Tôi ngã khuỵu xuống nền xi măng lạnh lẽo, đầu ngón tay bấu chặt vào những kẽ hở nhám ráp.
Tần Thâm đứng trên cao nhìn xuống tôi, tay cầm tờ giấy chuyển nhượng cổ phần.
“Ký vào đây, em vẫn là Tần phu nhân.”
Tôi mặc kệ vết máu trên tay, nhặt lấy cây bút, và trong phần ký tên, tôi viết mạnh xuống hai chữ.
Không phải tên tôi, mà là “ly hôn”.
Tần Thâm vươn tay túm lấy cổ áo tôi, lực mạnh đến mức gần như nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất.
“Hứa Thanh, đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi. Giang Ninh không thể chờ lâu đến vậy.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn vào khuôn mặt mà tôi đã yêu suốt mười năm trời, rồi bỗng phá ra cười.
“Thì cứ để cô ta chết đi.”
Tôi chống tay vào tường đứng dậy, ngay trước mặt hắn, xé tan tờ giấy chuyển nhượng trị giá cả tỷ đồng thành từng mảnh vụn.
Khi muôn mảnh giấy tơi bời rơi xuống, tôi nhìn thấy sự kinh ngạc thoáng qua trong đáy mắt Tần Thâm.
Hắn không biết rằng, tôi đã chết một lần rồi.
Ở kiếp trước, tôi đã ký tên, đổi lấy những ngày tháng bị Giang Ninh dồn ép từng bước một sau khi cô ta ghép thận thành công.
Đổi lấy việc bị đuổi ra khỏi nhà trong đêm mưa bão, chết thảm dưới bánh xe tải mất kiểm soát.
Còn Tần Thâm, đang ôm Giang Ninh mở sâm banh tại bữa tiệc mừng công.
Khi mở mắt trở lại, tôi đã quay về khoảnh khắc ngay trước khi trao ra phần cổ phần ấy.
Kiếp này, tình cảm muộn màng và cuộc hôn nhân giả dối ấy, tôi không cần nữa.