Trên sân mã cầu, Thẩm Cẩn quỳ một gối xuống đất, cúi mình để ta đặt chân lên lưng hắn mà bước lên yên ngựa.
Nào ngờ chẳng biết từ nơi nào bỗng có một cô nương lao ra, giơ tay đẩy mạnh khiến ta ngã xuống.
“Ta không cho phép ngươi nhục nhã huynh ấy như vậy!”
Nàng ta hai mắt ngấn lệ, vội vàng cúi xuống đỡ Thẩm Cẩn đứng dậy.
Thế nhưng lại bị Thẩm Cẩn nghiêm giọng quát mắng:
“Nàng ấy là công chúa, muội sao có thể phạm thượng như thế!”
Nhưng cô nương kia vẫn nói năng hùng hồn, từng lời như thể bản thân nắm hết đạo lý trong tay.
“Cho dù nàng ta là công chúa thì đã sao, ta chỉ là không thể đứng nhìn huynh chịu uất ức như vậy.”