Đồng liêu trêu chọc chàng keo kiệt, chàng không phục mà la lên: “Đây là nương t.ử ta làm cho ta, các ngươi muốn ăn thì về nhà bảo nương t.ử các ngươi làm đi!”
“Nếu nương t.ử các ngươi làm cho các ngươi, các ngươi cũng sẽ không nỡ chia hết đâu!”
Nói xong, chàng còn dùng khuỷu tay huých Chu Mặc Lan, bĩu môi: “Huynh nói xem, có đúng không, đại cữu huynh?”
Chu Mặc Lan ngẩn ra trong chốc lát, sau đó gật đầu.
Hắn nói: “Đúng, ta cũng không nỡ.”
(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)
09
Chu Mặc Lan tìm bà mối, chuẩn bị hậu lễ, đích thân đến cửa cầu thân với cô mẫu.
Trương phu nhân đương nhiên vui mừng, Chu Mặc Lan là người bà nhìn lớn lên, phẩm mạo gia thế thứ nào cũng xuất chúng, có thể làm con rể của bà, đó là chuyện cầu còn không được.
Bà một lời đồng ý, chỉ là hôm ấy Tư Khanh không có ở đó, nên bà liền bảo Chu Mặc Lan trở về chờ tin.
Cả nhà đều cho rằng Trương Tư Khanh sẽ gật đầu, dù sao bọn họ từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, Trương Tư Khanh xưa nay cũng có tình với hắn.
Nhưng tin tức bà mối mang về lại khiến hắn sững sờ.
“Trương cô nương nói…” Bà mối có chút khó xử nhìn Thẩm Nghiên: “Nàng nói muốn gặp mặt công t.ử để nói chuyện.”
Gặp mặt nói chuyện?
Chu Mặc Lan nhíu mày, rốt cuộc vẫn đến Trương phủ.
Trương Tư Khanh đang ngồi trong hoa sảnh chờ hắn, ánh nắng mùa thu lọt qua song cửa chạm hoa, rơi trên người nàng, phủ lên nàng một tầng ánh sáng dịu dàng.
“Biểu ca.” Nàng cười, đứng dậy chào hắn: “Huynh đến rồi.”
Hắn khẽ đáp một tiếng, sau đó liền hỏi đến chuyện hôn sự.
“Bà mối nói… muội có vài lời muốn nói với ta, là chuyện gì vậy?”
Trương Tư Khanh không lập tức trả lời, nàng cúi đầu, ngón tay vô thức quấn quanh tay áo, qua một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Biểu ca, ta chỉ muốn hỏi.” Giọng nàng rất khẽ, nhưng rất rõ ràng: “Vì sao huynh muốn cưới ta?”
Chu Mặc Lan sững ra: “Gì cơ?”
“Ta nói, vì sao huynh muốn cưới ta?” Ánh mắt Trương Tư Khanh bình tĩnh mà nghiêm túc, giống như một lão nhân đã nhìn thấu thế sự đang quan sát một đứa trẻ lạc đường: “Là vì huynh thích ta, hay vì huynh đã đến tuổi, cần thành gia?”
Chu Mặc Lan há miệng, câu “Đương nhiên là ta ái mộ muội” nghẹn lại nơi cổ họng, quanh quẩn mấy vòng, rốt cuộc vẫn không nói ra được.
Trương Tư Khanh nhìn vẻ do dự của hắn, khẽ thở dài.
“Biểu ca, ta từ nhỏ lớn lên cùng huynh, trong lòng huynh nghĩ gì, ít nhiều ta cũng có thể nhìn ra vài phần.” Nàng đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra, gió thu thổi vào, lay động mấy sợi tóc mai của nàng: “Nửa năm gần đây huynh thay đổi rất nhiều, trước kia tuy huynh cũng trầm ổn, nhưng không giống bây giờ… tâm sự nặng nề như vậy.”
Nàng dừng một chút, mới tiếp tục nói: “Quan trọng nhất là, khi huynh nhìn ta, ánh mắt giống như đang nhìn một thứ đã mất từ rất lâu trước kia, chứ không phải đang nhìn người trước mắt.”
