[Phiên ngoại của Sầm Tịch]
1
Hoàng đế sẽ không bao giờ đồng ý cho ta và Hy Hòa ở bên nhau.
Người muốn tìm cho Hy Hòa một người nàng thích, lại tuyệt đối nghe lời, có thể bảo đảm nàng vui vẻ cả đời.
Mà trong triều đình này, ta là kẻ không thích hợp nhất.
Thế nhưng ta lại cố chấp si mê Hy Hòa.
Đêm nào cũng mong nàng bước vào trong mộng.
Hoàng đế không muốn Hy Hòa tiếp xúc với những góc khuất của thế gian, cũng không muốn nàng quá ngây thơ đơn thuần.
Nhưng trên đời nào có chuyện vẹn toàn như vậy.
Hy Hòa nhìn có vẻ điềm tĩnh, thâm trầm.
Nhưng trong đầu nàng vốn chẳng chứa nổi những vòng vo toan tính ấy.
Đối với tình yêu nam nữ lại càng ít khi để tâm.
Vì vậy ta chờ.
Vẫn luôn chờ.
Chờ một cơ hội có thể đến gần nàng.
2
Lão hoàng đế bảo vệ nàng rất kỹ.
Ta gần như không có cơ hội tiếp cận Hy Hòa.
Nhưng không ngờ.
Hy Hòa lại tự mình bắt cóc ta.
Ta vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ.
Đồng thời cũng biết với tính tình của nàng, chuyện gì cũng rất dễ bỏ dở giữa chừng.
Cho nên ta dốc hết sức lực d.ụ d.ỗ nàng.
Từng bước giăng lưới.
Đến trước mặt hoàng đế cáo trạng để thăm dò thái độ.
Lần đầu tiên hôn nàng.
Tất cả đều là thử dò và sắp đặt.
Chỉ khi trong mắt nàng có ta, trong lòng nàng mới có ta.
Rõ ràng đã chuẩn bị tâm lý từ trước.
Thế nhưng khi nghe nàng nói câu “không có ý gì khác”, ta vẫn tức đến đau nhói l.ồ.ng n.g.ự.c.
...
Đúng là ngọt ngào đến c.h.ế.t người.
3
Vị tiểu công chúa được sủng ái nhất trong hoàng cung này e rằng chính nàng cũng không biết.
Nàng chẳng hề có chút giá đỡ nào của công chúa.
Rất nhiều lúc còn quên cả việc tự xưng là “bổn cung”.
Cho nên những câu “bổn cung” cố ý tỏ uy ấy, giọng điệu run rẩy đến mức khiến người ta phát điên.
Nàng không biết.
Từ năm 13 tuổi.
Những suy nghĩ của ta về nàng đã chẳng còn trong sạch nữa.
Hôm ấy cùng Hoàng thượng đ.á.n.h cờ trong Ngự hoa viên xong.
Vừa bước ra đã nhìn thấy nàng đang nghịch nước bên hồ.
Mặt nước gợn sóng lấp lánh.
Phản chiếu nụ cười tươi sáng của nàng.
Đẹp như lần đầu tiên ta vào cung lúc nhỏ.
Khi ấy nàng cười, đưa bánh điểm tâm cho ta.
Ta nuốt khan hết lần này đến lần khác.
Nỗi rung động đã ngủ yên từ lâu trong lòng.
Bỗng chốc dâng lên mãnh liệt.
Đêm đó trở về.
Trong mộng là bóng dáng thiếu nữ mờ ảo lao vào lòng ta.
Lúc tỉnh lại.
Khắp nơi chỉ còn những dấu vết nóng bỏng.
Khi ấy ta biết.
Đời này, ngoài nàng ra sẽ không thể là ai khác.
4
Hy Hòa thường hỏi ta học cái kiểu lả lơi ấy ở đâu ra.
Nàng đâu biết.
Trong những đêm dài khó chịu đựng ấy.
Ta còn làm những chuyện quá đáng hơn với chiếc khăn tay của nàng.
Càng về sau.
Ta càng không thể đè nén những cảm xúc cuộn trào trong lòng.
