Ta thành thật khai báo.
Nhưng không hiểu vì sao, nhìn Sầm Tịch một cái lại thấy sống lưng lạnh toát.
Phụ hoàng nhíu mày nhìn ta:
“Con trói Thái phó để làm gì?”
“Nhi thần... nhi thần...”
Đầu óc ta xoay như chong ch.óng.
Đột nhiên linh quang lóe lên:
“Nhi thần nghe nói Thái phó thường xuyên chọc phụ hoàng tức giận trên triều, nên muốn đ.á.n.h hắn một trận để thay người trút giận.”
Phụ hoàng bị sặc đến ho liên tục.
Mãi mới thở lại được, ông cong mắt cười nhìn Sầm Tịch:
“Thái phó à.”
“Ngươi nói công chúa muốn cưỡng ép cưới ngươi, còn bắt nạt ngươi.”
“Nhưng nhìn thế nào thì nữ nhi của trẫm cũng chẳng có ý đồ gì với ngươi cả.”
“Nó chỉ muốn bảo vệ phụ hoàng già nua của mình thôi.”
Sầm Tịch khẽ hừ một tiếng:
“Thần biết bệ hạ sẽ thiên vị nữ nhi của mình.”
“Chuyện này liên quan đến thanh danh của công chúa, thần đương nhiên sẽ không nhiều lời.”
“Sau này cũng tuyệt đối sẽ không để xuất hiện bất cứ lời đồn nào về điện hạ.”
“Chỉ là...”
Hắn đỏ mắt nhìn ta:
“Nếu điện hạ thấy bắt nạt thần là thú vị, vậy cứ bắt nạt đi.”
“Hà tất phải tuyệt tình như thế, làm tổn thương trái tim thần?”
Trời đất ơi.
Rốt cuộc hắn đang nói gì vậy?
Ta có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch mất.
Bổn cung ngay cả góc áo của hắn còn chưa chạm vào được không?
Sau khi Sầm Tịch lui xuống.
Phụ hoàng suýt nữa nhảy dựng tại chỗ:
“Trẫm đã nói với con bao nhiêu lần rồi?”
“Phải dịu dàng. Phải đoan trang.”
“Con thì hay rồi.”
“Trực tiếp trói người ta về chiếm làm của riêng.”
“Chiếm ai không chiếm, lại đi chiếm đúng hắn!!!”
“Phụ hoàng...”
Ta yếu ớt phản bác:
“Con không có chiếm.”
“Con thật sự đã đưa hắn về rồi mà.”
“Trẫm biết.”
Phụ hoàng tức giận nói:
“Con thật sự cho rằng người trong cung của con đáng tin đến thế sao?”
“Bên phía tùy tùng của Thái phó là trẫm sai người đi thu xếp giúp.”
“Hắn vừa vào không bao lâu lại bị đ.á.n.h ngất đưa ra ngoài, chuyện đó cũng là trẫm bảo thủ vệ cổng cung giả vờ như không thấy.”
“Nếu không thì hoàng cung là nơi ai nhét bạc cũng có thể tùy tiện ra vào hay sao?”
...
Quả nhiên không hổ là Hoàng đế.
Ta thầm giơ ngón tay cái với phụ hoàng trong lòng.
“Thích ai không thích, lại thích đúng hắn?”
Phụ hoàng tức đến mức đi qua đi lại.
“Đúng, con là công chúa.”
“Thích ai cũng có thể cướp về.”
Mắt ta lập tức sáng lên.
Ai ngờ ngay sau đó đã bị dội cho một gáo nước lạnh:
“Nhưng con không thể cướp một kẻ nhiều tâm nhãn như vậy.”
“Sống cùng người tâm cơ quá sâu, con sẽ chịu thiệt đấy, hiểu chưa?”
Ồ.
Hiểu rồi.
“Vừa rồi hắn chắc chắn là đang diễn.”
Phụ hoàng nghiến răng ken két:
“Hắn nhất định muốn d.ụ d.ỗ con.”
“Chắc chắn còn điều tra được chuyện riêng tư là con thích đọc mấy quyển thoại bản phong lưu nữa.”
...
“Phụ hoàng.”
Ta giậm chân, trừng mắt nhìn ông.
“Được được được, là trẫm sai.”
Phụ hoàng vội vàng sửa lời:
“Hy Hòa là vị công chúa dịu dàng đoan trang nhất.”
“Nếu không còn chuyện gì thì nhi thần xin cáo lui.”
Ta qua loa hành lễ.
Định đi tìm Quốc sư xem thử gần đây mình tạo nghiệp gì mà toàn gặp chuyện quái lạ.
“Đừng buồn bực như vậy.”
Phụ hoàng thần thần bí bí ghé lại gần:
“Nam t.ử có thể ra vào cung cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.”
“Sầm Tịch lại tuấn mỹ như thế.”
“Con để mắt tới hắn cũng là chuyện khó tránh.”
“Con cũng đến tuổi bàn chuyện hôn sự rồi.”
“Phụ hoàng đã cẩn thận chọn cho con một vài thiếu niên tài tuấn.”
“Con xem nhiều một chút, tự nhiên sẽ không thích Sầm Tịch nữa.”
Ta nhíu mày nhìn ông:
“Thật sao?”
Vậy lúc mẫu hậu qua đời, hoàng tổ mẫu tìm bao nhiêu mỹ nhân cho ông, sao ông lại chẳng nhận lấy một ai?
Cho đến tận bây giờ, hậu cung vẫn không có lấy một phi t.ử.
“Con làm sao giống người lớn được?”
Phụ hoàng dường như đoán được ta đang nghĩ gì.
“Con chưa từng trải qua tình yêu, không hiểu những chuyện này. Đương nhiên phải nhìn nhiều mới được.”
“Được rồi.”
Ta gật đầu:
“Đa tạ phụ hoàng.”
Nhưng thôi.
Ta vẫn nên đi tìm Quốc sư xem bói thì hơn.
5
Không ngờ Sầm Tịch vẫn chưa rời đi.
Hắn đứng chờ ta bên ngoài điện.
Ta tức giận kéo hắn đến một nơi vắng vẻ rồi chất vấn:
“Thái phó vì sao lại nói năng hồ đồ như vậy? Nếu ngươi không hề phát điên, vậy tại sao lại...”
Những lời phía sau nghẹn lại nơi đầu lưỡi.
Ta há miệng hồi lâu, cuối cùng vẫn không nói ra được.
“...Nói năng hồ đồ?”
Sầm Tịch từng bước tiến lại gần.
Ánh mắt nóng bỏng đến lạ:
“Chẳng lẽ công chúa không muốn hôn thần?”
Chỉ trong khoảnh khắc ấy.
Ta cảm thấy hơi nóng dồn thẳng lên mặt.
Tim đập dữ dội như sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Ngươi... ngươi nói linh tinh gì thế?”
“Bổn cung sao có thể có ý nghĩ vô liêm sỉ như vậy được.”
“Chuyện tối qua chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Ồ?”
Khóe môi mỏng của Sầm Tịch khẽ cong lên.
Ý cười trêu chọc trong mắt càng sâu thêm mấy phần:
“Ra là vậy.”
Ta vội vàng ném lại một câu:
“Tối qua bổn cung chỉ muốn làm ngươi khó chịu để thay phụ hoàng trút giận mà thôi.”
Rồi quay người bỏ đi.
Ai ngờ cổ tay bỗng bị người ta kéo mạnh lại.
Ngay lúc ngẩng đầu lên.
Một đôi môi mang theo hơi lạnh đã áp xuống.
Mang theo vài phần trừng phạt.
Lại giấu kín sự mất khống chế đã bị đè nén từ rất lâu.
Cho đến khi ta gần như không thở nổi.
Sầm Tịch mới buông ta ra.
Hắn khẽ c.ắ.n môi dưới của ta.
Hơi thở nóng bỏng phả bên tai:
“Giờ thì không còn là nói bậy nữa.”
“Điện hạ có thể chịu trách nhiệm với thần chưa?”
Ta che miệng.
Cả khuôn mặt nóng bừng như lửa đốt.
Run rẩy chỉ tay vào hắn:
“Ngươi... ngươi...”
“Hy Hòa.”
Sầm Tịch khẽ thở dài.
Rồi kéo ta vào lòng:
“Dù nàng không đến trêu chọc ta, ta cũng ngày đêm nhớ nàng đến phát điên.”
“Giờ đã trêu chọc rồi... nàng bảo ta phải làm sao đây?”
“Sầm Tịch…”
Ta hoảng hốt nhìn quanh.
Xác nhận không có ai mới dám hạ giọng quát khẽ:
“Ngươi thật quá vô lễ.”