“Con đưa cho ta trước."
“Bà thả người trước."
Bà ấy thở dài một tiếng, như thể đang giảng đạo lý với một đứa trẻ không hiểu chuyện.
“Con có biết không, quyển bản đồ phổ này ta đã tìm kiếm suốt hai mươi năm trời.
Ngoại tổ của con trước lúc lâm chung đã đem nó cất giấu đi, không cho ta kế thừa vị trí Cốc chủ.
Ông ấy bảo ta không xứng."
“Bà đúng là không xứng thật."
Nụ cười trên mặt bà ấy cứng đờ lại.
“Con nói cái gì?"
“Ta bảo bà không xứng."
Ta tiến lên phía trước một bước, “Bà vì bản đồ phổ mà hại ch/ết sư phụ của mình, đầu độc g/iết ch/ết sư muội của mình, đến cả con gái ruột cũng không buông tha.
Bà xứng làm Cốc chủ sao?"
“Con thì hiểu cái gì chứ?"
Giọng bà ấy chợt trở nên sắc lẹm, “Vị trí Cốc chủ của Dược Vương Cốc vốn dĩ phải là của ta!
Là do ngoại tổ của con thiên vị, muốn truyền vị trí lại cho người ngoài!
Ta lấy lại thứ thuộc về mình, thì có gì sai?"
“Cho nên bà dùng đứa cháu ngoại ruột để làm vật dẫn cổ độc sao?"
Sắc mặt bà ấy thay đổi.
“Bà tưởng ta không biết sao?"
Ta lại tiến lên phía trước một bước, “Bà đã gieo T.ử Mẫu Cổ lên người đứa trẻ được gọi là 'con gái ruột' của ta kia.
Ta ch/ết, nó ch/ết; nó ch/ết, ta không sao.
Thứ bà muốn không phải là đứa trẻ, mà là thứ mồi nhử khiến ta phải e dè."
Mẫu thân im lặng.
Bài ấy nhìn ta, vẻ từ ái trong ánh mắt từng chút từng chút một biến mất, thay vào đó là một sự xem xét lạnh lùng, ghê rợn.
“Sao con biết được?"
“Bởi vì năm năm trước, bên cạnh viên Hồi Hồn Đan mà bà chôn ở Đào Hoa Ổ, ngoài tờ hôn thư ra, còn có một nửa trang ghi chép."
Ta từ trong ng/ực móc ra tờ giấy đã ngả vàng kia, “Bên trên có viết phương thu/ốc và cách giải của T.ử Mẫu Cổ.
Bà cố tình đặt ở nơi đó, là muốn cho ta biết bà có thủ đoạn này, để ta phải ngoan ngoãn nghe lời."
“Nhưng bà đã quên mất một chuyện rồi."
“Chuyện gì?"
“Mặt sau của nửa trang ghi chép ấy, có dùng nước thu/ốc tàng hình viết một dòng chữ khác."
Ta lật tờ giấy lại, hướng về phía ánh trăng, “'Con ta mở xem:
Nếu thấy thư này, mau chạy đi.
Mẫu thân đã điên rồi.'"
Đôi mắt mẫu thân trợn ngược lên dữ dội.
“Là do ngoại tổ viết đấy."
Ta nói, “Ông ấy trước khi ch/ết đã biết bà sẽ bước đi trên con đường này rồi.
Ông ấy để lại bức thư này cho ta, giấu ở cạnh Hồi Hồn Đan.
Nhưng ông ấy không ngờ được rằng, ta đã đợi suốt năm năm mới mở viên đan d.ư.ợ.c đó ra."
Im lặng.
Gió đêm ở Dược Vương Cốc thổi rất lớn, khiến những ngọn đuốc trên tế đàn cháy lên nghe lách tách xé gió.
Mẫu thân bỗng nhiên bật cười.
“Được, tốt lắm."
Bà ấy vỗ tay, “Con còn thông minh hơn cả những gì ngoại tổ con từng nói.
Nhưng người thông minh thường mệnh ngắn, con có biết vì sao không?"
“Bởi vì người thông minh luôn tự cho rằng mình tính toán không một kẽ hở."
Bài ấy giơ tay lên.
Xung quanh tế đàn lập tức xông ra hàng chục người áo đen, tay lăm lăm cung nỏ, mũi tên tất thảy đều nhắm thẳng vào ta.
“Giao bản đồ phổ cho ta, đứa trẻ con có thể đem đi.
Ta thề, từ nay về sau không bao giờ làm phiền đến hai mẹ con nữa."
“Lời thề của bà đáng giá mấy đồng chứ?"
“Vậy con muốn thế nào?"
“Ta muốn bà phải ch/ết."
Nụ cười trên mặt mẫu thân hoàn toàn biến mất.
“Con không g/iết nổi ta đâu."
Ngón tay bà ấy đặt trên đỉnh đầu đứa trẻ gái, đầu ngón tay thoang thoảng luồng khí đen, “T.ử Mẫu Cổ đã được gieo xuống rồi.
Ta ch/ết, nó ch/ết.
Con đoán xem, ta có kéo nó theo làm đệm lưng trước khi ch/ết không?"
Đứa trẻ gái cả người run bần bật, nước mắt tuôn rơi từng hạt lớn, nhưng trong miệng bị nhét giẻ nên không phát ra được tiếng động nào.
Ta nhìn vào mắt nó.
Sợ hãi, ngơ ngác, và cả một tia hy vọng mong manh yếu ớt.
Nó đang đợi ta đến cứu.
“Nương."
Ta cất tiếng.
Mẫu thân ngẩn người ra một chặp.
“Bà còn nhớ chữ 'nương' viết thế nào không?"
Ta hỏi bà ấy, “Một bên là chữ Nữ, một bên là chữ Lương.
Lương trong lương thiện.
Một người nữ t.ử, phải có lòng lương thiện, thì mới xứng đáng làm nương."
“Bà không có."
“Con câm miệng lại cho ta!"
“Lúc bà hạ độc Hạm Nhi, bà có từng nghĩ đến việc con bé mới có ba tuổi không?"
“Ta bảo con câm miệng!"
“Lúc bà coi ta như một quân cờ, bà có từng nghĩ đến việc ta là khúc ruột do bà sinh ra không?"
“Ta bảo con câm miệng lại cho ta!!"
Bà ấy thét lên ch.ói tai, ngón tay bấu c.h.ặ.t vào da đầu đứa trẻ gái, đứa nhỏ đau đớn rên rỉ qua kẽ răng, “Con còn bước tới một bước nữa, ta lập tức thúc giục T.ử Cổ phát tác!
Con muốn nhìn thấy nó thất khiếu chảy m/áu ch/ết ngay trước mặt con sao?"
Ta dừng bước lại.
Bà ấy thở hồng hộc, chiếc trường bào màu đỏ tươi phần phật trong gió, trông như một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.
“Quăng bản đồ phổ qua đây."
Ta không động đậy.
“Ta đếm ba tiếng.
Một!"
Gió càng thổi lớn hơn.
“Hai!"
Ta hít một hơi thật sâu.
“Nương."
Ngón tay của bà ấy khựng lại.
“Bà còn nhớ Vong Ưu Thảo không?"
Đồng t.ử bà ấy co rút lại kịch liệt.
“Năm đó bà dùng nó để hạ độc phụ thân của Thần vương, hại ông ấy toàn thân bại liệt, sống không bằng ch/ết."
Ta từ trong ng/ực móc ra một nhành thảo d.ư.ợ.c màu tím, quơ quơ trước mặt bà ấy, “Bây giờ, ta dùng nó để giải cổ độc của bà."
“Không thể nào!"
Giọng bà ấy sắc lẹm đến ch.ói tai, “Phương thu/ốc giải của Vong Ưu Thảo ta chỉ viết ở trang cuối cùng của bản đồ phổ, con còn chưa có được bản đồ phổ cơ mà!"
“Ai bảo là ta chưa có được chứ?"
Ta lật bản đồ phổ ra, lật đến trang cuối cùng, giơ lên cao cho bà ấy xem.