt quá, quả thật là tốt quá.”

Ánh mắt ta thản nhiên lướt qua bộ quan bào màu đỏ thẫm trên người hắn, nghĩ rằng có lẽ hắn vừa tan triều đã lập tức vội vàng chạy tới đây.

“Ta không c.h.ế.t, chẳng lẽ ngươi không nên cảm thấy thất vọng hay sao?”

Ánh mắt hắn lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc, khó hiểu mà nhìn thẳng vào ta.

“Vì sao nàng lại nói ta như vậy?”

Hắn cụp mắt, im lặng suy nghĩ một lát rồi mới hỏi.

“Nàng nghi ngờ chuyện năm ấy là do ta âm thầm ra tay hại nàng?”

Ta nghe vậy chỉ khẽ nhướng mày.

“Trước khi Lục Kiêu xảy ra chuyện, hắn từng hẹn ngươi uống rượu ở Cảnh Phúc Lâu.”

“Sau khi hắn c.h.ế.t, người tiếp quản vị trí của hắn lại chính là ngươi.”

“Ngươi nói xem, ta có nên nghi ngờ hay không?”

Ta còn chưa kịp dứt lời, hắn đã vội vàng lên tiếng giải thích.

“Ta hẹn hắn ăn cơm chẳng qua chỉ muốn dò hỏi sở thích của nàng, để đến sinh thần có thể tặng nàng một món quà thật vừa ý.”

“A Nguyệt, năm đó trong loạn Ly Vương, nàng từng thay ta đỡ một mũi tên, Cố Vệ Chương ta sao có thể là hạng người vong ân phụ nghĩa!”

“Đêm trước khi nàng gặp chuyện, ta phụng mệnh gấp rút trở về Kinh Châu, giữa đường lại gặp lũ núi nên bị trì hoãn thêm mấy ngày, mãi đến lúc về tới Kinh Châu mới biết tin nàng rơi xuống vực.”

“Ta đã ở xa như vậy thì lấy đâu ra thời gian chạy đến Trác Châu xuống tay với nàng?”

Đầu ngón tay ta chậm rãi vuốt quanh miệng chén, trong lòng âm thầm suy nghĩ.

Nếu người ra tay thật sự là Cố Vệ Chương, Hạ Cửu Tư tuyệt đối không thể nào hoàn toàn không nghi ngờ hắn.

Nhưng nếu không phải hắn, rốt cuộc còn ai có thể lấy được ấn tín của giám quân Tây Bắc?

Những suy nghĩ ấy quấn lấy nhau trong đầu ta, rối ren chẳng khác nào một cuộn tơ vò, mãi đến khi ngoài cửa truyền đến giọng của Hạ Cửu Tư.

“Hai người các ngươi giấu ta ở đây nói chuyện gì vậy?”

Cố Vệ Chương vừa định mở miệng, ta đã lên tiếng trước, trực tiếp cắt lời hắn.

“Hắn nghe nói ta đã trở về nên tới thăm, tiện thể ôn lại chút chuyện cũ mà thôi.”

Hạ Cửu Tư vừa nghe câu ấy, sắc mặt lập tức lộ ra vài phần ghen tuông, ngay cả giọng nói cũng mang theo chút chua chát.

“Ồ, vậy thì thật không khéo, hôm nay ta chỉ mang theo hai bát nước mơ xanh.”

“Xem ra Cố thượng thư hôm nay không có lộc ăn rồi.”

Khóe miệng Cố Vệ Chương hơi giật vài cái, nụ cười cũng trở nên gượng gạo.

“Không sao, vi thần vốn thích ăn đồ ngọt.”

“Có điều nhìn nước mơ xanh của điện hạ hôm nay, dường như có hơi chua quá.”

Hạ Cửu Tư nghe vậy liền trợn mắt nhìn hắn, còn khẽ tặc lưỡi mấy tiếng, sau đó mới quay đầu nói với ta chuyện thái phó trở về kinh thiết yến.

Thái phó từng là ân sư của ta và Hạ Cửu Tư năm xưa.

Năm ta tám tuổi, vừa đến Kinh Châu liền cùng Hạ Cửu Tư bái dưới môn Từ thái phó, mãi đến khi mười hai tuổi mới được Nghê gia đón trở về Nam Thương Quận.

Nếu tính cẩn thận, ông cũng xem như nửa vị ân sư khai sáng của ta.

Ngày đến dự yến, ta tới phủ thái phó trước Hạ Cửu Tư, nào ngờ lại gặp Tạ Vân Đình ở nơi ấy.

Hắn gọi ta lại từ phía sau.

Thế nhưng đến khi ta quay người lại, hắn mới đột nhiên sững sờ.

Sắc mặt ta vẫn bình thản như thường, chỉ nhẹ nhàng rút vạt tay áo ra khỏi bàn tay hắn.

“Công t.ử đã nhận nhầm người rồi, ta không phải Tạ Thanh Y mà công t.ử đang tìm.”

Hắn nghe vậy liền khẽ nhíu mày, ánh mắt dò xét dừng rất lâu trên từng đường nét nơi gương mặt ta.

Ta vừa định xoay người rời đi, hắn đã nhanh hơn một bước tiến lên chắn ngang đường.

“Tạ Thanh Y, nàng thật sự cho rằng chỉ cần đổi một dung mạo khác là ta sẽ không nhận ra nàng hay sao?”

“Nàng và ta đã cùng giường chung gối suốt ba năm, ngay cả độ cong nơi hàng mày mỗi khi nàng nhíu lại ta đều nhớ rõ.”

Hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, dáng vẻ chẳng khác nào một tình lang vừa bị người mình yêu phụ bạc.

“Thanh Y, nàng có biết những ngày qua ta đã tìm nàng bao lâu không?”

7 - Tự Cầm Càn Khôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia