Thấy anh ra vẻ nghiêm túc, tôi cứ tưởng là chuyện gì quan trọng lắm.
“Em có thích anh không?”
Tôi im lặng một lát.
Trong lòng không ngừng tự hỏi, liệu mình có thực sự thích anh không?
Nhưng mỗi khi đôi mắt ấy nhìn tôi bằng vẻ thâm tình, dịu dàng, tim tôi lại đập thình thịch.
Khoảnh khắc này, tôi nghĩ mình có thể khẳng định câu trả lời là có.
“Thích... thích chứ.”
Thương Dự bỗng khựng lại, hàng mi khẽ run, đáy mắt trong nháy mắt tràn ngập ánh sáng.
Vành tai đỏ ửng nhanh ch.óng, khóe miệng không thể kiềm chế mà cong lên, giọng nói hơi run rẩy: “Tốt quá rồi.”
Giọng anh làm Hòa Hòa đang ngủ bị đ.á.n.h thức, con bé lơ mơ tỉnh dậy từ vai Thương Dự.
“Suỵt... anh đừng làm ồn đến con.”
Thương Dự tự động 'tắt tiếng', khẽ vỗ vỗ lưng Hòa Hòa: “Không sao đâu, con ngủ tiếp đi.”
Anh thật sự chỉ cần vui một chút là dễ xúc động.
Từ lúc nghe tôi nói thích anh, ngày nào không có việc gì anh cũng hỏi tôi một lần.
Tôi vừa đi làm về, anh liền xách túi cầm áo khoác giúp tôi, rồi tiện thể hỏi: “Vợ ơi, em có thích anh nhiều lắm không?”
“Có.”
Trước khi đi ngủ vào buổi tối, nhất định phải nghe tôi nói thích anh thì anh mới chịu ngủ.
Mỗi lần trước khi ra ngoài mà tôi quên hôn anh, anh sẽ đuổi theo để đòi.
Đòi được rồi lại xấu hổ chạy biến.
Thương Lân ở bên cạnh nhìn anh trai mình, chê bai: “Sao mà có thể bám người đến thế không biết.”
Thương Dự bước đến, Thương Lân cố ý làm điệu bộ nhõng nhẽo bắt chước anh:
“Vợ ơi, thơm một cái, được không nào?”
“Anh hai à, anh cũng quá là... em muốn nôn quá đi mất.”
Thương Lân lườm Thương Dự, tàn nhẫn nói:
“Nói chuyện với loại người như anh thật chẳng thông được.”
“Đúng, anh không hiểu.”
Thương Lân không kìm được lại bắt đầu ngân nga hát:
“Lẽ nào tôi lại lại rung động lần đầu, không thể nào tôi lại lại rung động lần đầu…”
Bài hát này vẫn chưa bao quát hết tình trạng của anh, Thương Dự bước vài bước chặn trước mặt em trai để đính chính.
“Cái gì mà 'lại', đây là lần đầu anh biết yêu đấy, đừng để chị dâu em nghe thấy, kẻo cô ấy nghĩ lung tung.”
“Anh hai, anh tưởng cả nhà ai cũng đa sầu đa cảm như anh sao? Đừng quên chị dâu từng yêu lần đầu rồi, bài hát này đúng là hợp với chị ấy bây giờ nhất đấy.”
Thương Dự không thèm để ý Thương Lân, vỗ vỗ vai cậu.
“Cậu quên mình đến đây để làm gì à? Với thái độ làm việc hôm nay của cậu thì đừng hòng đòi tiền tiêu vặt nữa.”
Thương Lân chợt nhận ra mình suýt làm hỏng nhiệm vụ hôm nay.
“Đừng mà anh hai, em sai rồi, em không hát nữa là được chứ gì…”
Buổi tối, Hòa Hòa ôm theo con gấu bông nhỏ chạy vào phòng ngủ của chúng tôi.
Mái tóc ngắn xõa tung, trông vô cùng đáng yêu, con bé đi đến cạnh tôi, nói bằng chất giọng sữa:
“Mẹ ơi, hôm nay con muốn mẹ ôm con ngủ, có được không ạ?”
“Được chứ, con nằm vào giữa bố mẹ đi!”
Hòa Hòa lắc đầu: “Không được, con phải nằm ngoài rìa, như thế mới không làm phiền bố ôm mẹ.”
“Anh dạy con bé à?” Tôi chất vấn Thương Dự.
Thương Dự cười nói: “Là con gái tự nói đấy, anh nào có dạy.”
Anh kéo chăn cho cả nhà: "Hòa Hòa ngoan quá, còn biết quan tâm đến bố nữa, đúng là chiếc áo bông nhỏ ấm áp của bố mà."
Tôi ôm Hòa Hòa nằm nghiêng, con bé vui vẻ nói: "Ôm gấu nhỏ của con, đi ngủ thôi nào."
Thương Dự sát lại gần tôi, vòng tay qua eo tôi, bắt chước giọng trẻ con: "Ôm bảo bối của anh đi ngủ thôi."
Lúc anh trẻ con lên trông cũng chẳng khác gì một đứa trẻ.
Thương Dự bắt đầu kế hoạch chạy bộ buổi sáng, mỗi ngày đều dậy đúng giờ để chạy chậm nửa tiếng.
Thương Lân nhìn thấy cảnh này thì vô cùng khó hiểu.
"Thật không hiểu nổi anh hai tôi, trước đây ngày nào cũng uống táo đỏ kỷ t.ử các kiểu để bồi bổ mà chẳng thấy sức khỏe khá hơn là bao, thế mà giờ chạy bộ mấy ngày liền cũng không thấy mệt."
Thương Dự giải thích với tôi:
"Anh ngày nào cũng rèn luyện thân thể, là để sống lâu hơn một chút. Như vậy mới có thể chăm sóc em và con mãi được, anh không muốn sau này lúc hai mẹ con cần đến anh thì anh lại đang nằm viện."
Thương Lân nghe xong thì cảm thán: "Chà, quả nhiên là có vợ có con rồi thì quên mất người em trai từng chăm sóc anh mình trước đây rồi."
Cuối tuần, cả nhà ngồi tụ tập ngoài sân trò chuyện, đủ loại đồ ăn vặt bày ra trước mắt.
Tôi cứ nghĩ Thương Dự sẽ chẳng ăn món nào, nhưng không, anh lại ăn rất nhiều.
Thương Lân thấy vậy thì kể lại chiến tích ngày xưa của anh.
"Chị dâu không biết đâu, hồi nhỏ bố mẹ không cho anh hai ăn mấy thứ này. Thế nên em với anh cả toàn giấu anh ấy ăn snack, kết quả phát hiện ra anh ấy toàn tự mình lén mua. Buổi tối còn trốn sau rèm cửa mà ăn, thế mà vẫn bị em ngửi thấy mùi."
Thương Dự lườm Thương Lân: "Tại các người không chia cho anh nên anh mới phải lén mua."
Thương Dự dựa vào vai tôi, giọng mềm mỏng: "Vợ ơi, sau này em đừng ăn vụng đồ ăn vặt mà không rủ anh nhé, bằng không anh buồn lắm đấy."
"Được, không có lần sau đâu!"
Cách đây không lâu, anh cả có kể với tôi về chuyện ba năm trước.
Khi biết tôi mang thai, Thương Dự lập tức về nhà bàn bạc với anh cả.
Anh nói muốn cưới tôi.
Anh cả ban đầu không đồng ý, Thương Dự cứ kiên trì thuyết phục.
Anh nói mình thực sự thích tôi.
Anh cảm thấy cơ hội này rất quý giá, trong mơ cũng không nghĩ tới đời này lại có thể có con với người mình thích, nên dù thế nào anh cũng phải cưới tôi bằng được.
Anh cả bất đắc dĩ đồng ý, bảo anh tự đi mà lo liệu.
Thế mà Thương Dự lại chùn bước: "Anh, anh đi cùng em đi, một mình em không dám nói."
Thấy dáng vẻ lúng túng của em trai, anh cả mắng: "Anh đã gật đầu đồng ý rồi, là em kết hôn hay anh kết hôn?"
Thương Dự chỉ đứng đó không nói nửa lời, cứ lầm lũi đầy tủi thân.
Anh cả thở dài cuối cùng vẫn phải đồng ý, vì nhìn cái kiểu nửa ngày không nói nổi một câu này của anh thì làm sao mà đàm phán thành công được.
Vậy là anh cả đích thân ra mặt cùng Thương Dự đến tìm tôi.
Mà lúc đó, tôi chỉ thấy anh thật yếu đuối nhu nhược, việc gì cũng phải để gia đình sắp xếp.
Sau này mới biết anh là sợ lúc đứng trước mặt tôi sẽ khẩn trương đến mức không thốt nên lời.
Về sau hỏi lý do anh thích tôi, anh bảo vì hồi đó thấy tôi dắt ch.ó đi dạo trên bãi cỏ, tôi vô tình nhìn thấy anh chơi game nên đã kiên nhẫn chỉ cho anh cách vượt ải, thế là anh bị tôi thu hút và nảy sinh tình cảm.
Cứ ngỡ duyên phận đã kết thúc tại đó.
Thế nhưng ông trời lại tạo ra một sự cố ngoài ý muốn.
Ngày đó thấy người đến là tôi nên anh mới không từ chối, cứ mặc kệ cho tôi làm gì thì làm.
Thương Dự nói:
"Anh sẽ giao toàn bộ tài sản cho em và con, anh sẽ rèn luyện sức khỏe thật tốt để bảo vệ hai người."
Sau này anh thực sự đã làm được, cơ thể vốn mỏng manh cũng không còn yếu ớt như trước nữa.
Từ lúc tập luyện có cơ bụng, ngày nào anh cũng khoe khoang trước mặt tôi.
Đêm đến, anh cứ cởi trần phô bày cơ bắp, ánh mắt ngượng ngùng nhìn tôi.
Còn tôi chỉ kéo chăn lên trùm kín rồi đi ngủ.
Anh khó hiểu ghé sát vào tai tôi hỏi:
"Vợ ơi, chẳng phải em thích cơ bụng sao, còn muốn gì nữa không? Cơ m.ô.n.g anh cũng có thể..."
Đúng là sắc đẹp làm người ta mụ mị, nhất là khi nó còn được trang điểm đúng theo tiêu chuẩn của mình nữa.
"Ngậm miệng lại, đi ngủ đi."
"Được rồi, thứ gì vợ thích anh đều có thể học, mai chúng ta tiếp tục khám phá..."
-Hoàn-