1
Thư phòng Lục giá yên tĩnh không một tiếng động, mọi ánh mắt đều đồng loạt đổ dồn lên người ta.
Phụ thân ta là người đầu tiên không nhịn được lên tiếng:
“Hoàn Ninh, hoàng thượng ban hôn cho Thế t.ử, chỉ nói là nữ nhi Lục gia, chứ không chỉ đích danh là ai.”
“Nếu trên hôn thư đã viết sai tên, vậy Thế t.ử đương nhiên cũng có thể cưới muội muội con.”
Liễu di nương lập tức phụ họa:
“Thế t.ử và Hoàn Chi, trong tên đều có một chữ ‘Chi’, nghĩ đến hẳn là có duyên phận.”
“Chi bằng để Thế t.ử cưới Hoàn Chi, sau này lại tìm cho Hoàn Ninh một mối hôn sự tốt.”
Giọng điệu tuy như đang tiếc nuối thay ta, nhưng trong mắt lại không giấu nổi vẻ đắc ý.
Ta chỉ lạnh lùng hỏi:
“Bà là thân phận gì? Lục gia từ bao giờ cho phép một thiếp thất sắp đặt hôn sự của đích nữ?”
Liễu di nương nghe vậy, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ, ngay cả vẻ đắc ý vừa rồi cũng biến mất.
Ngày thường phụ thân thiên vị bà ta.
Một tháng trước, nhân lúc mẫu thân ta lâm bệnh, còn đoạt luôn quyền quản gia.
Vậy mà giờ lại dám quản đến cả hôn sự của ta.
Lục Hoàn Chi đứng bên cạnh rất nhanh đã đỏ hoe mắt.
“Tỷ tỷ, đừng trách mẫu thân muội, bà ấy cũng là vì tốt cho chúng ta.”
“Muội cũng sẽ không tranh Thế t.ử với tỷ đâu, bây giờ muội sẽ lên chùa xuất gia.”
Liễu di nương cuống quýt kéo nàng ta lại, hai mẫu t.ử họ ôm nhau khóc nức nở.
Sắc mặt phụ thân lập tức tối sầm.
“Hoàn Ninh, con quá ích kỷ rồi! Ai nói Thế t.ử nhất định phải cưới con?”
“Trên hôn thiếp viết tên Hoàn Chi. Nếu nó không gả cho Thế t.ử thì chẳng khác nào bị từ hôn. Sau này con bảo nó sống thế nào?”
Nói xong, ông quay sang nhìn Bùi Hoài Chi với ánh mắt cầu cứu.
“Thế t.ử, ngài định cưới nữ nhi nào của ta?”
Bùi Hoài Chi từ nãy đến giờ vẫn im lặng đứng bên cửa sổ.
Ánh sáng xuyên qua song cửa chạm trổ tinh xảo, rơi xuống người hắn, càng khiến hắn thêm tuấn tú thanh nhã, phong thái xuất chúng, khó trách ngay cả thứ muội cũng đem lòng ái mộ hắn.
Lúc này vẻ mặt hắn thản nhiên, không nhìn ra cảm xúc gì.
Rõ ràng đứng rất gần, nhưng lại khác hẳn trước đây, xa lạ vô cùng.
Kiếp trước, hắn bất chấp phụ thân và di nương phản đối, nhất quyết muốn cưới ta.
Hắn từng nói: “Hoàn Ninh có ân cứu mạng với ta, đời này ngoài nàng ra ta không cưới ai khác.”
Nhưng lần này, biểu cảm hắn lạnh nhạt, giọng điệu thậm chí còn mang theo vài phần mất kiên nhẫn:
“Chỉ có thể thuận theo sai lầm mà cưới Nhị tiểu thư.”
“Một tháng sau, ta sẽ tìm cho Đại tiểu thư một mối hôn sự khác.”
Nói xong, hắn nhìn về phía ta, giọng càng nặng hơn vài phần:
“Đại tiểu thư trước nay hiểu lễ nghĩa, chắc sẽ không phản đối chứ?”
2
Hiểu lễ nghĩa?