Chu Mặc Lan có chút mờ mịt.
Là như vậy sao?
Nhưng rõ ràng kiếp trước trong mấy chục năm ở bên Thẩm Diệu Nhược, hắn không có giây phút nào là không tiếc nuối——bỏ lỡ tình yêu sâu đậm thuở thiếu niên, phải cùng một người vốn không quen biết nương tựa nhau nửa đời sau, đối với hắn khi còn trẻ tuổi khí thịnh mà nói, sao lại không tính là tiếc nuối được chứ.
Hắn biết Thẩm Diệu Nhược rất tốt, nhưng cái gai tiếc nuối này, không biết vì sao, hắn đã dùng nỗ lực suốt ba mươi năm để nhổ đi, vẫn không nhổ ra được.
Rõ ràng trọng sinh một đời, có cơ hội sửa lại mọi sai lệch, vì sao, vì sao chỗ nào cũng không đúng?
“Biểu ca, ta đã đến uống rượu mừng của Thẩm gia tỷ tỷ, ta cũng nhìn thấy huynh cõng nàng lên kiệu.” Nàng xoay người, lưng tựa vào khung cửa sổ, giọng nói nhẹ như một chiếc lá rơi: “Ánh mắt huynh nhìn nàng, so với nhìn ta, càng giống đang nhìn một người yêu hơn.”
“Tuy ta biết huynh và nàng không hề có quan hệ, nhưng ta biết, người hiện giờ trong lòng huynh chứa đựng, không phải là ta.”
Chu Mặc Lan muốn phủ nhận, nhưng cổ họng như bị chặn lại, một chữ cũng không nói ra được.
Nàng hỏi: “Biểu ca, huynh vẫn chưa nhìn rõ lòng mình sao?”
Trong hoa sảnh yên tĩnh rất lâu.
Gió thu thổi động lá trúc ngoài cửa sổ, vang lên xào xạc, Chu Mặc Lan đứng tại chỗ, cứng họng không nói nên lời.
Rất lâu sau, Trương Tư Khanh mới khẽ mở miệng: “Mối hôn sự này, ta không thể đồng ý.”
Khi nàng nói câu này, giọng rất khẽ, cũng rất kiên định: “Biểu ca, huynh không nhìn rõ lòng mình, nhưng ta nhìn rất rõ, trong lòng huynh không có ta, ta không muốn nửa đời sau dây dưa với huynh, làm một đôi oán ngẫu, ta không muốn ngày ngày phải khách sáo với phu quân của mình, ta không muốn đơn phương tình nguyện.”
Chu Mặc Lan đứng tại chỗ, cả người cứng đờ.
Người kiếp trước hắn ngày nhớ đêm mong cả đời, giờ phút này đứng trước mặt hắn, từ chối gả cho hắn.
Mà nàng nói hắn không yêu nàng.
Hắn rất muốn phủ nhận, nhưng hắn phát hiện, nàng nói đúng.
Hắn bỗng cảm thấy có thứ gì đó vỡ vụn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, không phải đau lòng, mà là một cảm giác phức tạp hơn——giống như lớp lụa che phủ trước mắt bị người ta mạnh mẽ vén lên, lộ ra cảnh sắc chân thật bên dưới.
Trong cảnh sắc ấy chẳng có “ái khanh khanh của ta” nào cả.
Đó chỉ là điều hắn không có được thuở thiếu niên, là tiếc nuối, là hoài niệm, nhưng không phải là yêu.
Hiện giờ trong cảnh sắc ấy, chỉ có một nữ t.ử mặc áo bối t.ử màu trắng ngà, cúi đầu chép sách cho hắn, thong thả ung dung, khóe môi mang theo ý cười nhàn nhạt không ai hay biết.
Nàng đứng ngay trước cửa hồi ức, xách một chiếc đèn l.ồ.ng, chờ hắn về nhà, cười nói một câu: “Chàng về rồi à.”
Nhưng hắn không thể trở về được nữa.
Hoàn.