07

Ta ủ rũ trở về cửa tiệm nhỏ. Quả nhiên Giản Phong Linh đang đợi sẵn.

Gã sai vặt bên cạnh nàng ta hung hăng chìa tay về phía ta.

Ta lập tức dùng hai tay trả lại ngân phiếu: "Hôm nay đúng là đắc tội rồi."

Giản Phong Linh đẩy cửa sổ xe ngựa ra, hận thù trừng mắt nhìn ta: "Lại bị hạng người không ra gì như ngươi chơi một vố, thật xui xẻo."

Ta thấy mình không làm tốt việc, không dám lên tiếng.

"Bạch" một tiếng, nàng ta đóng sầm cửa sổ lại. Nha hoàn trên trục xe ngựa nhổ một bãi nước bọt về phía ta, b.ắ.n thẳng lên trán ta, dính dính trượt xuống tận mí mắt. Người xung quanh đều hít một hơi khí lạnh.

Bà chủ tiệm phấn son không biết từ đâu chui ra, lấy khăn tay lau trán cho ta, rất đanh đá nói: "Chuyện tình cảm là do đôi bên tự nguyện, người ta không vừa mắt ngươi, vậy mà lại đi trách móc bà mai, ngươi thật là giỏi quá nhỉ!"

Giản Phong Linh tức giận: "Ngươi lại là cái thứ gì?"

Bà chủ tiệm chống nạnh hừ nhẹ một tiếng: "Ôn gia chủ quả nhiên có mắt nhìn người, một số kẻ nên đi ra bờ sông mà soi lại mình đi, đúng là người nghèo lại trách mái hiên thấp."

Không đợi Giản Phong Linh phản ứng, nha hoàn đã nhảy xuống trước: "Không vừa mắt cô nương nhà ta, lẽ nào lại vừa mắt loại phấn son rẻ tiền như ngươi sao?!"

Bà chủ tiệm thổi thổi móng tay nhuộm màu đậu khấu, "Dù thế nào đi nữa, ta cũng không có thói xấu dùng chì kẻ mày để chấm nốt ruồi lừa hôn."

Nha hoàn còn muốn nói gì đó đã bị Giản Phong Linh quát mắng lùi lại. Đoàn xe ngựa chạy trốn như đang tháo thân ra khỏi thành.

Sau khi đám đông tản đi, ta nói lời cảm ơn với bà chủ tiệm.

Nàng ấy dùng nước sạch lau mặt cho ta: "Đứa nhỏ đáng thương, gọi ta là Lệ Quân là được."

Ta cười dịu dàng với nàng ấy. Tuy không biết vì sao nàng ấy lại giúp ta, nhưng chuyện hôm nay may mà có nàng ấy.

"Ngươi đã làm gì mà vị tiểu thư Giản gia kia lại tức giận như vậy?"

Ta kể cho nàng ấy nghe chuyện xem mắt kỳ quặc hôm nay.

Trong lúc bàn tay trắng nõn của nàng ấy xoay chuyển vắt khô khăn tay, nàng ấy lẩm bẩm: "Thật sự để ta đụng phải rồi."

"Cái gì?"

Ta nghiêng đầu nhìn nàng ấy.

Nàng ấy thở dài, véo véo má ta: "Đôi mắt này của ngươi như bụi như sương, thật khiến người ta yêu thích."

Ta cười ngốc nghếch một tiếng, sau đó hỏi tiếp: "Lệ Quân tỷ tỷ, tỷ nói xem có phải Ôn gia chủ có bệnh kín gì không?"

Rõ ràng là dựa theo tiêu chuẩn của hắn mà tìm, vậy mà hắn một người cũng không vừa mắt. Cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cửa tiệm nhỏ này của ta cũng đóng cửa.

Lệ Quân dùng ngón trỏ chọc mạnh vào trán ta: "Muội nói xem?"

"Lẽ nào" ánh mắt ta đảo quanh: "Hắn có sở thích đoạn tụ?!"

Hắn chỉ nói là mặt nhỏ, đầu nhỏ, đuôi mắt có nốt ruồi, nhưng lại không nói là nam hay nữ. Hắn không tiện nói thẳng với ta, mà ta lại không đoán được tâm tư của hắn, cho nên hắn mới tức giận như vậy.

Lệ Quân nghẹn lời, hồi lâu không nói nên lời:

"Hèn gì việc làm ăn của muội không tốt."

Đột nhiên sân sau truyền đến một tiếng động. Bọn ta vội vàng chạy qua. Giàn hoa bị đổ, chậu hoa bên trên vỡ tan tành, phía sau lộ ra một cái lỗ ch.ó cao nửa người.

Sân sau của ta ngoài mấy cây cải muối ra, trong bếp ngay cả gạo cũng không có, cũng không biết tên trộm có thể trộm được gì.

Thấy dáng vẻ không chút bận tâm của ta, Lệ Quân nhắc nhở: "Tốt nhất vẫn nên bỏ tiền tìm người sửa lại."

Ta cười khổ, trước khi Ôn Tu chưa cưới được vợ, tiền hắn đưa ta một xu cũng không dám động vào.

08

Ngày hôm sau ta bị Lệ Quân tỷ tỷ lay tỉnh.

"Không xong rồi! Bà mai nhỏ, chuyện hôm qua muội còn nói với ai nữa không?"

Ta ngơ ngác, nhìn người bình ngày chải chuốt tinh xảo nay lại đầu tóc rối bời, giữa mái tóc đen còn cắm một cánh hoa.

Ta dụi dụi mắt: "Lệ Quân tỷ tỷ, làm sao vậy?"

"Hiện giờ khắp Hoa Dương thành đều đang lan truyền chuyện Ôn Tu có sở thích đoạn tụ!"

"Cái gì?!" Ta như bị sét đ.á.n.h ngang tai, "Hóa ra hắn thực sự thích nam nhân..."

Ta cứ bảo sao bao nhiêu cô nương mềm mại thơm tho như vậy, hắn một người cũng không thích.

Lệ Quân dùng đầu ngón tay chọc mạnh vào trán ta, hận rèn sắt không thành thép: "Xin lỗi nhé muội muội, tỷ tỷ phải đi trước đây."

Cửa phòng được người đẩy ra một cách nhẹ nhàng. Tỳ nữ tỷ tỷ của Ôn phủ đi vào, đứng yên trước mặt ta.

Nàng ấy cười dịu dàng: "Tống cô nương, gia chủ mời ngươi qua phủ một chuyến."

Ôn hòa nhưng không cho phép từ chối.

"A, bây giờ luôn sao?"

Ta xoa xoa đầu, tỉnh táo hơn một chút. Lệ Quân ở bên cạnh cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.

Ta nếm ra một mùi vị không bình thường. Sau khi vội vàng chải chuốt, ta đi theo tỳ nữ tỷ tỷ lên xe ngựa.

Hoa bà dựa nghiêng trước tiệm mình, đôi môi hé mở nhổ vỏ hạt dưa, vẻ đắc ý lộ rõ trên lông mày:

"Có kẻ thời gian trước cái đuôi còn sắp vểnh lên tận trời, giờ thì hay rồi, sắp không giữ được cái mạng nhỏ rồi~"

Xe ngựa vững vàng hướng về phía Ôn phủ hẻo lánh mà rộng lớn.

Trẻ con nô đùa chạy nhảy trên phố, miệng hò reo: "Ôn chủ thiên vị Bách Hoa lâu, không luyến hồng trang luyến thanh cừu. Tổ mẫu chống gậy mắng không dứt, mặt như giấy vàng đổ rãnh sâu."

Người lớn vừa nhìn thấy xe ngựa của Ôn gia lập tức bế con cái nhà mình về nhà.

Chương 5 - Từ Se Duyên Cho Người Khác, Ta Tự Se Duyên Cho Chính Mình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia