Trong kinh thành, những lời chuyện phiếm ngày thường đã ít đi, các cuộc hội thơ, đấu mã cầu cũng chẳng còn thấy bóng dáng.
Trời vừa tờ mờ sáng, khắp nơi yên tĩnh, chỉ nghe tiếng bước chân hỗn loạn trên nền đá xanh của Chu Tước phố, các quan viên vào triều người này nối tiếp người kia, ai nấy đều vội vã.
Quân Hung Nô cách kinh thành năm trăm dặm đang phi ngựa kéo đến, những tin đồn truyền về theo bước chân chúng, tựa như từng lưỡi d.a.o sắc kề lên cổ người trong kinh thành.
Chúng đốt phá, g.i.ế.c ch.óc, cướp bóc, tàn sát hàng chục thôn làng, lại thiêu rụi kho lương của mấy huyện.
Không ngừng có bá tánh từ các phủ, huyện lân cận chạy về kinh thành, dìu già dắt trẻ.
Có người đem nửa chiếc bánh bột ngô cuối cùng cho hài t.ử ăn, còn mình thì c.h.ế.t đói dưới chân thành; có phu thê ôm nhau ngủ bên đường, đến khi có người đến thăm dò thì đã không còn hơi thở.
Lại càng có cảnh đổi con cho nhau ăn...
Đó là những gì ta tận mắt nhìn thấy.
Đầu đường cuối ngõ, đâu đâu cũng là những cảnh tượng ấy, kinh thành đã không còn chứa nổi số lượng lưu dân khổng lồ như vậy.
Không ít lưu dân chỉ có thể tạm trú ngoài thành.
Ta cùng phụ mẫu thương lượng, dựng bốn lều cháo ngoài thành.
Lệ tỷ tỷ ngày ngày cùng ta đi phát cháo.
Ngày thứ nhất, cháo không đủ, nạn dân gây loạn, suýt nữa lật tung cả lều cháo...
Ngày thứ hai, một đứa trẻ chừng năm sáu tuổi đói đến ngất xỉu ngay dưới chân lính canh cửa thành.
Lệ tỷ tỷ cúi người ôm lấy nó, đứa trẻ vừa tỉnh lại đã há miệng c.ắ.n mạnh vào cổ tay nàng...
Ngày thứ ba, càng ngày càng nhiều nạn dân tràn vào, có người túm lấy góc váy ta, gào khóc đến xé lòng: "Uổng cho các ngươi là một lũ làm quan! Trả mạng cha ta đây..."
......
Cửa thành có lão tướng tọa trấn, còn thống lĩnh cấm quân trước giờ nào từng ra chiến trường, từng chứng kiến trận thế lớn như vậy?
Từng người một đều không dám nhận việc này.
Phụ thân, vị Định Viễn Hầu từng danh chấn Đại Lương, cứ như vậy xách trường kích đi ra.
Sau khi lần lượt sắp xếp ổn thỏa việc thay quân, tuần tra và canh gác ở cửa thành, phụ thân thường xuyên đến thao trường, chỉ dạy các phó tướng cách bày binh bố trận, đồng thời chỉnh đốn lại toàn bộ quân đội từ trên xuống dưới.
Ngày ngày ta đều nghĩ, hôm nay Nguyên Thận đã đi đến đâu rồi?
Cách kinh thành còn bao xa?
Với sự tàn bạo của Hung Nô, nếu hắn đến muộn, ta và toàn bộ người dân trong hoàng đô đều khó tránh khỏi cái c.h.ế.t.
Giữa tháng Bảy, vào giờ Ngọ, ta chợt nghe tiếng trống trận vang lên từ cửa thành.
Là đại quân Hung Nô đã đến!
Ngày hôm ấy, tiếng hô ngoài cửa thành vang tận trời xanh, âm thanh xe công thành đ.â.m vào cửa thành truyền xa đến hai con phố.
Tiếng "Đông! Đông!" nặng nề nện vào lòng mỗi người trong thành, khiến tim người ta run rẩy.
Ước chừng qua hai ba canh giờ, tiếng huyên náo ngoài cửa thành ngừng lại.
Có người trong thành lén mở cửa nhìn ra ngoài, sau đó ngẩng đầu hoan hô.
Hôm nay, quân Hung Nô đã lui.
Nhưng đây mới chỉ là ngày đầu tiên.
Phụ thân vốn không cho ta lên thành lâu, nhưng trong lòng ta hiểu rõ, trận chiến hôm nay nhất định có thương vong.
Cung nỏ, lăn gỗ, dầu sôi đều cần người bổ sung.
Binh lính bị thương tàn phế cần có người chăm sóc, t.h.i t.h.ể cũng cần có người thu dọn.
Lương thực của binh lính thủ thành cũng cần được lo liệu.
Trên tường thành có người liều mạng, người trong thành sao có thể chỉ biết tham sống sợ c.h.ế.t?
Một khi thành bị phá, bất luận là bình dân hay vương tôn, tướng sĩ hay bá tánh, tất cả đều sẽ mặc cho người ta xâu xé!
Ta lén trèo lên thành lâu, quỳ xuống trước mặt phụ thân.
Phụ thân đồng ý, nói:
"Quốc nạn đã đến trước mắt, không có nữ nhi Tạ gia, chỉ có con dân Đại Lương."
Lệ tỷ tỷ đến tìm ta, nói nữ t.ử cũng có thể dốc hết chút sức lực non nớt của mình.
Nàng không muốn trốn trong khuê các thêu hoa, chờ đến ngày thành bị phá rồi dùng một thước lụa trắng kết liễu đời mình.
Sự giáo dưỡng về "khí khái" mà Vương thị nhất tộc truyền dạy từ nhỏ cũng không cho phép nàng trở thành một kẻ yếu hèn.
Vì thế, chúng ta bắt đầu tập hợp tráng đinh trong thành, phân phó từng việc xuống dưới, khuân vác binh khí và vật tư, chăm sóc binh lính bị thương tàn phế, xử lý t.h.i t.h.ể, phụ trách lương thực cho binh lính...
Ngày thứ hai, ngày thứ ba.
Khe hở nơi cửa thành càng lúc càng lớn, những người trấn giữ phía sau cửa thành đã dần cảm thấy lực bất tòng tâm, số binh lính Hung Nô trèo lên thang mây ngày một nhiều.
Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c, tiếng hò hét ngoài thành không ngừng vang lên, t.h.i t.h.ể được đưa xuống từ trên tường thành cũng chưa từng ngơi nghỉ.
Đến ngày thứ mười, phòng thủ thành cơ hồ đã không thể tiếp tục chống đỡ.
Máu tươi đỏ thẫm kích thích người dân trong thành, họ run rẩy cố định then cửa nhà mình thật c.h.ặ.t dưới tiếng đá ném vang trời.
Những người đầu tiên không chịu nổi đã ôm theo đồ đạc, tụ tập trước cửa thành, yêu cầu mở cửa cho họ ra ngoài.
Bọn họ ngu muội cho rằng ở lại trong thành chỉ có con đường c.h.ế.t.
Nào hay một khi bước ra khỏi cửa thành, đối mặt với mấy vạn binh Hung Nô đang nghiến răng chờ đợi, mới thực sự là con đường c.h.ế.t.
Đáng cười đến cực điểm!
Trước cửa thành hỗn loạn một mảnh, dân chúng đ.á.n.h quan binh, quan binh đ.á.n.h dân chúng.
Ta liều mạng ngăn cản cũng không nổi, lời nói của ta chẳng một ai nghe lọt tai.
Ta biết, sự hoang đường này sẽ hủy hoại quân tâm.
Là Nạp Lan Văn Trác đã trấn an quân tâm.
Hắn phóng ngựa đến, tay cầm thánh chỉ màu vàng sáng, trước mặt mọi người cao giọng quát mắng:
"Nước mất thì nhà tan, Hung Nô thiết kỵ dưới vó ngựa há có thể dung cho con dân Đại Lương được sống yên ổn?"
"Hôm nay chư vị bước ra khỏi cánh cửa này, sẽ không còn đường sống. Chi bằng ở lại trong thành, bản quan cùng chư vị cùng nhau cố thủ kinh thành, chỉ cần viện quân đến trong nửa tháng nữa, nguy cơ của kinh thành ắt có thể được giải trừ."
"Hôm nay chư vị muốn rời đi, bản quan dù thế nào cũng không thể làm ngơ! Nhưng nếu có ngày thành bị phá, bản quan nhất định sẽ gương mẫu xông lên trước!"
Một phen lời nói vang lên, đám điêu dân tan tác, sĩ khí cũng được vực dậy mạnh mẽ.
Nửa tháng.
Chỉ cần nửa tháng.
Liên tiếp mấy đêm, ta đều đứng trên tường thành nhìn về phía Tây Nam.
Ta biết bao mong mỏi ngay khoảnh khắc sau đó, vị tướng quân mặc bạch bào sẽ từ phương hướng ấy phóng ngựa xuất hiện trước mắt ta, dẫn theo đội quân đ.á.n.h đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Nhưng không có.
Ta chờ hết đêm này đến đêm khác.
Nạp Lan Văn Trác từng đến tìm ta một lần.
Ta cùng hắn đứng trên tường thành cao ngất, gió đêm mang theo mùi m.á.u tanh thổi qua.
Những binh lính tuần tra khập khiễng đi ngang trước mắt chúng ta, ngọn đuốc trong tay lúc sáng lúc tối, soi rõ những vết thương m.á.u thịt be bét trên mặt họ.
Nạp Lan hỏi ta:
"Ngươi tin sao?"
"Ta tin. Ta tin hơn bất kỳ ai."
Hắn cười khổ nói: "Phải, ta cũng tin. Nhưng điều ta tin là hắn, ta tin hắn có thể trong vòng nửa tháng chạy đến. Còn điều ta không tin là cửa thành này có thể cầm cự được nửa tháng."