1
Tôi xuyên sách rồi.
Tôi xuyên vào một cuốn truyện ngọt sủng, lại còn tiện tay trói buộc với một cái hệ thống.
Giọng nói máy móc lạnh băng của hệ thống vang lên trong đầu: Xác nhận người chơi Tiết Tô Diệu đã bước vào cốt truyện. Nhiệm vụ của cô là công lược nam chính Nam Gia Hữu.
Tôi hỏi nó: Không công lược có được không?
Hệ thống đáp: Hoặc là công lược, hoặc là c.h.ế.t.
Nghe vậy, tôi gật đầu mãn nguyện. Hệ thống cứ nghĩ nó trói buộc được một kẻ xui xẻo là tôi, nhưng nó đâu biết rằng, chính tôi mới là người chủ động chọn nó.
Lúc này, nam chính Nam Gia Hữu đang từng bước phỏng vấn các ứng viên cho vị trí quản gia.
Nam Gia Hữu có tính cảnh giác cực kỳ cao. Những ai không phải do chính tay anh tỉ mỉ lựa chọn thì đừng mong bước chân vào căn biệt thự này. Cũng chính vì tính cách thất thường, nắng mưa thất bát của anh mà trước đó đã dọa chạy mất ba người quản gia.
Rất nhanh sau đó, tôi nghe thấy anh gọi đến tên mình: Người tiếp theo, Tiết Tô Diệu.
Chân trước tôi vừa bước vào biệt thự, chân sau cánh cửa lớn đã rầm một tiếng đóng sầm lại.
Dưới ánh đèn mờ ảo, người đàn ông ngồi trên xe lăn từ từ quay lại, để lộ một khuôn mặt tuấn tú nhưng mang nét âm nhu. Anh cất lời, giọng nói trầm thấp khàn khàn: Cô là Tiết Tô Diệu?
Tôi chỉ đơn giản Ừm một tiếng, mắt không chớp lấy một cái, nhìn anh chằm chằm.
Nam Gia Hữu khẽ cười, chất giọng dường như mang theo một ma lực mê hoặc lòng người: Về việc ba đời quản gia trước đều bị tôi dọa chạy, cô có suy nghĩ gì không?
Tôi im lặng một hồi lâu. Hệ thống tưởng tôi bị dọa cho ngây người, cuống quýt nhắc nhở: Ký chủ! Cô mau trả lời anh ta đi chứ!
Tôi định mở miệng, nhưng còn chưa kịp nói gì thì một giọt nước mắt... à không, một giọt nước miếng trong suốt đã từ khóe miệng tôi chầm chậm nhỏ xuống.
Nam Gia Hữu thấy có thứ gì đó phản quang nơi khóe môi tôi liền nghi hoặc nhìn sang.
Tôi nhanh trí dùng lưỡi quệt một đường khéo léo, hút tọt giọt nước miếng sắp rơi ngược trở vào trong, rồi phấn khích bàn luận với hệ thống: Tóc dài! Đại lão tàn tật! Da trắng, mặt đẹp, chân dài! Aaaaaaa gu của chị muốn bùng nổ rồi! Chẹp chẹp... Thống t.ử à, vẫn là mày biết chọn đối tượng công lược nhất đấy, moah moah!
Hệ thống bị hàng trăm suy nghĩ bị che mờ chạy qua trong đầu tôi làm cho khiếp vía: Ký chủ... cô... cô vẫn ổn đấy chứ?
Không hiểu sao, nó đột nhiên thấy lo lắng cho sự an nguy của nam chính.
Tôi chẳng buồn bận tâm đến sự lo lắng nhỏ nhặt của hệ thống, quay sang trả lời câu hỏi của Nam Gia Hữu: Không sao cả. Tôi sẽ trở thành người quản gia thứ tư của anh... và cũng là người cuối cùng.
Xem ra Tiết tiểu thư đây rất có tin tưởng. Nam Gia Hữu nhếch mày: Vậy Tiết tiểu thư có thể nói rõ lý do cô đến ứng tuyển vị trí này được không?
Hề hề hề.
Dĩ nhiên là vì... muốn tìm bạn đời rồi!
Nhưng mà, cái này có thể nói ra sao? Hề hề hề.