Ai mà không biết Lục đại tiểu thư, là người ly kinh phản đạo nhất, chẳng hề tuân theo lễ giáo thế tục.
Chuyện đổi người xuất giá như thế này, vậy mà hắn cũng đồng ý.
Tim ta lập tức chìm xuống.
Người đính hôn với hắn vốn là ta.
Năm mười bốn tuổi, ta cùng mẫu thân lên chùa dâng hương rồi xuống núi.
Khi ấy nhìn thấy hắn bị bọn sơn tặc vây khốn.
Ta tiện tay cứu hắn.
Kiếp trước, hắn nói ân cứu mạng không biết lấy gì báo đáp, nhất quyết muốn cưới ta để báo ân.
Sau đó hai nhà Lục – Bùi liền định thân.
Sau khi thành hôn, hắn lại ghét ta suốt ngày múa thương luyện kiếm, không có sự dịu dàng mềm mại của những khuê tú danh môn, càng không có tài tình và nhã thú như thứ muội.
Nhưng ta vẫn tận tâm tận lực giúp hắn bước lên ngôi vị hoàng đế.
Còn thứ muội, một năm sau khi ta gả cho Bùi Hoài Chi, vì ta bá đạo không cho hắn nạp phi.
Nàng ta cuối cùng cũng hết hy vọng, gả cho một vị quan bị điều ra ngoài nhậm chức.
Chỉ tiếc thành thân chưa đầy hai năm, nàng ta đã lâm bệnh qua đời.
Từ đó về sau, mỗi lần nhắc đến nàng ta, trong giọng nói của Bùi Hoài Chi luôn mang theo tiếc nuối.
Thậm chí đến tên của con gái, hắn cũng muốn đặt là Hoàn Chi.
Lúc lâm chung, trong mắt hắn tràn ngập mệt mỏi và hối hận.
“Hoàng hậu, đời này cưới nàng, ân cứu mạng đã báo đáp xong rồi.”
“Kiếp sau... trẫm không cưới nàng nữa, được không?”
“Nếu năm đó người trẫm cưới là Hoàn Chi, có phải nàng ấy sẽ không c.h.ế.t sớm như vậy không?”
Cho nên sau khi sống lại một đời, trên hôn thư hắn cầm trong tay, vẫn viết nhầm thành tên của thứ muội.
Quả nhiên hắn không muốn cưới ta nữa.
Ta cũng thoát khỏi hồi ức, lần nữa ngẩng đầu lên, ánh mắt vô cùng tỉnh táo.
“Được, ta đồng ý để Thế t.ử đổi người cưới.”
Đời này, ta thành toàn cho hắn cưới Lục Hoàn Chi.
Ta cũng sẽ không làm hoàng hậu của hắn cả đời bị nhốt trong hoàng thành nữa.
Bùi Hoài Chi nghe vậy bỗng sững người, hắn không ngờ ta lại đồng ý dứt khoát như thế.
“Hoàn... Đại tiểu thư, cô thật sự đồng ý để ta cưới Nhị tiểu thư sao?”
Ta gật đầu.
“Từ hôm nay, hôn ước giữa ta và Thế t.ử hủy bỏ. Phiền Thế t.ử trả lại tín vật đính hôn.”
Bùi Hoài Chi lấy từ bên hông ra nửa khối ngọc bội chạm hình phượng hoàng, không chút do dự đưa cho ta.
Hắn không hề biết ý nghĩa thực sự của nửa khối ngọc ấy.
Người giữ ngọc có thể bí mật điều động năm vạn quân Tiết gia.
Đêm trước khi Bùi Hoài Chi đăng cơ ở kiếp trước.
Tiết gia quân liều c.h.ế.t hộ chủ.
Sau trận huyết chiến, chỉ còn lại hơn một trăm tàn binh.
Lần này, ta có thể bảo vệ được họ rồi.
Ta cũng tháo chiếc vòng ngọc gia truyền của Bùi gia trên cổ tay xuống, giao lại cho hắn.
Vừa xoay người, hắn đã tự tay đeo nó lên cổ tay Lục Hoàn Chi.
