Ở một diễn biến khác, Vương Trung Nhẫm đang dắt theo chú ch.ó nghiệp vụ, đăm đăm nhìn ra mặt biển đen kịt.
Một viên cảnh sát mặc sắc phục hớt hải chạy tới báo cáo.
"Báo cáo Đội trưởng Vương, lực lượng của chúng ta ở các hướng đông, nam, bắc đã hoàn toàn khống chế được mọi bề. Xin chờ chỉ thị tiếp theo!"
Vương Trung Nhẫm giữ vẻ mặt lạnh lùng, hỏi dồn: "Bên tàu tuần tra trên biển đã liên lạc được chưa? Họ có đồng ý phối hợp hành động cùng chúng ta không?"
"Chúng tôi đã xin ý kiến cấp trên và liên lạc được với bên đó rồi. Họ đồng ý hỗ trợ, nhưng e là phải chờ thêm chút nữa!"
"Không kịp nữa đâu, tàu của chúng ta đã sẵn sàng chưa?"
"Đã trong trạng thái chờ lệnh!"
"Lên tàu ngay!"
"Truyền lệnh cho đội hình: Lập tức triển khai bao vây từ hướng đông và tây theo hình bán nguyệt. Chú ý, tàu của mục tiêu không phải loại tàu thông thường, tuyệt đối không để chúng tẩu thoát! Đồng thời, cảnh báo lực lượng hỗ trợ rằng đối phương rất có thể mang theo v.ũ k.h.í sát thương hạng nặng, yêu cầu tất cả phải chuẩn bị sẵn sàng."
"Lên tàu!"
"Rõ!"
Dưới màn đêm tĩnh mịch, sáu bảy chiếc xuồng máy lặng lẽ tiến sát bờ biển. Từng người cảnh sát với trang bị vũ trang tận răng lần lượt nối đuôi nhau lên tàu.
Về phía bên kia, sau khi lật xem xong cuốn catalogue trên tay, quý ngài Mike rốt cuộc cũng bộc lộ bản chất của một con buôn thực thụ, bắt đầu giở trò kỳ kèo mặc cả.
"Anh Mạnh thân mến, tôi thực sự rất hài lòng và ưng ý với lô hàng lần này. Chúng tôi đến đây cũng mang theo thiện chí hợp tác rất lớn. Về giá cả của ba món bảo vật hạng nặng phía sau, tôi có thể chấp nhận mức giá anh đưa ra. Tuy nhiên, đối với những mặt hàng ở phần đầu, tôi hy vọng chúng ta có thể chốt theo mức giá thỏa thuận trước đó."
Nghe đối phương xổ một tràng tiếng nước ngoài, Mạnh Bạch liền đưa mắt ra hiệu cho Tô Thanh Từ.
Tô Thanh Từ nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, dịch: "Ông ta chê giá đắt quá, muốn giảm giá đấy!"
Mạnh Bạch và Lan Thừa Dũng trao đổi ánh mắt, rồi Mạnh Bạch lên tiếng: "Cô hỏi thử xem, ông ta chịu trả bao nhiêu?"
Tô Thanh Từ lập tức quay sang, b.ắ.n một tràng tiếng Anh: "Ông có biết chúng tôi phải đ.á.n.h cược cả mạng sống mới lấy được những thứ này không? Muốn mua thì mua, không mua thì biến!"
Vừa dứt lời, Tô Thanh Từ không khỏi toát mồ hôi hột, thầm cầu nguyện trong số những người có mặt ở đây đừng ai hiểu tiếng Anh. Nếu không, cô chắc chắn sẽ bị băm vằm ra làm mồi cho cá mất.
Nghe những lời lẽ cộc lốc, không chút kiêng nể của Tô Thanh Từ, sắc mặt của ông Mike lập tức sa sầm lại.
Bầu không khí căng thẳng tức thì bao trùm xung quanh. Khổng Lục, cảm nhận được sự nguy hiểm, khẽ liếc mắt ra hiệu cho đám A Bố, A Bưu, tay đồng thời siết c.h.ặ.t v.ũ k.h.í.
Phía đối diện, những người đi cùng ông Mike cũng tỏ ra cảnh giác cao độ, ánh mắt gườm gườm nhìn chằm chằm vào nhóm Khổng Lục.
Dù vậy, ông Mike vẫn không nỡ từ bỏ mấy món bảo vật quý giá kia. Nếu mang được chúng về nước, ông ta có thể thu lợi gấp chục, gấp trăm, thậm chí cả ngàn lần.
Ông ta vừa nhận được nguồn tin tình báo mật rằng gia tộc Rockefeller, gia tộc quyền lực bậc nhất nước nhà, đang lên kế hoạch xây dựng một phòng trưng bày nghệ thuật cao cấp nhất châu Á.
Chỉ cần có được những kiệt tác, vấn đề tiền bạc với họ chẳng là gì.
Đối với những món đồ tầm thường, ông ta chỉ cần bỏ ra chút tiền lẻ là có thể gom được nhan nhản, bởi đối tác làm ăn của ông ta đâu chỉ có mỗi đám người của Mạnh Bạch.
Nhưng ba món bảo vật hạng nặng kia thì lại là hàng cực phẩm, có tiền cũng chưa chắc mua được. Nếu vuột mất cơ hội ngàn vàng này...
Ông Mike hít một hơi thật sâu, đành nhún nhường: "Anh Mạnh, tôi xin nhắc lại là chúng tôi đến đây với sự chân thành tuyệt đối. Thế này nhé, giá của ba món bảo vật hạng nặng phía sau chúng ta giữ nguyên. Còn những mặt hàng phía trước, tôi cũng không ép anh phải bán theo giá cũ, nhưng mức giá anh đưa ra đội lên tới 100% thì quả thật là quá đáng. Giảm 50%, anh thấy sao?"
"Dù sao chúng ta còn làm ăn lâu dài, mong mọi người có thể chốt nhanh gọn lẹ một chút."
Thấy đối phương cứ chỉ chỏ vào cuốn catalogue rồi lại giơ một bàn tay lên, Mạnh Bạch nôn nóng thúc giục Tô Thanh Từ: "Ông ta nói gì thế?"
Trong bụng Tô Thanh Từ lúc này đang rủa xả Vương Trung Nhẫm bằng đủ mọi lời lẽ tệ hại, đồ con rùa rụt cổ, ăn phân cũng không kịp giành phần nóng! Miệng thì cô vẫn giữ vẻ điềm nhiên, nghiêm trang dịch lại cho Mạnh Bạch:
"Ông ta bảo không những đòi giảm giá mấy món hàng đầu, mà ba món bảo vật phía sau cũng phải bớt. Nếu không đồng ý, ông ta thách anh xem nắm đ.ấ.m của ông ta cứng đến đâu đấy!"
Nghe đến việc ba món bảo vật hạng nặng cũng bị ép giá, Lan Thừa Dũng tức đến mức thái dương giật bần bật.
"Quá đáng! Thật quá đáng! Mạnh Bạch, bọn chúng rõ ràng chẳng có chút thành ý nào, đang ức h.i.ế.p người quá đáng đấy! Những thứ này là do chúng ta đ.á.n.h cược cả mạng sống mới mang ra được, vậy mà bọn chúng tính dùng dăm ba đồng bạc lẻ để tống cổ chúng ta sao?"
Chu Lượng, người nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, cũng không nhịn được mà lên tiếng: "Để lo liệu trót lọt phi vụ này, chúng ta đã hao tốn không biết bao nhiêu nhân lực, vật lực, lại còn phải đút lót trên dưới. Bọn chúng thì hay rồi, chỉ việc mua về rồi bán lại là kiếm bộn tiền, chẳng cần phải đối mặt với bất cứ rủi ro nào. Giờ thì hay rồi, bọn chúng định húp trọn cả nước lèo, không chừa cho chúng ta chút cặn nào sao?"
Thấy nhóm Mạnh Bạch bàn tán xôn xao với vẻ mặt phẫn nộ, ông Mike cũng lờ mờ nhận ra rằng mức giá mình đưa ra không làm họ hài lòng.
Ông ta quay sang ghé tai thì thầm to nhỏ với người đàn ông đi cùng, tay chỉ trỏ vào những bức ảnh trong cuốn catalogue. Bọn họ cộng gộp mức giá chênh lệch của hơn 100 món hàng phía trước lại để tính tổng giá trị, sau đó lại thảo luận về giá trị thực sự của ba món bảo vật hạng nặng. Chưa để Mạnh Bạch kịp phản ứng, ông Mike đã vội vàng nhượng bộ:
"Anh bạn Mạnh đáng kính của tôi, và cả những người bạn đáng quý của anh nữa, xin hãy bình tĩnh. Tôi và cộng sự vừa thảo luận lại. Dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên chúng ta làm ăn với nhau, tình nghĩa giữa chúng ta vẫn là trên hết. Vậy thì, lần này tôi đồng ý chốt theo mức giá mà các anh đưa ra. Hy vọng trong tương lai chúng ta sẽ còn nhiều cơ hội hợp tác hơn nữa."
Tô Thanh Từ lập tức nhắm mắt nhắm mũi dịch bừa: "Ồn ào cái gì mà ồn ào? Giá trị của ba món bảo vật phía sau quả thực không tồi, nhưng với đống hàng tạp nham phía trước, tôi chỉ cần vung chút tiền lẻ là có thể mua được ở bất cứ đâu. Các người không tự biết thân biết phận sao?"
Nghe Tô Thanh Từ dịch xong, sắc mặt của nhóm Mạnh Bạch càng thêm khó coi. Trong khi đó, ông Mike lại bắt đầu hướng ánh mắt nghi ngờ về phía Tô Thanh Từ.
Ông ta thầm nghĩ: Rõ ràng mình đã chấp nhận mức giá họ đưa ra rồi, cớ sao thái độ của họ vẫn hầm hầm tức giận như vậy?
Con bé phiên dịch này chắc chắn có vấn đề!
Thấy da đầu tê rần, biết mình sắp lộ tẩy, Tô Thanh Từ vội vàng chữa cháy, quay sang giải thích với ông Mike: "Thưa ngài Mike, các anh Mạnh cho rằng hai bên đã hợp tác lâu năm như vậy, mà ngài lại đưa ra những lời lẽ khó nghe như thế, nên họ cảm thấy có chút chạnh lòng."
"Họ nói rằng tuy những món đồ phía trước không quá xuất sắc, nhưng ba món bảo vật hạng nặng phía sau, dù đặt ở bất kỳ viện bảo tàng hay trung tâm nghệ thuật nào trên thế giới, cũng đủ tầm vóc để trở thành quốc bảo trấn phái."
"Có thể ngài chưa hiểu hết về bề dày lịch sử của ba món bảo vật này. Chúng có niên đại từ hai, thậm chí ba ngàn năm trước. Từ kỹ thuật chế tác, hình dáng cho đến giá trị văn hóa lịch sử, tất cả đều là vô giá. Nếu không nể tình bằng hữu với ngài, họ đã chẳng dễ dàng mang chúng ra đâu."
Nghe xong lời giải thích của Tô Thanh Từ, sắc mặt của ông Mike dịu đi đôi chút, nhưng dường như sự nghi ngờ trong lòng vẫn chưa tan biến hoàn toàn.
Ông ta thò tay vào túi áo n.g.ự.c lấy ra một cây b.út máy, mở nắp và chuẩn bị lật cuốn catalogue.
Tô Thanh Từ toát mồ hôi hột, tự nhủ: Dù nhóm Mạnh Bạch không hiểu tiếng Anh, nhưng những con số Ả Rập ghi báo giá thì ai mà chẳng đọc được.
Chớp thời cơ, Tô Thanh Từ liến thoắng giải thích với Mạnh Bạch: "Anh Mạnh Bạch ơi, em vừa kể lể về những gian khổ và hiểm nguy mà các anh phải trải qua, lại còn phân tích giá trị lịch sử và văn hóa to lớn của ba món bảo vật kia, nói rằng chúng là quốc bảo vô giá. Em thuyết phục ông ta phải mua theo giá chúng ta đưa ra, để sau này còn hợp tác lâu dài, chúng ta sẽ giúp ông ta săn tìm thêm nhiều món hời khác. Bọn họ đã bị em thuyết phục và đồng ý rồi đấy."
Tô Thanh Từ vừa dứt lời, liền thấy ông Mike giở quyển catalogue ra, đ.á.n.h dấu tích bên cạnh mức giá của ba món bảo vật hạng nặng. Sau đó, ông ta còn dùng tay chỉ vào tất cả các bức ảnh và phần giới thiệu ở phía trước, rồi đ.á.n.h một dấu tích lớn ngoài bìa.
Tô Thanh Từ thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà cô nhanh trí.
Nhóm Mạnh Bạch nghe lời giải thích của Tô Thanh Từ, cộng thêm việc quan sát hành động của ông Mike, lập tức nở nụ cười rạng rỡ. "Ngọc Yến, làm tốt lắm!"
"Ha ha ha ha ha ~"
Mạnh Bạch đứng dậy, chìa tay về phía ông Mike. Hiểu ý, ông Mike cũng vươn tay ra bắt, lắc mạnh hai cái thể hiện sự thành ý.
Sau khi buông tay, ông Mike ra hiệu cho người phía sau, một gã lực lưỡng xách chiếc vali bước tới.
Ông Mike đỡ lấy chiếc vali khóa mật mã từ tay gã, mở ra và đặt lên bàn.
Tô Thanh Từ trừng lớn đôi mắt. Đô la Mỹ! Đầy ắp đô la Mỹ! Chẳng thể ngờ lại toàn là đô la Mỹ!
Hóa ra số tiền giao dịch... lại được tính bằng đô la Mỹ!
Nên biết rằng vào thời điểm này, một đô la Mỹ có thể quy đổi được hơn mười nhân dân tệ, sức mua của nó là cực kỳ khủng khiếp. Thảo nào mức giá ghi trên cuốn catalogue lại có vẻ thấp đến vậy.
Món đồ sứ rẻ nhất trong danh sách được định giá năm đô la Mỹ, quy ra nhân dân tệ là 50 đồng. Ở trong nước lúc bấy giờ, biết bao công nhân viên chức làm lụng vất vả cả tháng trời cũng chỉ kiếm được hơn hai mươi đồng tiền lương!
Đúng là lợi nhuận khổng lồ mà!
Mạnh Bạch đưa tay lướt nhẹ qua những cọc đô la Mỹ được xếp ngay ngắn trong vali, rồi cũng vẫy tay ra hiệu cho người của mình.
Khổng Lục và Chu Lượng nhận chìa khóa từ tay Mạnh Bạch, dẫn theo đàn em cẩn thận khiêng từng chiếc rương từ dưới khoang tàu lên.
Mười mấy chiếc rương gỗ khổng lồ nhanh ch.óng được xếp thành hàng trên boong tàu. Nắp rương đồng loạt được mở ra, để người của ông Mike tiến hành kiểm tra hàng hóa.
Vẫn chưa tới sao, tên khốn kiếp!
Ngay khi Tô Thanh Từ đang sốt ruột như ngồi trên đống lửa, thì từ dưới mặt nước chợt vang lên một âm thanh kỳ lạ.