6

​Tôi và Nam Gia Hữu trải qua một tháng tiếp theo trong êm đềm sóng yên biển lặng.

​Trong suốt một tháng này, tôi vô cùng cẩn cẩn trọng trọng, mỗi ngày đều ngắm hoa thưởng cảnh nhìn ngắm mỹ nhân. Kỳ diệu ở chỗ, mức độ thiện cảm của Nam Gia Hữu dành cho tôi cũng tăng lên một cách rất ổn định.

​Dựa theo cách nói của hệ thống, cái kiểu người như tôi thì đến con ch.ó đi ngang qua cũng phải ngoái lại nhìn hai cái, việc nam chính bị tôi thu hút sự chú ý cũng chẳng có gì là lạ.

​Hôm nay, tôi đang định ở trong phòng lướt điện thoại cho qua ngày đoạn tháng thì trên lầu đột nhiên truyền đến một trận tiếng động loảng xoảng rầm rầm.

​Nghĩ đến việc Nam Gia Hữu còn đang phải ngồi xe lăn, tôi sợ anh bị ngã nên vội vàng quăng điện thoại xuống, chạy xộc một phát vọt thẳng lên lầu.

​Dù cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t nhưng tôi chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều, một tay đẩy phăng cửa ra, thành ra lại không chú ý tới việc đây chính là phòng tắm.

​Thế là tôi và nam chính chạm mặt nhìn nhau bốn mắt giao nhau.

​Cái đó cũng chưa là gì, quan trọng là anh mới vừa cởi thắt lưng ra chuẩn bị đi vệ sinh.

​Người bị ngã xuống đất không phải anh mà là chai nước giặt xả rơi dưới sàn.

​Nhưng tôi đã trót bước tới tận đây rồi, do dự mất vài giây, tôi đành cất lời: Nam Gia Hữu, anh không sao đấy chứ? Ờm... Có cần tôi giúp đỡ đỡ một tay không?

​Hệ thống trong đầu tê liệt luôn: Cô nói đỡ một tay là có ý gì, bản thân cô trong lòng tự biết rõ nhất đấy.

​Vừa nhìn thấy tôi, Nam Gia Hữu lập tức siết c.h.ặ.t thắt lưng mới cởi ra cài lại như cũ.

​Vành tai anh đỏ bừng lên, cầm lấy chiếc chai rỗng dưới đất ném thẳng vào bức tường cạnh chỗ tôi đứng, gầm lên: Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau cút đi!

​Tôi nhặt chiếc chai dưới đất lên, miệng liên tục vâng dạ: Ai ai ai, đi liền đi liền đây.

​Sau đó tôi nhanh ch.óng chuồn lẹ, không quên tiện tay khép luôn cửa phòng tắm lại.

​Không biết Nam Gia Hữu còn buồn đi như lúc nãy nữa không, thật là tội lỗi quá đi mất.

​Tôi quay trở lại phòng nghỉ chưa được bao lâu thì cửa phòng đột nhiên bị mở tung ra.

​Nam Gia Hữu cầm một ly nước, dựa người vào khung cửa.

​Giọng nói lạnh băng của anh vang lên: Tiết Tô Diệu, dạo này có phải tôi quá nuông chiều cô rồi không, nên mới khiến cô quên mất bản thân mình mang danh phận gì?

​Tôi làm gì dám lên tiếng lúc này.

​Nam Gia Hữu nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm: Cô nên gọi tôi là gì?

​Tôi theo phản xạ đáp: Đại mỹ nhân nhi.

​Lời vừa thốt ra khỏi miệng, tôi liền thấy chột dạ, âm lượng về sau cứ thế nhỏ dần rồi tắt hẳn.

​Nam Gia Hữu câm nín.

​Anh nhấp một ngụm nước, nhíu mày nhìn tôi: Cho cô một cơ hội nữa.

​Đầu óc tôi lúc này vẫn còn đang quay cuồng suy nghĩ xem rốt cuộc anh đã đi vệ sinh xong chưa, tâm trí bay nhảy đi tận đâu đâu.

​Gọi anh là gì cơ? Tôi phải gọi anh là gì mới đúng nhỉ?

​Đù, tôi hiểu rồi, chơi trò biến thái đến thế cơ à?

​Đón lấy ánh mắt lạnh nhạt của Nam Gia Hữu, tôi nở một nụ cười thấu hiểu, dốc hết sức bình sinh hô to một tiếng đầy khí thế: Chủ nhân!

​Nghe xong câu đó, Nam Gia Hữu lập tức vỡ hình tượng, ngụm nước vừa mới uống vào suýt nữa thì phun sạch ra ngoài.

