Chỉ trong khoảnh khắc này, nước mắt ta mới như vỡ đê, không chút kiêng dè mà tuôn trào...
Chiến cuộc đã định.
Tây Nam đại quân đông người, hành quân chậm chạp, Nguyên Thận liền dẫn trước hai vạn đại quân không ngừng nghỉ chạy về kinh thành, ngày đêm kiêm trình, nhờ vậy mới đến sớm năm ngày, giải nguy cấp cho kinh thành.
Trấn Bắc đại tướng quân dẫn theo đại quân, năm ngày sau cũng đến nơi.
Đại thế của Hung Nô đã mất, mười vạn đại quân gần như tổn thất toàn bộ, không còn sức tiến công, chỉ có thể xám xịt chạy về phía Bắc.
Bắc Cảnh lại truyền đến tin tức, huynh trưởng đã phá được khốn cảnh, dẫn đại quân Bắc Cảnh thu dọn tàn binh Hung Nô còn sót lại.
Hiện nay Bắc Cảnh đã bình định, huynh trưởng đang khởi hành trở về kinh.
Đây vốn là điều đã nằm trong dự liệu, Hung Nô tập trung chủ lực ở phía Tây, có ý một lần đ.á.n.h chiếm kinh thành.
Việc vây khốn huynh trưởng ở Bắc Cảnh chẳng qua chỉ là phô trương thanh thế, dùng kế hoãn binh, kỳ thực binh lực bố trí ở Bắc Cảnh vô cùng mỏng.
Chỉ cần huynh trưởng kịp thời phản ứng, cục diện khốn đốn ở Bắc Cảnh liền không đáng lo.
Cuối cùng cũng trần ai lạc định!
Trong tang lễ của phụ thân và mẫu thân, đế hậu đích thân đến phúng viếng.
Ta nằm rạp trên mặt đất, theo mọi người hô: "Ngô hoàng vạn tuế!"
Lại nhìn hắn khoác long bào, nhận mọi người quỳ lạy, nụ cười vẫn nhàn nhạt như thường, còn phụ thân mẫu thân ta nằm trong quan tài, lặng im không nói, đã chẳng còn phúc hưởng niềm vui gia đình.
Ta chỉ cảm thấy vừa buồn cười vừa bi thương.
Thấy thần sắc ta khác thường, Nguyên Thận nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
Một mình ta lo liệu tang lễ của phụ thân mẫu thân, thường xuyên có quá nhiều việc không thể quán xuyến hết, Nguyên Thận và Lệ tỷ tỷ liền ngày ngày ở lại phủ ta giúp đỡ.
Năm ngày sau, khi Trấn Bắc đại tướng quân vào kinh, Thánh Thượng đích thân đến cửa thành nghênh đón, cười ha hả nói muốn tổ chức khánh công yến để đón gió tẩy trần cho tướng quân.
Nguyên bá bá nói:
"Tướng sĩ vì nước tận trung, chẳng có công lao gì đáng để nói. Thần uống quen rượu mạnh trong quân, nước lạnh trong cung uống vào chẳng nếm được mùi vị gì, bệ hạ chớ trách tội."
Hoàng đế sa sầm mặt, chỉ nói tướng quân quả thật nói lời thật lòng.
Một đám văn võ bá quan phía sau đưa mắt nhìn nhau.
Nguyên bá bá vừa tháo khôi giáp xuống liền đến Hầu phủ tế điện phụ thân.
Đến lúc hoàng hôn, ta và Lệ tỷ tỷ bận rộn xong rất nhiều việc, tiễn nàng ra khỏi phủ, khi đi ngang qua sân của phụ thân, lại thấy khu vườn trống không, có một người đang ngồi dưới gốc cây hoa quế.
Vừa mới bước vào tháng Chín, cả vườn đã ngập tràn hương hoa quế.
Hắn giơ bầu rượu lên miệng đổ, nhưng chẳng còn rót ra được một giọt nào.
Hắn quay đầu về phía hành lang, gọi:
"Tiểu t.ử! Lại đây! Rót thêm rượu cho lão phụ thân!"
Lúc này ta mới chú ý đến người đang đứng dưới hành lang, chính là Nguyên Thận.
Hắn nhận lấy bầu rượu, không nói một lời rồi đi thẳng vào thư phòng của phụ thân.
Lão gia t.ử dưới gốc cây dường như lại nhớ ra điều gì, vội vẫy tay gọi Nguyên Thận trở lại, hạ thấp giọng lén lút nói:
"Tiểu t.ử, ta nói cho ngươi nghe, thúc thúc ngươi giấu một vò rượu ngon trên xà nhà trong thư phòng! Còn không cho ta biết! Hừ, hắn không biết ta đã phát hiện từ lâu rồi! Ngươi đi trộm mang ra đây, đừng để hắn bắt gặp nhé..."
Ta và Lệ tỷ tỷ bước vào cửa, hắn nhìn thấy chúng ta, cười gọi chúng ta ngồi xuống bên cạnh trên bàn đá, bản thân cũng ngồi lại.
