Trương Tam hiển nhiên biết nhiều hơn người trong đại viện bọn họ, nói với Trang Chí Hy: “Khoa bảo vệ chúng tôi đã đi thăm hỏi những người có liên quan 1 chút, người đều không còn nữa, người nhà của đương sự chắc chắn là không thừa nhận bọn họ có quan hệ gì với Chu Quần. Nhưng điều tra bên ngoài vẫn có thể nhìn ra được 1 2 phần, tên nhóc Chu Quần này, không trong sạch. Hàng xóm năm xưa của sư phụ hắn đều nói, hắn thường xuyên qua đó, rất thường xuyên luôn, hơn nữa chuyên môn đi vào lúc sư phụ hắn không có nhà, bởi vì khoảng cách tuổi tác lớn, lúc đó bọn họ đều không nghĩ nhiều, không ngờ... vẫn là kiến thức hạn hẹp rồi.”

Thân là 1 người giả thần giả quỷ ở hiện trường, Trang Chí Hy ngay từ đầu đã biết Chu Quần chắc chắn không trong sạch, cho nên lời này 1 chút cũng không bất ngờ.

Nhưng anh cũng nói: “Tôi ngược lại không tò mò về mấy tin tức đào hoa này, tôi chỉ tò mò về chuyện thi bậc thợ này... chuyện này quá không công bằng rồi.”

Trương Tam: “Cậu cứ giả vờ đi. Còn không tò mò về chuyện này nữa chứ. Trong xưởng làm gì có ai không tò mò. Mọi người đều muốn biết Chu Quần sao có thể ra tay được.”

Mấy người bọn họ tụ tập lại buôn chuyện, lúc này Bạch Phấn Đấu cũng đi tới, vui như Tết, nói: “Ây các cậu thấy tên nhóc Chu Quần này có thể thuận lợi qua ải không? Chắc chắn là không thể nhỉ? Tôi cóc tin hắn thật sự có năng lực này. Chẳng phải là dựa vào việc ngủ với bà già để đổi lấy lợi ích sao.”

Trang Chí Hy cười cười không tiếp lời, Trương Tam suy nghĩ 1 chút, nói: “Không biết nữa, đợi 1 lát là biết ngay thôi, thời gian chắc sẽ không quá dài...”

“Tôi ngược lại rất kỳ lạ, lúc thi bậc thợ, bình thường đều là 5 người nhỉ, Chu Quần cũng không thể giải quyết từng người một được chứ...” Trang Chí Hy đưa ra nghi vấn.

Biểu cảm của Trương Tam vi diệu 1 chút, Trang Chí Hy: “Cậu biết à? Nói nghe thử xem.”

Trương Tam: “Hắc hắc.”

Bạch Phấn Đấu: “Tôi biết tôi biết.”

Thân là người của Khoa bảo vệ, đúng là biết nhiều hơn.

Gã nói: “5 người có 3 thợ điện cao cấp, còn có 1 chủ nhiệm bộ phận và 1 lãnh đạo xưởng. Nhưng vấn đề là, 3 thợ điện cao cấp, 1 người là người phụ trách Trâu sư phó, cũng chính là chồng của dì Hạnh Hoa. Còn 2 người nữa, 1 người là đồ đệ của Trâu sư phó, người kia là sư huynh của Chu Quần, nếu có người chào hỏi, bọn họ chắc chắn sẽ nhắm mắt làm ngơ nha. Chủ nhiệm và lãnh đạo xưởng lại không hiểu kỹ thuật, chỉ cần 3 người bọn họ kiên trì, Chu Quần đảm bảo có thể qua...”

Bạch Phấn Đấu c.h.ử.i: “Cái thứ thất đức, chúng ta làm việc vất vả, ngược lại không bằng cái kẻ không đi đường ngay nẻo chính này.”

Trang Chí Hy cười cười, thầm nghĩ cậu cũng chẳng phải người trong sạch gì.

Tuy nhiên, không nói chuyện công, nói chuyện tư.

Lần này Bạch Phấn Đấu vậy mà lại làm mình làm mẩy với Vương Hương Tú, 2 người vẫn luôn không làm hòa, có tư thế đường ai nấy đi.

Đương nhiên, cũng là Bạch Phấn Đấu đơn phương.

Vương Hương Tú vẫn đang nỗ lực làm hòa.

Điều này ngược lại rất khiến người ta tò mò.

Trang Chí Hy làm như lơ đãng hỏi: “Hôm nay tâm trạng cậu khá tốt nhỉ, không tức giận nữa à?”

Bạch Phấn Đấu: “Tôi tức giận cái gì.”