Tôi cố sức nuốt ngược những phát ngôn biến thái sắp vột ra khỏi miệng vào trong, tự chấn chỉnh lại bản thân. Không được, nói như thế dọa người vợ xinh đẹp của mình sợ thì phải làm sao.
Vì vậy, tôi đành giả vờ bày ra vẻ mặt phiền muộn, thở dài nói với Nam Gia Hữu: Thật ra, mấy ngày trước tôi bị ép trói buộc với một cái hệ thống công lược. Chính cái hệ thống đáng c.h.ế.t này đã bắt tôi phải đến cận kề bên anh đấy!
Hệ thống đột ngột bị réo tên: ???
2
Ký chủ, cô điên rồi sao? Này này này... Cái này mà cũng có thể nói thẳng ra được à?
Hệ thống bị thái độ hoàn toàn không chút kiềm chế của tôi dọa cho khiếp vía, gào thét liên hồi trong đầu tôi.
Tôi thì lại chẳng hề có chút e ngại nào, cả người giả vờ bất an xoa xoa hai tay vào nhau, bày ra vẻ mặt vô cùng nhu nhược đáng thương như một đóa đóa bạch liên hoa nhỏ bé: Nam tiên sinh, cái hệ thống này còn đe dọa tôi nữa, nếu không làm theo yêu cầu của nó thì tôi sẽ c.h.ế.t mất! Cho nên, mong anh hãy phối hợp với tôi một chút.
Quả nhiên, Nam Gia Hữu nhìn tôi với ánh mắt đầy hứng thú.
Anh nở một nụ cười mang đậm vẻ bệnh kiều rồi truy vấn: Đến ứng tuyển làm quản gia cho tôi là yêu cầu đầu tiên của nó à?
Tôi cúi đầu, chỉ sợ nụ cười rạng rỡ quá mức của mình sẽ làm anh ch.ói mắt: Đúng vậy.
Vật thể ngoài hành tinh sao, thật là thú vị.
Nam Gia Hữu lẩm bẩm: Nhưng mà, tại sao thứ này lại nhắm vào tôi cơ chứ?
Rất nhanh sau đó, anh lại khôi phục vẻ lạnh nhạt ban đầu, lên tiếng tuyên bố: Rất tốt, Tiết Tô Diệu, chúc mừng cô đã ứng tuyển thành công vị trí quản gia.
Tôi giả vờ vui mừng khôn xiết ngẩng đầu lên.
Lúc này, giọng nói u uất của hệ thống truyền tới: Mức độ công lược tăng 5 điểm. Ký chủ, cô quả nhiên cũng có chút bản lĩnh đấy.
Tôi mạn phép khiêm tốn: Quá khen, quá khen.
Đêm đó, Nam Gia Hữu gọi tôi lên thư phòng của anh.
Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: Cô biết rõ rồi đấy, vị trí cô ứng tuyển là quản gia thân cận.
Tôi gật đầu liên lạch. Ôi chao, lại còn có chuyện tốt như thế này nữa cơ à?
Nam Gia Hữu đưa ly trà cho tôi, giọng điệu bình thản: Đi pha cho tôi ly trà khác.
Tôi cầm ly trà tung tăng chạy xuống lầu, mới sực nhớ ra anh chưa dặn độ nóng thế nào. Vậy thì dùng miệng tôi thử nhiệt độ giúp anh luôn vậy.
Tôi tiện tay rót một ly nước ấm, uống ực một hơi sạch bách, cảm thấy độ nóng thế này là vừa đẹp nên tạm chấp nhận rót lại một ly mới.
Hệ thống thở dài tặc lưỡi: Ký chủ, cô làm như vậy e là không ổn lắm đâu?
Tôi tỏ vẻ ngây thơ vô tội: Hả? Sao lại thế, người ta rõ ràng là đang rất ân cần chăm sóc mà!
Sau khi lên lầu, tôi đưa ly trà cho Nam Gia Hữu. Anh nhấp một ngụm rồi nhíu mày: Chưa đủ nóng, rót lại ly khác.
Tôi chớp chớp mắt, không nói gì thêm mà đi rót ly khác.
Nam Gia Hữu uống một ngụm nữa nhưng vẫn phán câu cũ.
Tôi bừng tỉnh đại ngộ, biết ngay tên nam chính bệnh kiều này lại đang phát bệnh, cố tình muốn hành hạ tôi đây mà. Nhưng anh đâu có ngờ, tôi cũng là một đứa bệnh kiều chứ!
Tôi không đến đây để làm hầu gái, tôi đến đây để làm kẻ biến thái!
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi môi ướt át hồng hào vì vừa uống nước của anh, lặng lẽ nuốt ùa một ngụm nước bọt.
Nam Gia Hữu kỳ quặc nhìn tôi: Sao cô còn chưa đi?
Tôi hai tay dâng ly trà lên, trước tiên giả vờ như đang dốc sức giãy giụa chống cự, giọng điệu cuống quýt: Thiếu gia, tôi...
Lời còn chưa dứt, tôi đã dán c.h.ặ.t môi mình vào đúng vị trí Nam Gia Hữu vừa uống nước trên ly trà, hít một hơi thật sâu tận hưởng tiên khí rồi uống ực một hơi sạch bách ly nước ấm bên trong.
Nam Gia Hữu trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn tôi không chớp: Tiết Tô Diệu, cô đang làm cái gì đấy?
Tôi hốt hoảng đặt ly trà xuống bàn, lùi lại một bước, trông có vẻ cực kỳ hoảng sợ bất an: Là... Là do hệ thống sáng nay vừa giao một nhiệm vụ, nó bắt tôi phải hôn gián tiếp với anh qua ly trà. Tôi không muốn làm nhưng nó đột nhiên lại khống chế cơ thể tôi!
Hệ thống: Quá là đỉnh luôn.
Nam Gia Hữu nheo mắt lại: Hệ thống này lại có năng lực như thế cơ à?
Tôi gật đầu, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc: Cho nên xin anh... xin anh đừng sa thải tôi. Tôi rất cần anh!
Nghe vậy, trong mắt Nam Gia Hữu xượt qua một tia nụ cười thoáng qua. Anh dùng đôi mắt đào hoa hẹp dài mỹ lệ đó nhìn tôi, giọng điệu tràn đầy ám mờ: Tiết tiểu thư, tôi còn chưa đến mức nổi giận vì chút chuyện nhỏ này đâu, huống chi... người đó lại là cô.
Thôi đi ông tướng, giả vờ giả vịt vừa thôi chứ, thế ba đời quản gia trước của ông làm sao mà xách dép chạy mất dép thế?
Tôi thầm thì trong lòng như vậy nhưng trên mặt vẫn tỏ ra một nụ cười ngượng ngùng, sau đó nhanh chân chuồn lẹ. Trước khi đi còn không quên chúc Nam Gia Hữu một câu ngủ ngon.
Hệ thống báo tin vui: Chúc mừng ký chủ, đo lường được mức độ công lược của nam chính tăng thêm 10 điểm.
Tôi vuốt cằm phân tích: Nam Gia Hữu vì hoàn cảnh gia đình nên bài trừ mọi thứ liên quan đến tình cảm, đặc biệt là tình yêu. Thống t.ử này, vừa rồi hắn cố tình nói mấy câu đó với tao là có ý gì nhỉ?
Chỉ vài giây sau, tôi bừng tỉnh ngộ ra: Tao hiểu rồi! Hắn chắc chắn là muốn quyến rũ tao yêu hắn trước, sau đó sẽ ra tay chà đạp trái tim tao một cách dã man! Dù sao tao xem qua cốt truyện cũng biết Nam Gia Hữu là một kẻ có ham muốn hủy hoại rất lớn.
Tôi hừ lạnh cười thầm: Mấy cái tâm tư của tiểu bệnh kiều này còn nhiều lắm, tiếc là hắn ngàn tính vạn tính cũng không ngờ tới, chị đây chỉ thèm muốn cái nhan sắc và thân thể của hắn mà thôi!
Lời an ủi của hệ thống nghẹn lại ngay cổ họng, bởi vì trong một phút ngắn ngủi này, nó thật sự không biết rốt cuộc nên đi an ủi ai mới đúng.
Hai con người này, một kẻ ngoài trắng trong đen, một kẻ ngoài trắng trong... đen thui!
Chỉ có mỗi hệ thống nó là thực sự ngây thơ vô tội thôi!