11

​Trong suốt một tháng tiếp theo, Nam Gia Hữu không hề nhắn cho tôi một tin nhắn nào, cũng chẳng thèm trở về biệt thự.

​Hệ thống mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm vào điểm thiện cảm, chỉ sợ ngày nào đó nó tụt một phát về số không tròn trĩnh.

​Thế thì coi như công cốc.

​Còn tôi thì tới giờ ăn vẫn ăn, tới giờ uống vẫn uống, chẳng hề để chuyện này trong lòng.

​Hôm nay, tôi đang ở biệt thự nhàn nhã ăn bánh ngọt thì bên ngoài đột nhiên xông vào một nhóm bảo tiêu áo đen.

​Tên đàn ông đi đầu cầm một khẩu s.ú.n.g ngắn chỉ thẳng vào tôi, thong thả cất lời: Tiết tiểu thư, đi theo chúng tôi một chuyến nhé.

​Tôi liếc nhìn hắn một cái rồi đáp lại: Đợi tôi ăn xong miếng bánh kem này đã.

​Tên đàn ông còn chưa kịp lên tiếng thì hai tên bảo tiêu phía sau đã sốt ruột không chịu nổi. Chúng xông lên định trói tôi lại.

​Trong đó có một tên bảo tiêu cực kỳ hung tợn, miệng buông lời thô tục: Đồ phụ nữ thối không biết tốt xấu, lại dám mặc cả với tổng tài nhà ta!

​Tôi xoay xoay con d.a.o gọt hoa quả bên cạnh, ngay khi hắn vừa chạm vào vai tôi, tôi liền dùng lực cắm phập con d.a.o gọt hoa quả vào cánh tay hắn.

​Tên bảo tiêu thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.

​Chứng kiến hành động của tôi, đám bảo tiêu còn lại đằng sau lập tức không dám hành động thiếu suy nghĩ.

​Tên đàn ông vỗ tay cười nói: Tiết tiểu thư quả nhiên khác hẳn so với hình dung của tôi. Đơn giản là làm quen chút nhé, tôi là Nam Thần, Tổng tài Tập đoàn Nam thị.

​Nam Thần, người thừa kế danh chính ngôn thuận của Nam gia trong tiểu thuyết, cũng là anh trai của Nam Gia Hữu.

​Dựa theo điều tra của tôi, Nam Gia Hữu dạo gần đây liên tục giở trò ngầm nhắm vào Nam gia, thậm chí đã phá hoại hơn mười thương vụ hợp tác của Tập đoàn Nam thị.

​Sau khi ăn xong miếng bánh kem cuối cùng, tôi nhã nhặn dùng khăn lau khóe miệng rồi đứng dậy nói: Đi thôi.

​Hệ thống ngăn tôi lại: Ký chủ, cô cứ thế mà đi sao? Chẳng lẽ cô sợ một mình cô đ.á.n.h không lại đám bảo tiêu này? Yên tâm đi, tôi sẽ giúp cô...

​Tôi vẫy vẫy tay: Thống t.ử, không cần lo lắng, chị đây chỉ là đổi nơi ăn uống chơi bời thôi mà.

​Nam Thần đưa tôi đến một căn hầm tối tăm.

​Hắn hỏi tôi: Tiết tiểu thư cảm thấy, nếu tôi tung tin cô bị bắt cóc ra ngoài thì đứa em trai tư sinh kia của tôi có đến cứu cô không?

​Tôi bình thản đáp: Anh cứ thử xem.

​Nam Thần bật cười ha hả, hắn nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt mang rõ vẻ xâm lược: Cô gái, cô thật là thú vị, thảo nào đứa em bệnh tâm thần của tôi lại thích cô.

​Nghe vậy, tôi trực tiếp đảo mắt khinh bỉ: Mùa xuân còn chưa tới đâu, đừng có tiện thể phát tình.

​Lười nói nhiều với Nam Thần, tôi trực tiếp bảo hệ thống dùng thuật thôi miên với hắn, sau đó tung một đạp vào m.ô.n.g hắn. Rất nhanh sau đó, hắn ngoan ngoãn cút khỏi căn hầm.

​Hệ thống hỏi tôi: Ký chủ, tôi thấy độ biến thái của tên Nam Thần này cũng chẳng kém cô là mấy đâu, không phải người ta hay nói đồng bệnh tương lân sao? Sao trông cô lại ghét hắn đến thế?

​Tôi đúng lý hợp tình đáp: Tao đây là phiên bản biến thái thanh mát, còn hắn là phiên bản biến thái dầu mỡ, sao mà giống nhau được?

​Hệ thống câm nín không còn gì để nói.

​Ba ngày sau, cửa căn hầm lại một lần nữa được mở ra.

12

​Nam Thần giải tôi ra khỏi căn hầm, đi tới khoảng đất trống phía trên.

​Lúc này tôi mới phát hiện ra đây là một khu biệt thự hoang phế.

​Đúng lúc này, từ xa có mấy chiếc xe lao tới, trên xe bước xuống một người mà tôi chẳng thể nào quen thuộc hơn.

​Nam Gia Hữu.

​Còn Nam Thần thì lấy d.a.o kề vào cổ tôi, ghé sát tai tôi thì thầm nhỏ dại:

​Không ngờ được đúng không, đứa em trai xưa nay gian thảo xảo quyệt của tôi lại vì cô mà mò tới đây thật này.

​Nam Gia Hữu nhìn thấy tôi bị bắt giữ, lạnh giọng lên tiếng:

​Tôi đã đến theo đúng hẹn rồi, anh thả cô ấy ra đi.

​Nam Thần nhếch mép cười khẩy:

​Thả cô ta thì được thôi, nhưng mày bảo đám thuộc hạ của mày bỏ hết v.ũ k.h.í xuống, sau đó một mình đi về phía này.