Nhưng nghĩ lại, biết Trang Chí Hy đang nói cái gì, gã bĩu môi, hừ 1 tiếng, nói: “Ông ngoại cậu lớn tuổi như vậy còn có thể lập tức tìm 1 người kết hôn, 1 chàng trai trẻ điều kiện cực tốt như tôi, sao tôi lại không tìm được chứ? Đáng để dây dưa với quả phụ sao?”

Thì ra, lần này gã tức giận lâu như vậy, còn là vì người khác xem mắt thành công rồi.

Đây là bị kích thích rồi.

Trang Chí Hy thầm oán thán trong lòng, không biết cậu có thể kiên trì được mấy ngày.

Đang nói chuyện, liền nghe thấy có người lớn tiếng hét: “Có kết quả rồi có kết quả rồi...”

Trang Chí Hy:!!!

“Bên văn phòng xưởng thi tay nghề, trình độ của Chu Quần hiện tại miễn cưỡng đủ thợ cấp 7.” Người chạy tới báo tin là Vương Nhị Lại T.ử của Khoa bảo vệ, dường như hôm nay, tất cả mọi người đều hóa thân thành Sherlock Holmes, chằm chằm nhìn vào những dấu vết bên đó.

Thế nên, vừa có kết quả là Vương Nhị Lại T.ử liền vội vàng chạy ra tám chuyện với mọi người.

Trang Chí Hy kinh ngạc: “Gã mới đủ thợ cấp 7 sao?”

“Chứ sao nữa, cậu nói năm đó gã thi cấp không có mờ ám, chẳng ai tin đâu. Tôi nghe Lão Điền ở phân xưởng hai nói, Lão Điền là đại diện phân xưởng hai, lần này ông ấy có mặt ở hiện trường. Tôi nghe ông ấy nói, với trình độ này của Chu Quần, nếu gặp người nghiêm khắc thì chắc chắn không qua được. Nhưng trong tình huống bình thường, mọi người đều sẽ cho qua. Coi như thiên về hướng có thể qua, nhưng lại nằm ở ranh giới qua hay không qua. Tuy nhiên vì thi lại một lần có thể sẽ căng thẳng hơn dẫn đến phát huy thất thường, nên mọi người vẫn cho rằng, Chu Quần qua thợ cấp 7 là không có vấn đề gì. Bản thân Chu Quần giải thích là do dạo này sức khỏe và tinh thần đều rất kém, ảnh hưởng đến việc phát huy.”

“Vậy trong xưởng thì sao? Xưởng quyết định xử lý thế nào?”

“Nghe nói lãnh đạo bàn bạc là tính cho gã qua, một là vì trình độ hiện tại của gã đủ thợ cấp 7, hai là vì trong xưởng bồi dưỡng một sư phụ lớn không dễ dàng. Còn về những lời đồn đại ồn ào kia, rốt cuộc cũng là chuyện không có bằng chứng. Xưởng không tin theo đâu.”

Thực ra trong xưởng không ai là không tin, đều biết lời đó chắc chắn là thật.

Nhưng mà, xưởng cũng cần thể diện, Chu Quần lại vừa vặn đủ trình độ, nên xưởng mới giữ gã lại.

Mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, Bạch Phấn Đấu trực tiếp châm chọc: “Gã thi cấp hai năm rồi, hai năm nay không có chút tiến bộ nào sao? Hiện tại gã ở cái trình độ miễn cưỡng qua này, hai năm trước chắc chắn không phải rồi.”

Vương Nhị Lại Tử: “Người ta nói rồi, mấy năm nay vì không có con, cả ngày cứ trăn trở chuyện con cái, làm lỡ dở việc học tập chuyên môn. Cho nên vẫn luôn không có tiến bộ.”

Chu Quần đúng là rất biết tìm cớ cho bản thân.

Còn tiện thể hắt chút nước bẩn cho Khương Lô.

Nhưng cái cớ này tìm ra, ít nhiều cũng coi là hợp tình hợp lý, rốt cuộc kết hôn chục năm không có con, sự sốt ruột đó mọi người cũng đều nhìn thấy.

Mẹ chồng con dâu Chu đại mụ tự cho là làm thần không biết quỷ không hay, nhưng thực ra sao giấu được hàng xóm gần như vậy.

Vương Nhị Lại T.ử và Trương Tam Nhi đều lập tức tỉnh táo lại: “Máu ch.ó đen? Cậu kể nghe xem?”

Chương 355 - Tứ Hợp Viện Năm 70: Sau Khi Mẹ Chồng Trọng Sinh, Đám Cực Phẩm Chỉ Biết Khóc Ròng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia