Ch/ết ngay tại chỗ.

Tôi có chút tiếc nuối.

Còn chưa kịp truy cứu trách nhiệm của Tô Vũ Đồng hại Nhạc Dao ngã ngựa, cô ta đã phát điên rồi.

Xem ra việc mất đi quân bài duy nhất để bước chân vào hào môn đã giáng một đòn chí mạng vào cô ta.

Từ Hựu Lễ không chút lưu tình tống Tô Vũ Đồng vào bệnh viện t/âm t/hần.

Nghe nói, bên trong có một cô hộ lý hộ pháp to béo, vô cùng biết cách dạy dỗ những bệnh nhân không nghe lời.

Tôi bảo cô ấy giúp tôi trút một ngụm ác khí, trả thù cho con gái tôi!

Sự tranh giành của các nhánh bên, sự chỉ trích của hội đồng quản trị, khiến Từ Hựu Lễ thân tâm đều kiệt quệ.

Nhưng anh ta dù sao cũng là một người có bản lĩnh.

Phải mất ba năm trời, mới có thể vững vàng ổn định lại cục diện.

32

Lúc bấy giờ, tôi đã gả cho Lục Hoài Dữ rồi.

Trong bụng còn đang m/ang t/hai một đứa nữa.

Đó là yêu cầu mãnh liệt của Nhạc Dao đấy.

Con bé nói ba Lục thú vị như vậy, phải sinh cho con bé một đứa em nhỏ chạy vặt thật là vui mới được.

Lục Hoài Dữ không đồng ý.

Chạy đến bệnh viện, muốn làm phẫu thuật thắt ống dẫn tinh.

Tôi hỏi anh:

“Lúc sinh Nhạc Dao, tôi bị băng huyết, là anh đã tìm người có nhóm m/áu hiếm đến giúp đỡ sao?"

“Anh không muốn em xảy ra chuyện gì cả."

“Khoảng thời gian em kết hôn đó, anh vừa vặn kết thúc cuộc nội chiến trong gia tộc, nhưng lại bị người ta thiết kế gây ra vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi vô cùng nghiêm trọng, không kịp quay về."

“Lúc ở ranh giới giữa c/ái ch/ết và sự sống, anh liền nghĩ, tại sao lại không đồng ý lời tỏ tình năm mười sáu tuổi của em cơ chứ?"

“Không có em ở bên cạnh, phú quý ngập trời, quyền lực vô thượng, tất cả đều trở nên vô nghĩa."

Sau này, Lục Hoài Dữ mật thiết chú ý đến nhất cử nhất động của tôi.

Tham gia vào nhóm tương trợ m/áu hiếm, hàng tháng đều phát hồng bao sáu chữ số cho mọi người.

Chỉ vì để có ngày chuẩn bị cho tình huống bất trắc.

Thử hỏi một người đàn ông như vậy, có xứng đáng để gả hay không?

Tôi vòng tay qua ôm lấy cổ Lục Hoài Dữ:

“Vậy anh còn lo lắng cái gì nữa chứ?"

“Nhạc Dao muốn có em nhỏ chạy vặt, anh đã đầu tư hẳn một bệnh viện hàng đầu cho cả gia đình chúng ta rồi, còn có cái gì phải sợ hãi nữa chứ?"

“Anh không muốn mất đi em!"

Cuối cùng, anh đã thỏa hiệp.

Tôi thuận lợi sinh hạ một cô con gái, con bé tên là Nhạc Hoan, con bé rất yêu thương người chị gái của mình.

33

Một lần nữa gặp lại Từ Hựu Lễ.

Toàn thân anh ta vương vấn một sự cô độc thấu xương.

Thương trường oanh tạc nhiều năm, Từ tổng giơ tay nhấc chân đều là sự sắc bén lộ rõ ra bên ngoài.

Nhưng giờ đây luồng nhuệ khí này giống như ngọn lửa bị dập tắt, cả người đều trở nên u ám hẳn đi.

Sinh nhật mười hai tuổi của con gái.

Từ Hựu Lễ gửi đến một món quà lớn:

10% cổ phần của tập đoàn Từ thị.

Tôi để Nhạc Dao vui vẻ nhận lấy.

Nhìn thấy con gái đang leo núi ở trên cao, Từ Hựu Lễ lộ ra nụ cười đầy tự hào.

Đúng vậy chứ!

Cô bé này năm lớp hai đã học lập trình, liên tục nhảy hai lớp, lớp sáu đã xây dựng trang web hot hit, ai mà không thích cho được cơ chứ?

Con bé còn giỏi cả cưỡi ngựa, bơi lội, múa ba lê...

Mỗi một thứ đều học một cách xuất sắc, rực rỡ vô cùng.

“Tuế Ninh, trước đây là do anh nghĩ sai đường rồi.

Nghe lời mẹ anh, cảm thấy vẫn là có một đứa con trai thì tốt hơn."

“Hóa ra mỗi một cô gái đều là một vũ trụ độc nhất vô nhị, sở hữu hào quang rực rỡ muôn màu của riêng mình."

“Là do anh thiển cận rồi."

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng,

“Khi anh thử nghiệm độ cứng của một tấm kính, tấm kính này định sẵn là sẽ bị vỡ vụn rồi."

“Mà tôi, chưa từng nghĩ rằng con gái tôi không làm được!"

“Tuế Ninh, đời này anh sẽ không kết hôn nữa đâu!

Rời xa em rồi, anh không còn sức lực để yêu người khác nữa."

“Nhưng anh vẫn muốn hỏi một câu, có phải em đã từng, coi anh thành kẻ thay thế cho người khác không?"

“Em kiên quyết l/y h/ôn với anh như vậy, có phải là vì anh ta không?"

“Không phải!"

Tôi trả lời một cách dứt khoát, ch/ém đinh c.h.ặ.t sắt.

“Từ Hựu Lễ, đừng có sỉ nhục tình yêu của tôi dành cho anh."

“Chính sự lừa dối của anh, mới dẫn đến việc chúng ta đường ai nấy đi."

“Tôi vốn dĩ là không cần phải chịu đựng mưa gió, con gái cũng không cần phải có người cùng con bé chia sẻ tình yêu của ba."

Rất nhiều chuyện, bước đầu tiên đã sai rồi, phía sau sẽ cứ thế mà sai mãi đi thôi.

Từ Hựu Lễ ảm đạm cụp mắt xuống.

“Là do anh tự làm tự chịu."

Sau khi l/y h/ôn, anh ta liều mạng xoay chuyển tình thế, ăn uống thất thường nên đã mắc bệnh u.n.g t.h.ư dạ dày.

Anh ta tìm luật sư lập di chúc, đem toàn bộ tài sản để lại cho mẹ con tôi.

Tôi dĩ nhiên là không từ chối rồi.

Nhạc Dao khách sáo cảm ơn món quà của Từ Hựu Lễ.

Thái độ xa cách, khiến cơn đau dạ dày của anh ta lại tái phát rồi.

Tôi coi như không nhìn thấy gì hết.

Véo tai Lục Hoài Dữ, ra lệnh cho anh không được phép dẫn hai đứa con gái đi trèo cây khêu tổ chim nữa.

Khung cảnh gia đình bốn người hòa thuận, vui vẻ kia, đại khái đã kích thích đến Từ Hựu Lễ rồi.

Anh ta không biết đã biến mất từ lúc nào rồi.

Nhưng không một ai bận tâm cả.

Bầu trời rất xanh.

Tôi chỉ biết rằng, niềm hoan hỷ sẽ mãi mãi thuộc về những người biết trân trọng mà thôi.