"Là Ninh Nhi à, Nguyên bá bá đã lâu không gặp con rồi! Cả nha đầu Vương gia cũng đến nữa! Tốt, tốt, đều đến đây bồi Nguyên bá bá uống hai chén."
Rồi lại nói:
"Hại, Ninh Nhi à! Lão nhân nhà con cũng quá không trượng nghĩa. Rượu này vẫn là ta cùng hắn cùng nhau ủ, vậy mà hắn lén giấu thêm một vò, con nói xem... Này!"
Nói xong, người xòe hai tay, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Loại rượu người nói, ta biết, gọi là Tướng quân say.
Nguyên Thận lấy rượu trở về, bản thân cũng ngồi xuống rót một chén.
Ta mở miệng nói:
"Nguyên bá bá, con muốn nghe người kể cho con nghe chuyện về phụ thân."
Người cười cười, nói:
"Ta biết con muốn nghe gì. Tạ lão nhân ấy mà! Nói đi nói lại cũng chỉ là mấy chuyện cũ rích năm xưa. Ninh Nhi muốn nghe, vậy Nguyên bá bá kể cho con nghe một chút."
Ba người chúng ta ngồi dưới gốc cây hoa quế, nhấp từng chén Tướng quân say, nghe người đứt quãng kể lại những câu chuyện về phụ thân mà ta chưa từng nghe qua.
Hơn hai mươi năm trước, khi ấy tiểu công t.ử duy nhất của Định Viễn Hầu phủ vẫn là một tay ăn chơi nổi danh kinh thành, khách quen của Tần lâu Sở quán.
Lão Hầu gia thường xuyên xách trường thương đến t.ửu lâu, ngõa tứ lôi hắn về.
Có một lần, người hận sắt không thành thép mà nói: "Không có ta giữ lại tước vị cho ngươi, ngươi cho rằng mình có thể làm nên đại sự gì?"
Người trẻ tuổi mười bảy mười tám tuổi giận dỗi bỏ nhà ra đi, một mình tiến vào quân doanh, bắt đầu từ một tên tiểu tốt, hết trận này đến trận khác, từ tiểu tốt lên bách phu trưởng, từ bách phu trưởng lên thiên phu trưởng.
Khi ấy Ngũ hoàng t.ử tài năng xuất chúng, nhưng thân phận mẹ đẻ thấp kém, trên có Thái t.ử đè ép, dưới có hai vị hoàng t.ử vừa mới thành niên như hổ rình mồi.
Ngũ hoàng t.ử nóng lòng lập công, khi phía Tây xảy ra một cuộc tiểu loạn, liền theo Trần tướng quân Trần Giai lúc ấy đang nổi danh lừng lẫy xuất chinh đến Tây Tắc.
Tiểu công t.ử Hầu phủ và Ngũ hoàng t.ử quen biết nhau trong quân.
Đồng thời kết giao với bọn họ còn có một tiểu tốt dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, tên là Nguyên Ngụy Thật.
Ba người trò chuyện với nhau rất hợp ý, coi nhau là tri kỷ.
Tiểu công t.ử nhận định vị hoàng t.ử kia là người tài đức vẹn toàn, đủ khả năng trở thành quân chủ thiên hạ, bèn hết lòng hết dạ với hắn, còn thường xuyên nhắc với hai người họ về cô nương đang chờ mình ở kinh thành, cho bọn họ xem tín vật giữa mình và nàng, là một cây chín loan thoa tinh xảo.
Khi ấy Thừa tướng Diêu Sung đại nhân một lòng cho rằng tiểu công t.ử Hầu phủ là một kẻ ăn chơi trác táng vô dụng, nào chịu đem nữ nhi bảo bối mình dốc lòng dạy dỗ phó thác cho hắn.
Vị công t.ử ấy liền liều mạng g.i.ế.c địch, lập công dựng nghiệp nơi biên cương, đến khi trở về kinh đã trở thành phó tướng dưới trướng Trần Giai tướng quân, uy phong lẫm liệt.
Công t.ử ấy hồi kinh kế thừa tước vị, cùng Nguyên tướng quân lúc ấy vừa mới lộ tài một lòng phò tá Ngũ hoàng t.ử, quét sạch mọi tiếng nói phản đối, đưa hắn lên long ỷ.
Nhưng vị tân hoàng này vừa quay tay liền hạ chỉ triệu đích nữ Thừa tướng vào cung làm tần.
Vị Định Viễn Hầu trẻ tuổi quỳ ngoài Thái Hòa điện suốt một ngày, chỉ chờ được một câu của tân hoàng đế:
"Là trẫm, trước tiên đã nhìn trúng nàng!"
Ngày hôm ấy, cuối cùng Nguyên tướng quân bất đắc dĩ phải đ.á.n.h ngất Định Viễn Hầu, rồi ném người về phủ.
Ngày thứ hai sau khi Diêu cô nương buồn bực tiến cung, Định Viễn Hầu vung trường kích, đi thẳng đến biên cương.
Một đi là ba năm, ba năm sau khi khải hoàn trở về cũng đi qua Huyền Vũ Môn, từ xa được tiểu nữ nhi của Thái phó nhìn thấy, từ đó nàng một mực khẳng định đời này không phải hắn thì không gả.