Vị hôn thê của Tạ Triệu Lâm m/ang t/hai.
Sau khi sinh con xong, cô ta ném đứa trẻ cho tôi, cười nhạo:
“Cô chẳng phải thầm yêu anh ấy đã lâu rồi sao?
Chắc là sẽ rất sẵn lòng nuôi đứa con này thay anh ấy nhỉ.”
Tôi vừa định mở miệng mắng cô ta.
Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một loạt dòng bình luận:
【Đứa trẻ của nam nữ chính kìa, thiên tài thần đồng xuất hiện rồi!】
【Sáu tuổi thành hacker, tám tuổi mở triển lãm tranh, mười tuổi đã là triệu phú rồi!】
Tôi im lặng một lát, rồi đón lấy đứa trẻ trong tã lót.
Sau đó, tôi đến gặp Tạ Triệu Lâm xin nghỉ việc.
Anh ta uể oải nhướng mày:
“Lại quậy phá cái gì nữa đây?”
Tôi trả lời:
“Sinh một đứa con, chuẩn bị về quê nuôi nó.”
Anh ta cười nhạo một tiếng, tùy tiện viết một tấm séc ném cho tôi, “Quậy đủ rồi thì cút về đây.”
Sau này, khi tôi đang dắt đứa trẻ chơi đùa bên bờ biển, thì vô tình bắt gặp Tạ Triệu Lâm đang chụp ảnh cưới.
Anh ta trợn mắt ngoác mồm:
“Cô thật sự có con rồi sao?”
Câu chuyện kết thúc rồi.
Nam nữ chính đã trải qua muôn vàn khó khăn, hiểu lầm được hóa giải, cuối cùng cũng bày tỏ lòng mình và ở bên nhau.
Nhưng tất cả những điều này đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.