​Một lúc lâu sau, anh đưa tay day day giữa hàng lông mày, bất lực nhìn tôi: Bỏ đi, cô cứ gọi thẳng tên tôi như cũ đi.

​Nam Gia Hữu rời đi rồi nhưng hệ thống thì vẫn còn đó.

​Nó run rẩy cất tiếng: Chị hai ơi, chị cố tình đúng không?

​Tôi giả ngu: Hả ồ?

​Hệ thống không thể chịu đựng nổi nữa: Tôi cảm thấy mình không nên mang tên là 'Hệ thống công lược nam chính', mà nên đổi tên thành 'Hệ thống bảo vệ nam chính bị công lược' thì đúng hơn.

​Tôi hừ nhẹ một tiếng: Mày cứ nói xem điểm công lược có tăng hay là không nào?

​Tinh, đo lường được mức độ thiện cảm của Nam Gia Hữu tăng thêm 10 điểm.

​Hệ thống c.h.ử.i rủa ầm ĩ: Tôi thật sự bái phục hai cái tên người cừu này luôn rồi đấy, gộp cả hai người lại cũng chẳng bằng một hệ thống thần kinh bình thường như tôi.

​Tôi lại khặc khặc cười lớn.

7

​Nam Gia Hữu dạo gần đây rất bận rộn, tối nào cũng về đến nhà muộn mút mùa, thậm chí có mấy hôm còn không về qua đêm.

​Dù sao thì trong nguyên tác, gia thế của Nam Gia Hữu cực kỳ cẩu huyết.

​Anh là con tư sinh của Nam gia, một đối tượng không hề được giới bên ngoài thừa nhận.

​Mẹ của Nam Gia Hữu từng bị cha anh nhìn trúng trong một buổi yến tiệc. Nhưng khi đó, bà đã là vợ người ta, chồng bà lại còn là cấp dưới của ông ta, nên dĩ nhiên bà đã từ chối.

​Kết quả, để chiếm đoạt mẹ anh, cha Nam Gia Hữu bất chấp thủ đoạn thiết kế hại c.h.ế.t người cấp dưới đó, sau đó ra tay cưỡng ép chiếm đoạt bà.

​Sinh ra Nam Gia Hữu chưa bao lâu thì mẹ anh qua đời vì trầm cảm.

​Còn cha Nam Gia Hữu, trước khi quen biết mẹ anh thì đã sớm liên hôn với gia tộc khác và có một đứa con trai lớn hơn Nam Gia Hữu hai tuổi với người vợ chính thất.

​Sau khi mẹ Nam Gia Hữu mất, ông ta sợ chuyện này trở thành vết nhơ của bản thân nên không đón Nam Gia Hữu về chủ gia, mà chỉ thuê vài bảo mẫu nuôi dưỡng anh theo kiểu thả rông.

​Thế nhưng người vợ chính thất cuối cùng vẫn phát hiện ra sự tồn tại của Nam Gia Hữu. Để không cho anh uy h.i.ế.p đến quyền lợi của con trai mình, bà ta cố tình dàn dựng một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông khiến Nam Gia Hữu vĩnh viễn mất đi đôi chân.

​Sống trong một môi trường trưởng thành vặn vẹo như thế, Nam Gia Hữu tự nhiên biến thành một kẻ bệnh kiều, luôn chực chờ thời cơ để báo thù cha đẻ và mẹ kế.

​Đêm nay bên ngoài trời mưa như trút nước, tôi đang chuẩn bị chui vào chăn ngủ một giấc thật ngon lành thì hệ thống đột nhiên lên tiếng nhắc nhở: Ký chủ, Nam Gia Hữu đã về nhà nửa tiếng trước rồi, hơn nữa tôi đo được nhiệt độ cơ thể anh ta đang tăng vọt, chắc là sốt rồi đấy.

​Tôi lập tức bật dậy, bước ra khỏi phòng, rón ra rón rén đi đến trước cửa phòng Nam Gia Hữu.

​Ghé sát tai vào cửa nghe ngóng một hồi, tôi thấy bên trong khá yên tĩnh nên nhẹ nhàng vặn mở cánh cửa.

​Trong phòng tối om không một ánh đèn.

​Hệ thống vẫn thao thao bất tuyệt trong đầu: Ký chủ, cô xuống phòng khách rót cho Nam Gia Hữu ly nước trước đi, tôi thấy anh ta khó chịu lắm rồi đấy.