Thế là ta xây một mật thất.
Dùng để giam giữ những d.ụ.c n.i.ệ.m đang ngày một mãnh liệt.
Mỗi lần gặp phụ mẫu ta.
Nàng đều cảm thấy áy náy.
Nhưng nàng không biết.
Người thấy hổ thẹn thật ra là phụ mẫu ta.
Bởi năm đó.
Lúc vô tình phát hiện mật thất ấy.
Trong mắt họ chỉ toàn là kinh hãi.
Mẫu thân ôm n.g.ự.c chất vấn ta.
Sao có thể dùng những thứ đó với công chúa điện hạ.
Dùng những thứ nào?
Ta mặt không cảm xúc lau sạch tay.
Vừa mới bắt đầu đã bị người quấy rầy.
Thật khiến người ta phiền lòng.
“Công công bà bà có trách ta không?”
Đôi khi Hy Hòa sẽ hỏi như vậy.
“Nếu không phải vì ta, ngươi cũng chẳng phải rời khỏi nhà họ Sầm.”
Bề ngoài ta tỏ vẻ đáng thương.
Trong lòng lại nhớ tới dáng vẻ phụ mẫu siết c.h.ặ.t nắm tay vui mừng năm đó.
Chuyện ấy.
Nàng vẫn không biết thì hơn.
Phụ mẫu ta chỉ hận không thể lập tức đuổi ta ra ngoài cho đỡ mất mặt.
Ngày ta xin rời khỏi gia tộc.
Hai người vui đến mức suýt nữa đốt pháo ăn mừng.
5
Trời đất.
Nàng kiếm đâu ra thứ này vậy?
Nhìn nàng đỏ bừng vành tai, làm nũng với Thái t.ử.
Ta lại...
Không được.
Nhất định không thể để nàng phát hiện.
“Hy Hòa đúng là bị ta nuông chiều hư rồi.”
Sau khi nàng rời đi.
Thái t.ử bất lực thở dài.
“Sau này ngươi đừng bắt nạt vì đầu óc nó đơn giản nữa.”
Ta khẽ thở dài.
Ta nào dám.
Mấy năm trước.
Khi Thái t.ử biết được tâm ý của ta với Hy Hòa.
Ngài ấy suýt đ.á.n.h gãy chân ta.
Có đôi khi ta thật sự không hiểu lão hoàng đế lo lắng điều gì.
Hoàng đế và Thái t.ử thay phiên nhau uy h.i.ế.p.
Ta còn dám làm gì nữa?
Huống hồ.
Ta cũng chẳng nỡ bắt nạt tiểu điện hạ.
Nàng thơm như vậy.
Mềm như vậy.
Ta vội vàng cáo từ Thái t.ử.
Không hiểu vì sao.
Chỉ cần liên quan đến Hy Hòa, ta luôn mất khống chế.
6
Bị Thái t.ử đ.á.n.h cho một trận rồi.
Ta mới vào được cung.
Lúc nhìn thấy ta.
Hy Hòa sợ đến giật mình.
Sẽ không có ai tới đâu, điện hạ.
Hai vị ám vệ kia.
Vốn là do thần mất rất nhiều tâm sức mới tìm được.
Mục đích chính là bảo vệ điện hạ.
Không cho bất kỳ nam nhân nào khác đến gần.
Đáng c.h.ế.t.
Không biết là ai kiếm được thứ t.h.u.ố.c kia.
Lại hiệu quả ngoài dự liệu như vậy.
Ban đầu ta chỉ định trừng phạt nàng một chút.
Không ngờ.
Chớp mắt trời đã sáng.
Nhìn nàng mệt mỏi ngủ say.
Ta mềm lòng để nàng ngủ thêm một lúc.
Ai ngờ nàng lại hỏi.
Liệu ta có dùng chuyện đó để uy h.i.ế.p Hoàng thượng hay không.
Làm sao có thể?
Ta rất tức giận.
Khó khăn lắm mới đè nén được.
Rồi dịu giọng dỗ dành nàng.
Không đâu.
Vĩnh viễn không.