Lòng nguội lạnh hoàn toàn, ta không còn tâm trạng ở lại, xoay người bước ra khỏi thư phòng.
Phía sau truyền đến giọng nói e thẹn của Lục Hoàn Chi:
“Hoài Chi ca ca, một thời gian nữa đại ca sẽ trở về.”
“Huynh ấy trước giờ luôn thiên vị tỷ tỷ, liệu có phản đối huynh cưới muội không?”
3
Ta và đại ca là huynh muội cùng một mẫu thân sinh ra.
Dung mạo và khí chất của huynh ấy đều thừa hưởng từ ngoại tổ phụ từng là Uy Viễn Hầu.
Mười ba tuổi đã rời nhà, một mình đến biên cương, từng bước gây dựng công danh.
Tất cả chỉ để bảo vệ ta và mẫu thân, để phụ thân và tổ mẫu không dám khinh thường chúng ta trong phủ.
Rất nhanh, ta nghe thấy phía sau vang lên giọng an ủi của Bùi Hoài Chi:
“Đừng sợ, Lục Từ lần này... không về được nữa đâu.”
Người khác nghe không hiểu, nhưng ta hiểu.
Ngay trước đó không lâu, ta đã nhận được tin đại ca t.ử trận.
Ta cho người phong tỏa tin tức ấy.
Kiếp trước, Bùi Hoài Chi còn chưa biết nhanh đến vậy.
Thế nhưng giọng điệu chắc chắn của hắn lúc này, cộng thêm việc hắn muốn cưới Lục Hoàn Chi.
Khoảnh khắc ấy, ta xác định hắn cũng đã sống lại.
Nếu ta có thể sống lại sớm hơn một tháng.
Ta đã có thể cứu được đại ca, nhưng trên đời không có nếu như.
Nước mắt trong mắt đã không thể khống chế mà rơi xuống.
Từ nay về sau, ta chỉ có thể dựa vào chính mình.
Ngày hôm sau, phụ thân ta đã nâng Liễu di nương lên làm bình thê.
Ta cực lực phản đối, phụ thân ta liền nói:
“Mẫu thân của Thế t.ử phi không thể tiếp tục làm thiếp thất, như vậy không hợp lễ nghi.”
Mẫu thân ta nghe xong, vô cùng thất vọng về phụ thân.
Bà cũng biết chuyện ta bị từ hôn, hai mắt đỏ hoe, muốn đi tìm Nhu Gia công chúa, người có giao tình rất tốt với ta, để nhờ giúp đỡ.
Ta kéo bà lại, dùng sức lắc đầu:
“Mẫu thân, vô ích thôi. Là chính Bùi Hoài Chi muốn cưới Lục Hoàn Chi.”
Nghe xong, thân thể mẫu thân ta lảo đảo, suýt nữa không đứng vững.
Nếu là quyết định của phụ thân ta, bà còn có thể tranh giành với ông.
Nhưng là Bùi Hoài Chi.
Hắn muốn cưới Lục Hoàn Chi, chứng tỏ trong lòng hắn đã không còn ta nữa.
Ngoại tổ phụ mất đã ba năm.
Bùi vương phủ căn bản sẽ không coi trọng vị quận chúa thất thế như bà.
Huống hồ nam nhân thay lòng đổi dạ, điều ấy bà đã nhìn thấy rõ trên người phụ thân ta từ lâu.
Bà nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, vừa khóc vừa nói:
“Hoàn Ninh, chuyện này phải làm sao đây? Bọn họ sao có thể đổi người xuất giá như vậy?”
Ta vừa định trả lời.
Bùi Hoài Chi đã dẫn theo Lục Hoàn Chi tới.
Bùi Hoài Chi nhìn thấy ta, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Ngược lại là Lục Hoàn Chi, mhông chờ nổi mà lên tiếng:
“Tỷ tỷ, giá y của muội không kịp thêu nữa rồi. Giá y của tỷ cũng không dùng đến nữa, hay là nhường cho muội đi.”