​Tôi nở một nụ cười mỉm nhè nhẹ, lặng lẽ vén chăn lên, chui tọt vào bên trong rồi ôm chầm lấy Nam Gia Hữu từ phía sau.

​Tôi cất giọng đầy kinh ngạc: Ôi chao Thống t.ử ơi, người Nam Gia Hữu nóng bừng lên này, ôm thích như cái lò sưởi lớn ấy!

​Ngay sau đó, tôi lại nhỏ giọng càu nhàu: Nhưng mà anh ta lại mặc áo ngủ, làm tao chẳng cảm nhận được rốt cuộc chỗ đó có nóng hay không nữa.

​Hệ thống đứng hình mất năm giây: Cô đang nói cái từ ngữ hổ báo gì thế hả? Này, cô mau giải thích rõ ràng cho tôi nghe xem nào!

​Bị tôi ôm lấy, toàn thân Nam Gia Hữu cứng đờ trong giây lát, sau đó anh dùng lực đẩy tôi ra, chật vật bật ngọn đèn phòng lên.

​Ánh đèn sáng choang vang lên, tôi và anh lại rơi vào cảnh bốn mắt nhìn nhau.

​Nam Gia Hữu nhíu mày nhìn tôi, vốn dĩ gầy gò, lúc này khóe mắt anh lại đỏ ửng lên, tạo cho người ta một cảm giác mong manh thương hại.

​Tôi xin phép gọi đây là nét đẹp bệnh ốm.

​Nam Gia Hữu cất lời, giọng nói cũng trở nên khàn khàn ngạt mũi: Tiết Tô Diệu, sao cô lại ở đây nữa rồi?

​Nghe thấy chất giọng này, xương sống tôi như muốn nhũn ra.

​Nhưng tôi không lên tiếng trả lời ngay, vì chưa tìm ra được một lý do hợp lý nào, đành phải lui về sau một chút, bày ra nét mặt ngơ ngác đáng thương giống hệt anh.

​Quả nhiên, Nam Gia Hữu lập tức tự não bộ bổ sung kịch bản, anh thẹn quá hóa giận: Cái này cũng lại là do cái hệ thống đó yêu cầu à?

​Dĩ nhiên là tôi thản nhiên gật đầu công nhận rồi.

​Nghe vậy, hệ thống trong đầu hú vía gào lên: Ký chủ biến thái kia, đừng có cái nồi gì cũng úp lên đầu tôi nhé! Chúng ta là hệ thống đàng hoàng đó biết chưa hả?!

​Nam Gia Hữu còn tính định nói thêm điều gì đó, nhưng tôi đã đứng dậy, vươn tay ra áp lên trán anh kiểm tra nhiệt độ.

​Hình như không ngờ tôi lại làm như thế, Nam Gia Hữu ngơ ngác nhìn tôi. Còn tôi thì túm c.h.ặ.t góc áo, nhỏ giọng thì thầm: Trông trạng thái của anh không được tốt lắm, tôi đi pha cho anh ly t.h.u.ố.c hạ sốt.

​Nói xong, tôi vội vã rời khỏi phòng.

​Hệ thống cập nhật tình hình theo thời gian thực: Tinh, đo lường được mức độ thiện cảm của Nam Gia Hữu tăng thêm 15 điểm.

​Tôi vừa pha t.h.u.ố.c cảm vừa lầm bầm một mình: Tội nghiệp tiểu đáng thương, lớn chừng này rồi chắc cũng chẳng có mấy người pha t.h.u.ố.c hạ sốt cho uống đâu nhỉ.

​Đến khi tôi quay lại phòng, tôi phát hiện Nam Gia Hữu đang nhìn chằm chằm lên trần nhà thả hồn theo mây gió.

​Thấy tôi vào, anh lập tức thu ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào tôi, ngồi thẳng lưng rất chỉnh tề, trông vô cùng ngoan ngoãn.

​Tôi đưa ly t.h.u.ố.c cho anh, dịu dàng bảo anh mau uống đi.

​Nam Gia Hữu ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c, còn tôi thì chống cằm ngồi bên cạnh ngắm anh, không quên cảm thán với hệ thống: Sao lại có người đến lúc sinh bệnh cũng đẹp mê hồn thế này cơ chứ. Thống t.ử ơi, mày bảo tao có nên lao vào hôn anh ta một cái rồi đổ thừa là do mày bắt tao làm không?

​Hệ thống câm nín tột cùng: Cô có thể ngừng xem tôi là một phần trong trò chơi biến thái của hai người được không?

3 - Từ Xưa "hài Hước" Trị "bệnh Kiều" - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia