3

Vào năm nhất cao học, tôi và Lục Triết vào hai phòng thí nghiệm khác nhau.

Thầy hướng dẫn của tôi vì một dự án hợp tác với nước ngoài nên mấy tháng này đều ở nước ngoài, do đó đã xếp một anh khóa trên năm ba cao học dẫn dắt chúng tôi làm thực nghiệm.

Anh khóa trên tên là Giang Mộ, cao hơn cả Lục Triết. Gương mặt anh toát lên vẻ lạnh lùng, khí chất lại vô cùng kiêu hãnh, nghiêm nghị.

Nếu Lục Triết là một ngôi sao thì anh ấy lại giống như ánh trăng xa xăm, chẳng thể nào chạm tới.

Ở cái nơi tôi sinh ra và lớn lên từ nhỏ, tôi chưa từng gặp một người nào như vậy.

Hạ Lê, bạn cùng phòng ký túc xá kể với tôi rằng bố mẹ Giang Mộ đều là giáo sư trong trường. Anh thi đậu vào trường với điểm số thủ khoa, sau đó lại dùng điểm tích lũy đứng đầu khóa để nhận suất tuyển thẳng học liên thông từ thạc sĩ lên tiến sĩ.

Những người như anh ấy, sinh ra là để tỏa sáng.

Lúc ăn cơm ở căng tin, tôi có nhắc vài câu về Giang Mộ với Lục Triết. Hắn chỉ cười nhạt nói:

“Em đừng có mơ tưởng, người ta là tầng lớp em không với tới nổi đâu.”

Bàn tay đang cầm đũa của tôi lập tức khựng lại, nụ cười trên môi cũng cứng đờ.

Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra, thực chất trong thâm tâm anh có phần coi thường tôi.

Trong lúc tôi còn đang ngẩn ngơ, người vừa được chúng tôi thảo luận là Giang Mộ đang bưng khay thức ăn đi ngang qua và đột nhiên dừng lại bên cạnh tôi.

Anh hơi rủ mắt, từ trên cao nhìn xuống tôi:

“Lâm Dao.”

“… Học trưởng Giang.”

“Chiều nay đến phòng thí nghiệm sớm chút, số liệu thực nghiệm em nộp hôm qua có vấn đề.”

Sau khi Giang Mộ đi khỏi, tôi cũng bưng khay cơm lên chào tạm biệt Lục Triết.

Chiều hôm đó tôi ở lại phòng thí nghiệm đến rất muộn. Vốn tưởng Lục Triết sẽ đứng chờ tôi ngoài tòa nhà thực nghiệm giống như mọi khi, nhưng lúc bước ra tôi chỉ thấy cái cây trống trải dưới ánh đèn đường.

Bóng hình tôi đổ dài trên mặt đất, cô độc và lẻ loi.

Tôi đứng khựng lại tại chỗ vài giây.

Phía sau vang lên giọng nói của Giang Mộ:

“Sao chưa về, để quên đồ à?”

Bừng tỉnh lại, tôi lắc đầu:

 “Không có ạ. Em chuẩn bị về đây, học trưởng Giang.”

Anh đáp một tiếng “Ừ” rồi nói:

 “Thế cùng đi đi, tiện đường.”

Sóng bước trở về, tôi ma xui quỷ khiến làm một phép so sánh và phát hiện vai mình mới vừa chạm đến n.g.ự.c Giang Mộ.

Nhưng tôi đã cao 1m72 vốn đã là chiều cao rất nổi bật đối với con gái.

Bảo sao tôi luôn thấy anh đứng trong đám đông lại đặc biệt gây chú ý đến thế.

Giang Mộ đưa tôi đến tận chân cầu thang ký túc xá nữ mới dừng lại. Ký túc xá của anh cách một bồn hoa, ở ngay đối diện.

Tôi vẫy vẫy tay:

“Học trưởng Giang, tạm biệt anh.”

“…”

Đôi mắt lạnh lùng của anh nhìn chằm chằm tôi vài giây, sau đó nhẹ nhàng nói:

“Ngủ ngon.”

4

Câu chúc ngủ ngon đó tôi cũng không để trong lòng.

Bởi vì ngay ngày hôm sau, Quý Dao đã tới.

Ngày thứ ba của kỳ nghỉ, Quý Dao đề xuất muốn đi chơi ở một điểm tham quan rất nổi tiếng phía nam thành phố.

Kỳ nghỉ Quốc khánh kéo dài bảy ngày, thành phố N lại là thành phố du lịch nên người đông đến mức điên rồ.

Lục Triết vốn ghét nhất những nơi đông người nên đã từ chối.

Quý Dao liền cười nhạt một tiếng:

“Cậu mà không đi cùng tôi, về nhà tôi sẽ mách chú Lục với dì Trâu cho xem.”

“Cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn chơi cái trò mách giáo viên với mách phụ huynh hồi nhỏ thế?”

Lục Triết hừ mũi khinh bỉ.

Quý Dao lập tức lao đến túm lấy cổ áo hắn, cười đắc thắng đe dọa:

“Thế cậu nói xem, có đi cùng tôi không?”

“Đi đi đi, tôi gọi cả bạn gái tôi đi cùng cậu luôn, được chưa?”

Nói xong Quý Dao quay sang nhìn tôi:

“Chị gái, có muốn đi cùng không?”

Tôi hít một hơi thật sâu trong lòng, mỉm cười nhìn cô ta:

 “Được chứ.”

Tại đài cầu nguyện hot nhất, nơi biển người chen chúc đông nghịt, vì vóc dáng Quý Dao nhỏ bé nên lọt thỏm giữa đám đông, suýt chút nữa thì lạc mất chúng tôi.

Lục Triết tay mắt nhanh lẹ chộp lấy cổ tay cô ta rồi kéo mạnh một cái ra ngoài.

Quý Dao lảo đảo một chút mới đứng vững, giận dỗi nhìn hắn:

“Lục Triết! Cậu làm đau cổ tay tôi rồi đấy!”

“Tôi mà không kéo cậu thì cậu đã ngã dúi dụi cho người ta giẫm lên rồi.” Lục Triết nghiến răng nhìn chằm chằm cô ta, “Sau đây cậu cứ đi bên cạnh tôi và Lâm Dao, cấm đi lung tung.”

Rõ ràng là hắn đã thật sự nổi giận.

Quý Dao “Ừ” một tiếng, không cãi lại nữa mà ngoan ngoãn đi theo sau hắn.

Lúc Lục Triết đi sang bên cạnh mua nước, cô ta còn ghé lại gần nói nhỏ vào tai tôi:

“Chị Lâm Dao, Lục Triết tính tình tệ như vậy, sao chị chịu đựng được hay thế?”

Tôi trầm mặc một lúc lâu rồi mới đáp:

“Trước mặt tôi, tính tình anh ấy khá tốt.”

Là thật sự rất tốt.

Thậm chí trong mấy tháng chúng tôi yêu nhau, hắn vẫn giữ được sự lịch thiệp và chừng mực vừa vặn.

Tôi chưa từng thấy hắn nổi giận bao giờ, thậm chí còn tưởng hắn vốn là người như vậy, chẳng có chuyện gì có thể làm d.a.o động cảm xúc của hắn.

Thế nhưng khi Quý Dao xuất hiện.

Tôi bừng tỉnh nhận ra, không phải lúc nào hắn cũng thong dong tự tại.

Đặc biệt là với cô thanh mai Quý Dao, từng cử chỉ hành động của cô ta đều có thể dễ dàng châm ngòi lửa giận trong hắn.

Suốt nửa ngày sau đó, tôi luôn giữ im lặng.

Nhưng tính cách tôi từ trước đến nay vốn đã như vậy nên Lục Triết cũng không để ý lắm.

Trời sẩm tối, Lục Triết nghe một cuộc điện thoại rồi quay lại bảo:

“Lão Hứa vừa khéo dẫn bạn gái sang đây chơi, hỏi tối nay chúng ta có muốn tụ tập một chút không.”

“Tụ tập chứ!” Quý Dao không chút do dự hưởng ứng, “Cậu bảo anh ấy dẫn cả chị dâu đi cùng, chúng ta đi hát!”

Lục Triết như dường như mới nhớ ra tôi, quay đầu lại thấp giọng giải thích:

“Bà xã, đây là Hứa Gia Viễn, bạn từ nhỏ cùng lớn lên với anh và Quý Dao, lớn hơn bọn anh hai tuổi, đã đi làm rồi. Anh ấy tiện đường đưa bạn gái đến thành phố N chơi, em cũng đi cùng nhé.”

Ánh đèn đường từ trên đỉnh đầu hắn chiếu xuống, phủ lên gương mặt trắng lạnh một khoảng sáng ấm áp.

Tôi hơi ngẩn ngơ một khoảnh khắc sau đó gật đầu đồng ý.

Ngồi đợi trong phòng hát một lúc thì Hứa Gia Viễn đến. Quý Dao xung phong đi xuống tiếp đón nhưng đi mãi nửa ngày vẫn không thấy quay lại.

Tôi uống một chai bia, định đứng dậy đi nhà vệ sinh. Kết quả vừa đứng lên đã loạng choạng hai cái, ngã ngồi ngay lên đùi Lục Triết.

Nhạc nền lúc này vừa vặn chuyển sang bài tiếp theo, là bài Duy Nhất của Cáo Ngũ Nhân.

Nào có dễ dàng định nghĩa hai từ duy nhất, đâu đơn giản như một hơi thở nhẹ nhàng.

Ánh đèn trong phòng rất tối, màn hình chiếu nhấp nháy liên tục. Cảm xúc trong mắt hắn mơ hồ không rõ, lúc thì như mặt hồ lặng sóng, khi lại giống sóng trào cuộn cuộn.

“Lâm Dao.”

Hắn gọi một tiếng bằng giọng khàn khàn sau đó ghé sát lại hôn tôi.

Cảm giác bất an, hoang mang suốt cả buổi chiều tưởng như đã tan biến hoàn toàn trong nụ hôn ấm áp của hắn. Tôi níu lấy vạt áo hắn, mềm xèo gọi một tiếng:

“Lục Triết.”

Giọng nói vương chút hơi cồn, ngọt đến phát ngấy.

Phía sau truyền đến một tiếng động nhỏ.

Lục Triết bỗng nhiên sa sầm mặt, giơ tay đẩy tôi ra:

“Đi xuống.”

Quay đầu lại, tôi mới thấy Quý Dao đang đứng ngoài cửa, gương mặt tái nhợt, dáng vẻ xiêu vẹo như sắp ngã.

Cô ta chẳng nhìn ai cả, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm Lục Triết.

Hình như trong khoảnh khắc này, căn phòng đã biến thành một sân khấu lớn. Chỉ có hai người họ là nam nữ chính trải qua bao sóng gió thăng trầm, còn những người khác chẳng qua chỉ là phông nền không quan trọng.

Tiếng nhạc vẫn tiếp tục vang lên.

Luôn thấu hiểu tỏ tường vào khoảnh khắc then chốt, rằng lòng anh chẳng hề kiên định.

Anh chẳng muốn chứng minh, chứng minh em là duy nhất của anh.