Năm thứ ba ở nhờ nhà họ Cù, ta nghe thấy Cù Chương vừa cười vừa trò chuyện với người khác:
“Lão Vương gia mất đã bao nhiêu năm rồi, Tịch Tú Ngọc vẫn ở nhà ngươi, chẳng lẽ thật sự định cưới nàng ta sao?”
“Cưới vợ phải cưới người hiền đức, Tịch Tú Ngọc còn chưa đủ tư cách bước vào cửa nhà ta.”
Còn ta, không những chẳng hiền đức chút nào, mà còn tâm cao khí ngạo, tính tình nóng như lửa.
01
Tháng Tư vừa sang, xuân ý đang độ đẹp nhất. Sau một trận gió nhẹ lướt qua, ta nhìn cánh diều vẽ hoa hạnh, cuối cùng hài lòng gật đầu, đặt b.út xuống.
Gió xuân không ngừng thổi, nét vẽ rất nhanh đã khô.
“Đi thôi, tìm Cù Chương thả diều.”
Mấy ngày trước, Cù Chương vẫn luôn than thở với ta rằng hắn vốn định mua chiếc diều mới của Xảo Công Phường tặng ta, nào ngờ tan học đến quá muộn, diều đã bị người ta mua sạch.
Hắn tặng ta, ta tặng hắn, đều như nhau cả thôi.
Ta không tin Xảo Công Phường có khéo đến đâu, lại có thể ý nghĩa hơn đồ ta tự tay làm.
“Cầm cho cẩn thận, đừng làm hỏng.”
Vẫn chưa yên tâm, ta lại quay đầu dặn dò thêm một câu.
Tỳ nữ Khinh Trần liên tục gật đầu:
“Xin huyện chủ yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ giữ nó như giữ tròng mắt của mình.”
Lúc ấy ta mới an tâm đi về phía Thanh Phong viện, nơi Cù Chương đang ở.
Qua năm nay, ta sẽ mười bảy tuổi. Trước đó vì để tang nên đã lỡ mất một năm, không thể kéo dài thêm nữa.
Từ sau khi ngoại tổ phụ qua đời, nhà họ Cù đã ít nhắc tới hôn sự giữa ta và Cù Chương trước mặt ta.
Ta hiểu những toan tính của nhà họ Cù, nhưng ta tuyệt đối không phải người gặp khó liền lùi bước.
Thứ nhất, Cù Chương có tình ý với ta. Dù miệng hắn có cứng đến đâu, hành động và cử chỉ vẫn không thể gạt người.
Thứ hai, gia nghiệp nhà họ Cù lớn mạnh, Cù Chương là đích trưởng tôn, lại có danh tiếng ham học.
Thứ ba, cô mẫu ta là kế mẫu của hắn, phía trên bớt đi trưởng bối thích gây khó dễ, mọi chuyện đều dễ nói hơn.
Quan trọng nhất là, Cù Chương đã nhận ân huệ của nhà ta, vậy thì phải trả lại thứ nên trả, chẳng phải sao?
Dừng dòng suy nghĩ, ta đã đi tới trước cổng viện.
Tiểu tư thân cận của Cù Chương là Thư Bạch đang đứng canh ở cửa. Thấy ta tới, hắn định vào bẩm báo, lại bị ta cười ngăn lại:
“Ta tự mình tới đây, cũng không báo trước với hắn, đừng quấy rầy hứng thú của hắn.”
Trong viện vọng ra tiếng bàn luận của mấy thiếu niên.
Xem ra là hai người bạn thích bàn chuyện thị phi kia của Cù Chương tới rồi.
“Nếu mấy vị công t.ử đều ở đây, ta không tiện vào nữa, đưa chiếc diều này cho công t.ử nhà ngươi là được.”
Ta liếc Khinh Trần một cái.
Nàng vừa giao đồ cho Thư Bạch, tiếng nói trong viện bỗng nhiên lớn hơn.
“Nhắc mới nhớ, người nhà họ Tịch kia vẫn còn ở nhà ngươi à?”
Đó là giọng của Mạnh Tuân, công t.ử nhà họ Mạnh. Hắn có một muội muội ruột, đối với Cù Chương đặc biệt khác thường.
“Cái gì mà người này người kia, người ta là huyện chủ đấy.”
Kẻ giả bộ nói đỡ cho ta nhưng giọng đầy mỉa mai kia là tiểu hầu gia nhà họ Thẩm, Thẩm Liệt.
Vị này ngược lại không có tâm tư gì khác.
Chỉ đơn thuần là miệng độc.
Mạnh Tuân cười khẩy:
“Huyện chủ? Huyện chủ thì chẳng phải cũng đang tới nhà họ Cù ăn bám đó sao.”
02
“Nàng ta không phải đã quyết tâm gả cho ngươi rồi đấy chứ, nên mới lì lợm ở mãi nhà ngươi không chịu đi? Đến lúc xuất giá kết thân cũng đỡ phải chuyển nhà.”
Thẩm Liệt còn “khách khí” hơn một chút:
“Lão Vương gia mất rồi, nhà họ Tịch cũng chẳng phải thế gia vọng tộc gì, lại không có con cháu nào nên thân. Nay nàng ta chỉ là một cô nữ cô thế, dù có là huyện chủ, cũng không xứng với ngươi.”
Ta không lên tiếng, chỉ cúi đầu lặng lẽ nghe.
Ngược lại Khinh Trần và Thư Bạch đã bị dọa cho thất sắc, cả hai cúi gằm đầu, đến động cũng không dám động.
Hai người kia kẻ tung người hứng, hạ thấp ta đến tận bụi trần.
Một lúc lâu sau, Cù Chương lên tiếng:
“Cưới vợ phải cưới người hiền đức, Tịch Tú Ngọc còn chưa đủ tư cách bước vào cửa nhà ta.”
“Năm đó nếu không phải tổ phụ ta nhất quyết đón nàng ta tới đây, ta sao có thể dính dáng tới nàng ta, cũng sẽ không bị nàng ta quấn lấy đến không thoát nổi.”
Những lời phía sau, ta không còn nghe rõ nữa.
Bên tai chỉ còn vang vọng tiếng cười cợt của mấy người họ.
Ba năm trước, cô mẫu gửi thư nói rằng chính Cù Chương nghe được hoàn cảnh của ta, tới trước mặt lão Hầu gia nhà họ Cù phân trần, lão Hầu gia mới bằng lòng đón ta tới đây.
Khi ấy phụ mẫu vừa qua đời không lâu, ngoại tổ phụ lại bệnh nằm liệt giường, có lòng mà không đủ sức giúp đỡ. Ta đang đấu với người nhà họ Tịch đến nước sôi lửa bỏng, thậm chí còn bị ép định hôn hai lần.
Hoàng cữu cũng khuyên ta ngoan ngoãn theo người trở về Lạc Kinh, sau này còn nhiều cơ hội thu thập đám rắn đầu đất ấy.
Tính ta bướng bỉnh, cố chấp chống đỡ, giành lại gia nghiệp nhà họ Tịch.
Nhà họ Cù tuy không giúp được bao nhiêu, nhưng rốt cuộc cũng khiến ta tránh xa nơi thị phi. Ân tình ấy, ta vẫn luôn ghi nhớ.
Chỉ không ngờ, trong mắt người khác, tất cả chỉ là một trò cười.
Ngay cả con người Cù Chương, ta cũng chưa từng nhìn thấu.
Các đốt ngón tay ta lạnh đến cứng đờ. Ta giật lấy chiếc diều trong tay Thư Bạch, nhìn từng đóa hoa hạnh trên đó, chỉ thấy bản thân mình thật nực cười.
Ta vừa định ném vật trong tay xuống đất, bên tai bỗng vang lên một giọng nam ôn hòa:
“Tịch Tiểu thư tới tặng diều sao?”
Ta ngẩng đầu lên, lập tức đụng phải một đôi mắt màu hổ phách.
Người trước mặt dáng người cao ráo thanh nhã, mặc trường sam xanh biếc giản dị sạch sẽ, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.