Mẫu thân ta nghe xong, liền muốn quỳ xuống cầu xin Bùi Hoài Chi, mong hắn đổi ý, cưới ta.
Vị quận chúa năm nào, giờ phút này vì hôn sự của nữ nhi, đến cả tôn nghiêm cũng có thể từ bỏ.
4
Ngay lúc bà sắp quỳ xuống, ta kịp thời giữ lấy bà.
Lực đạo kiên quyết, không chịu để bà hạ thấp thân phận dù chỉ nửa phần.
“Mẫu thân, người là trưởng bối, không được cầu xin! Con cũng không cần phải gả cho hắn nữa.”
Kiếp trước, ta mang theo hơn một trăm rương hồi môn phong phú gả vào Vương phủ.
Chưa đến nửa năm, hơn phân nửa đã dùng để bù đắp những khoản nợ của Bùi vương phủ.
Không bao lâu sau, ta giúp hắn trở thành Thái t.ử.
Về sau lại dốc hết tâm huyết, từng bước mưu tính.
Dẫn dắt quân Tiết gia, giúp hắn ngồi lên chiếc long ỷ kia.
Ta chưa từng phụ hắn điều gì, chỉ duy nhất phụ chính bản thân mình.
Vì cầu có một đứa con, ta uống t.h.u.ố.c đắng điều dưỡng thân thể suốt ba năm
Nhưng khi ta m.a.n.g t.h.a.i được tám tháng, hắn lại rầm rộ chuẩn bị nạp phi.
Nữ nhân kia có dung mạo rất giống Lục Hoàn Chi.
Nàng ta là con gái của Lý ma ma, kẻ đã hạ độc mẫu thân ta, cũng là người được Liễu di nương mua chuộc đưa vào cung để hại ta.
Ta trực tiếp ban c.h.ế.t nàng ta.
Sau khi Bùi Hoài Chi trở về, hắn không nghe ta giải thích, liền cãi vã với ta.
Trong cơn thịnh nộ, hắn mạnh tay đẩy ta ngã xuống đất, khiến nữ nhi sinh non hơn một tháng, chỉ sống được ba ngày.
Sau chuyện ấy, Bùi Hoài Chi hối hận không thôi, hết lần này đến lần khác bảo đảm với ta:
“Hoàn Ninh, xin lỗi nàng! Sau này trẫm sẽ không nạp thêm phi t.ử nữa.”
Ba năm cuối đời của hắn, quả thật hắn đã từ chối những đề nghị tuyển phi của các đại thần.
Nhưng cũng khiến ta mang tiếng là hoàng hậu ghen tuông.
Dân gian càng mắng ta là yêu hậu họa quốc ương dân.
Nhưng ta biết, những cung nữ cận thân mà hắn lựa chọn, giữa hàng mày khóe mắt đều có vài phần giống Lục Hoàn Chi.
Giờ đây sống lại một đời, nhìn người nam nhân đối diện.
Ta chỉ thấy những chuyện của kiếp trước thật hoang đường và nực cười, trong lòng chỉ còn lại sự không đáng.
Lục Hoàn Chi khẽ mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng khuyên nhủ:
“Tỷ tỷ, hay là...”
“Muội cầu xin Hoài Chi ca ca, để huynh ấy cũng cưới tỷ làm Trắc phi, được không?”
Bùi Hoài Chi không phản đối, dường như đã ngầm đồng ý với đề nghị ấy.
Ta lập tức từ chối:
“Cái thân phận Trắc phi rách nát ấy, ta không thèm.”
Mẫu thân ta lập tức cuống lên:
“Hoàn Ninh! Con ngay cả Trắc phi cũng không làm, chẳng khác nào bị từ hôn. Danh tiếng sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.”
“Sau này những gia đình quyền quý cao môn, ai còn dám cưới con làm chính thất nữa?”
5
Trong mắt ta không hề có lấy nửa phần hoảng loạn, ta an ủi bà:
“Mẫu thân, người là Quận chúa, ngoại tổ phụ của con là Uy Viễn Hầu, ca ca lại là Thiếu tướng quân.”