​Nam Gia Hữu ra một thủ thế, đám thuộc hạ của anh lập tức buông toàn bộ v.ũ k.h.í trên tay xuống.

​Nam Thần lại dí lưỡi d.a.o áp sát vào yết hầu tôi, rạch một đường m.á.u nông, mỉa mai nói:

​Nam Gia Hữu, tao cứ tưởng cái con ch.ó điên như mày thật sự chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì trên đời chứ, không ngờ cũng có ngày mày bị người ta khống chế uy h.i.ế.p thế này.

​Nam Gia Hữu một tay lăn xe lăn tiến lại gần, một tay nhìn chằm chằm vào tôi, giọng nói có phần căng thẳng cuống quýt:

​Tiết Tô Diệu, đi lại đây.

​Nam Thần hạ d.a.o xuống, tôi chậm rãi bước đi về phía anh.

​Ngay vào khoảnh khắc tôi và Nam Gia Hữu chuẩn bị lướt qua nhau, đám thuộc hạ vừa buông v.ũ k.h.í phía sau anh lập tức nhặt lại vội v.ũ k.h.í từ dưới đất lên, đồng loạt xông về phía Nam Thần tấn công.

​Mà người của Nam Thần cũng chẳng phải dạng vừa, lập tức nhập cuộc giao tranh tàn khốc.

​Nam Gia Hữu tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, vẻ mặt sốt sắng:

​Cô lên xe chờ tôi trước đi, ở đây không an toàn đâu!

​Tôi quay sang nắm ngược lại tay Nam Gia Hữu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nhìn anh:

​Anh cũng phải đi cùng tôi.

​Đột nhiên, một vật thể màu bạc xé gió lao thẳng về phía chúng tôi, tim tôi giật thót một cái, theo phản xạ nhảy xổ tới chắn trước mặt Nam Gia Hữu.

​Anh bị tôi đ.â.m trúng vang lên một tiếng hừ nhẹ.

​Tôi đã sớm thu xếp bảo hệ thống chặn đứng cảm giác đau giùm mình, lập tức hỏi nó:

​Thống t.ử, tao trúng đạn chưa?

​Hệ thống đáp:

​Trúng rồi trúng rồi, nhưng mà ký chủ ơi, sao cô lại ra tay tàn nhẫn với bản thân mình như thế hả?

​Tôi nhếch môi:

​Mày thì biết cái gì, cái c.h.ế.t mới là phương thức tốt nhất để khiến một người nhớ mãi không quên, và còn khắc sâu hơn cả cái c.h.ế.t chính là mày vì anh ta mà c.h.ế.t.

​Lúc này, giọng nói âm u của Nam Thần vang lên:

​Hừ, tưởng các người chạy thoát được sao?

​Thế là tôi thuận lý thành chương đưa tay sờ lên n.g.ự.c, quả nhiên quệt phải một bàn tay đầy m.á.u.

​Nam Gia Hữu nhìn vệt m.á.u trên người tôi, khóe mắt như muốn nứt ra.

​Sắc mặt anh tái nhợt, trong khoảnh khắc mất đi lý trí lập tức rút khẩu s.ú.n.g từ bên hông ra, xả liên tiếp sáu bảy phát đạn vào người Nam Thần.

​Nhìn thấy dáng vẻ lảo đảo sắp ngã của anh, tôi vội vàng bảo hệ thống khống chế cục diện chiến trường, đừng để đám người vô bang này đ.á.n.h nhau làm phiền tới thế giới hai người của tôi và Nam Gia Hữu.

​Tôi ngước mắt lên, vừa mới thốt ra một chữ "Anh" thì đã bị Nam Gia Hữu ngắt lời. Anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi, giọng nói run rẩy bạt vía:

​Tiết Tô Diệu, cô trước tiên... trước tiên đừng nói chuyện nữa, sẽ đau lắm...

​Tôi nở một nụ cười cực kỳ tàn phế nhưng cũng vô cùng mỹ lệ:

​Không sao đâu, tình yêu có thể giảm đau mà.

​Nam Gia Hữu ôm lấy tôi định trèo lên xe, lời nói của anh trở nên hỗn loạn không thành tiếng:

​Đừng sợ, cô nhất định sẽ không sao đâu, tôi mang cô đến bệnh viện ngay bây giờ, Tô Tô, đừng sợ hãi...

​Tôi đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u lớn, sau đó giả vờ như đang cố nén đau đớn dữ dội, đặt ngón tay lên cằm anh, hơi thở mong manh thì thầm:

​Tôi hình như sắp không xong rồi... Anh có thể... anh có thể hôn tôi một cái được không? Tôi không tham lam đâu, chỉ cần một lần thôi.

​Hệ thống gào lên trong đầu:

​Ký chủ cô đừng có tranh thủ chiếm tiện nghi của nam chính nữa, cái thân thể này của cô sắp ngỏm tới nơi rồi!

​Thế nhưng lời tôi còn chưa dứt, Nam Gia Hữu đã cẩn trọng nâng lấy khuôn mặt tôi, cẩn thận từng chút một hôn xuống.

​Trong nụ hôn đong đầy vị m.á.u tanh nồng này, tôi lại kinh ngạc cảm nhận được một chút ướt át dính trên mặt.

​Nam Gia Hữu... anh ấy khóc rồi sao?

​Tôi mở mắt ra, ngơ ngác nhìn anh.

​Chúc mừng ký chủ, đo lường được điểm công lược của nam chính Nam Gia Hữu đã đạt mốc 100%, nhiệm vụ lần này đã hoàn thành mỹ mãn, chuẩn bị đưa cô rút khỏi thế giới này.

5 - Từ Xưa "hài Hước" Trị "bệnh Kiều" - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia