Ta kinh ngạc nhìn hắn:

“Không đến mức ấy chứ? Khi đó chàng và ta chỉ ở chung trong tiểu viện ba tháng, tình cảm đã sâu đến vậy sao?”

Thần sắc Tiêu Ung có chút kỳ lạ.

Hắn đang cười, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo thê lương.

Hắn dùng giọng kỳ quái nói:

“Tổ phụ cũng nói như vậy, không đến mức ấy. Chính ta cũng từng khuyên mình, không đến mức ấy. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, sau khi nàng c.h.ế.t, ta cảm thấy tim mình vẫn bình thường, thân thể lại bắt đầu xảy ra vấn đề.”

Ánh mắt Tiêu Ung tựa như một tấm lưới, kín kẽ phủ lấy ta.

“Sau đó tổ phụ đưa ta tới núi Võ Đang, ta mới biết trên đời có Quy Tức Công. Ta lại lần theo dòng sông tìm kiếm từng chút một, cảm thấy nàng chưa c.h.ế.t, lúc ấy mới có thể thở lại một hơi.”

“Một năm trước, nàng phong trần mệt mỏi tìm tới Tiêu gia. Vừa gặp ta lần đầu đã nói, nếu ta muốn hủy hôn thì chỉ cần đưa nàng năm mươi lượng bạc là được.”

Nói tới đây, hắn bật cười.

Tiêu Ung nhìn ta bằng ánh mắt nặng trĩu, giọng càng lúc càng bình tĩnh:

“Đó là lần đầu tiên ta cảm tạ ông trời vì đã cho ta một đệ đệ phong lưu phóng đãng, miệng đầy lời ngon tiếng ngọt.”

“Ít nhất, hắn đã đưa nàng trở lại bên cạnh ta.”

“Chỉ cần có thể giữ nàng lại, chuyện gì ta cũng có thể làm.”

“Ta viết thư hỏi hắn từng chi tiết khi ở bên nàng, cướp lấy những ký ức giữa hắn và nàng. Một mặt bắt chước vài thói quen của hắn để lấy lòng nàng, mặt khác lại căm ghét hắn là tên khốn đã lừa gạt nàng.”

Nghe tới đây, ta liếc hắn một cái.

Tiêu Ung lập tức đọc được suy nghĩ từ ánh mắt ta.

Hắn tiến gần ta nửa bước, giọng nhẹ nhàng:

“Nhưng vừa rồi nàng nói, nàng gả cho ta là vì thích ta.”

“Từ đầu tới cuối, người nàng thích chỉ có ta.”

“Nàng chưa từng coi ta thành Tiêu Tranh.”

Tiêu Ung không nói tiếp được nữa.

Giọng hắn hơi run, đáy mắt chợt dâng lệ.

Lòng bàn tay hắn lúc trước đã bị chính mình bấm đến đầy vết thương.

Tiêu Ung hít sâu một hơi, lại xé rách vài vết thương, dường như cơn đau có thể giúp hắn bình tĩnh hơn.

Ta lười nhác nói:

“Chàng phá án như thần, quan sát tinh tế như vậy, chẳng lẽ không phát hiện lúc ở bên chàng, ta chưa từng nhắc chuyện Nam Châu sao?”

“Huống hồ hai người cho dù có gương mặt giống hệt nhau, ở cạnh lâu rồi vẫn sẽ nhận ra khác biệt. Ta sao có thể không phân biệt được hai người?”

Tiêu Ung khẽ đáp một tiếng, cụp mắt nói:

“Từ khi ta bắt đầu hiểu chuyện, tất cả mọi người đều thích Tiêu Tranh.”

“Ta chưa từng dám nghĩ rằng giữa ta và Tiêu Tranh, nàng sẽ thích ta, lựa chọn ta.”

Ta ngồi dưới chân tường, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn trên trời, khẽ nói:

“À, vậy hai chúng ta không giống nhau.”

“Từ khi ta bắt đầu hiểu chuyện, tất cả mọi người đều thích ta.”

“Yêu ta.”

“Bằng lòng hy sinh, trả giá vì ta.”

Trước kia từng có người nói ta rất biết cách yêu một người.

Cho dù chỉ là giả vờ, cũng đủ khiến người khác động lòng.

Nghĩ tới câu ấy, ta tò mò hỏi Tiêu Ung:

“Khi ở bên chàng, ta thật sự rất biết cách yêu chàng sao? Trước kia trong tiểu viện, bây giờ ở kinh thành, đều như vậy sao?”

Tiêu Ung không chút do dự đáp:

“Đúng.”

“Ở bên nàng, ta rất hạnh phúc.”

Ta như có điều suy nghĩ, gật đầu:

“Có lẽ vì ta từng nhận được rất nhiều tình yêu, nên mới biết phải yêu người khác thế nào.”

Ta nhớ tới mẫu thân ruột nhảy xuống sông tự vẫn.

Nhớ tới mẫu thân treo cổ qua đời.

Nhớ tới Thành Vương tha cho ta một mạng, còn tặng ta một phần công lao.

Nhớ tới trưởng tỷ từng muốn tự vẫn.

Ta đã chịu rất nhiều khổ.

Nhưng cũng nhận được rất nhiều yêu thương.

Ai cũng muốn ta sống cho thật tốt.

Những tình cảm ấy khiến lòng ta nặng trĩu, nhưng cũng khiến ta hạnh phúc.

Có những đêm không ngủ được, ta thường nghĩ, nếu có một ngày ta yêu một người.

Ta muốn tình yêu ấy thật nhẹ nhàng.

Để cả hai đều được hạnh phúc.

Ta mệt mỏi tựa đầu lên vai Tiêu Ung, thấp giọng lẩm bẩm:

“Nửa năm sau, ta sẽ xin điều lệnh tới Đông Châu, sau này sẽ không trở lại nữa.”

Tiêu Ung lập tức ôm lấy ta:

“Được, ta đi cùng nàng.”

Hắn cõng ta lên lưng, chậm rãi đi về nhà.

Trong cơn buồn ngủ mơ màng, ta nghe Tiêu Ung hỏi:

“Sáng mai muốn ăn gì?”

Ta đáp:

“Như mọi ngày là được.”

-HẾT-

13 - Tư Tề - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia