Chiều hôm đó. Ta đến Đại Lý Tự để bổ sung lời khai cho vụ án cũ của phụ thân.
Chử Tòng An xử lý thủ tục xong, mời ta sang gian ngoài nghỉ ngơi.
Yến Hoài Chấp bước vào khi công sự đã hoàn tất.
Hắn hỏi: "Thương hội đã nhận hồ sơ chưa?"
"Họ đã nhận." Ta đáp, "Dù họ vẫn muốn trì hoãn."
Hắn không ra lệnh ép thương hội ngay lập tức.
Hắn chỉ đưa cho ta một bản sao quy chế công khai của thương hội.
"Nếu họ làm sai quy trình, nàng có thể cầm tờ này đến nha môn tố giác."
Ta vô tình để quên túi hương trên bàn, khi quay lại lấy thì nghe thấy tiếng Chử Tòng An trêu hắn bên trong:
"Chỉ cần một câu của huynh, thương hội nào dám làm khó cô ấy? Sao phải phiền phức thế?"
Giọng Yến Hoài Chấp trầm thấp vang lên: "Nếu ta dùng quyền thế mở đường, người đời sẽ nói cửa hàng đó sống nhờ vào ta."
"Nàng cần một con đường công bằng, không phải một cánh cửa chỉ mở vì tên ta."
Ta đứng ngoài hiên, lặng lẽ cầm túi hương đi ra.
Lần sau đến Đại Lý Tự xem lại di vật của phụ thân.
Phòng chứng vật vốn luôn đốt loại hương xua ẩm rất nồng khiến ta dễ bị ho.
Nhưng hôm nay, trong phòng lại thoang thoảng mùi hương nhài thanh nhẹ.
Tố Cẩm ngạc nhiên: "Mùi hương hôm nay dễ chịu thật."
Mặc Thất đứng bên lỡ lời: "Tất nhiên rồi, đại nhân dặn đổi từ sớm..."
Yến Hoài Chấp lạnh lùng liếc Mặc Thất một cái.
Hắn quay sang ta, thản nhiên giải thích: "Lần trước ở biệt viện thấy nàng ho, ta đoán nàng không chịu được mùi nồng."
Trời đột nhiên nổi một cơn sấm trái mùa.
Ta giật mình, ngón tay vô thức siết c.h.ặ.t.
Yến Hoài Chấp lập tức ra hiệu đóng toàn bộ cửa sổ, dời bàn làm việc sang gian phòng nhỏ bên trong.
"Ngài biết ta sợ sấm sao?" Ta nghi ngơ.
"Suy đoán mà thôi." Hắn đáp ngắn gọn.
Hắn đưa cho ta một bản đồ đường thủy đến Giang Nam: "Tuyến đường này an toàn, thích hợp để vận chuyển nguyên liệu hương liệu."
"Sao ngài biết ta muốn đi Giang Nam?"
"Khương đại nhân từng nhắc, con gái ông thích phong cảnh nơi đó."
Ta khựng lại. Phụ thân ta là người kín kẽ, chưa từng bàn việc nhà với người ngoài.
"Yến đại nhân, trước đây chúng ta thật sự chưa từng quen biết sao?"
Yến Hoài Chấp nhìn ta, ánh mắt thâm trầm: "Từng gặp vài lần."
Nhờ nắm rõ quy chế, thương hội không thể gây khó dễ nữa.
Cửa hàng của ta chính thức nhận được giấy phép kinh doanh.
Một nữ thương nhân lớn từ Giang Nam tìm đến sau khi nghe danh loại hương thanh nhạt của ta.
Nàng muốn đặt một lô hàng lớn cho mùa xuân.
"Nếu giá tốt, ta sẽ ký hợp đồng dài hạn." Nàng đề nghị.
Ta không vội vàng nhận đơn lớn vì sợ không đảm bảo chất lượng.
"Ta xin làm trước một lô nhỏ." Ta đáp, "Nếu chất lượng đạt yêu cầu, chúng ta hãy ký hợp đồng dài hạn."
Nữ thương nhân mỉm cười gật đầu: "Thận trọng như vậy, ta tin cô."
Đây là đơn hàng lớn đầu tiên do chính tay ta giành được.
Chiều muộn, khi cửa hàng chuẩn bị đóng cửa.
Phùng Tự Khiêm đứng chờ ngoài hiên.
Hắn đợi khách đi hết mới dám tiến lại gần.
Hắn nhìn cửa hàng gọn gàng, nhìn ta ăn mặc đơn giản nhưng thần thái rạng rỡ, trong mắt hiện lên sự chua xát.
Hắn lấy ra chiếc trâm ngọc cũ.
"Nhược Quân... ta đã cắt đứt qua lại với nàng ấy rồi."
"Chuyện đó không liên quan đến ta nữa." Ta đáp.
"Ta biết trước đây ta lạnh nhạt với nàng." Hắn vội vã, "Ta có thể bù đắp. Ta sẽ đón mẫu thân nàng về Phùng phủ, để nàng tiếp tục mở cửa hàng, không can thiệp hồi môn của nàng nữa..."
Ta nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến lạ kỳ.
"Phùng Tự Khiêm, ta không còn muốn chàng làm gì nữa."
Trời bắt đầu lất phất mưa.
Phùng Tự Khiêm vẫn đứng nguyên tại chỗ, không chịu bỏ cuộc.
"Ba năm tình nghĩa, lẽ nào nàng nói quên là quên ngay được sao?"
"Tình cảm ba năm không mất đi trong một tháng." Ta nhìn giọt mưa rơi ngoài hiên, "Nó bị tiêu hao từng ngày, từng ngày một suốt ba năm qua."
"Nàng hận ta sao?"
"Không hận."
Sự không hận của ta còn đ.â.m thấu tim hắn hơn cả sự căm giận.
Hắn cố đưa chiếc trâm ngọc vào tay ta: "Cho ta một cơ hội sửa sai, được không?"
Ta lùi lại một bước, nhẹ nhàng cất lời:
"Người từng đợi chàng đã không còn nữa."
Phùng Tự Khiêm ngẩn người.
"Nàng ấy đã đợi chàng suốt ba năm. Chính chàng đã để nàng ấy biến mất."
Hắn siết c.h.ặ.t chiếc trâm ngọc trong tay, khớp xương trắng bệch.
Lần đầu tiên, hắn hiểu rằng ta thật sự sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.
Phùng Tự Khiêm lảo đảo bước đi trong làn mưa mỏng.
Hôm sau, ta đến Yến phủ để giao lại bản ghi chép cũ của phụ thân theo yêu cầu vụ án.
Yến Hoài Chấp đang dưỡng thương nhẹ ở hậu viện sau một chuyến vây bắt tội phạm.
Cháu trai hắn - Yến Minh Tu chạy đùa ở hành lang, vô tình va làm đổ giá sách cũ.
Một chiếc ô giấy dầu đã ngả màu rơi ra.
Ta nhặt lên, thoáng sững người khi nhìn thấy ký hiệu nhỏ ở cán ô.
Đó là con dấu riêng của Khương gia, loại ô này chỉ có phủ ta từng đặt làm.
Yến Minh Tu vội nói: "Cữu phụ giữ chiếc ô cũ này kỹ lắm, không cho ai chạm vào đâu!"
Yến Thư Dao đứng bên vội dắt đứa trẻ đi.
Ta cầm chiếc ô bước vào thư phòng: "Yến đại nhân, chiếc ô này..."
Yến Hoài Chấp nhìn chiếc ô trong tay ta, giọng trầm xuống: "Một người từng đưa cho ta."
Ký ức tám năm trước vụt qua trong đầu ta.
Mái hiên dột, trận mưa rào, và một thiếu niên bị bỏ rơi ướt sũng.
"Là ngài sao?" Ta kinh ngạc.
Yến Hoài Chấp không phủ nhận.
"Sao ngài lại giữ nó suốt tám năm?"
"Vì vào một ngày rất tệ, có người đã cho ta biết thế gian này vẫn còn thiện ý." Hắn nhìn ta, "Nàng đã quên cũng không sao. Người muốn nhớ là ta."
Mặc Thất mang hồ sơ vụ án vào.
Trong lúc lật mở tài liệu, ta vô tình thấy một xấp văn kiện cũ cất dưới đáy rương.
Giấy xin hoãn phát mại tiểu viện của mẫu thân ta từ hai năm trước.
Giấy yêu cầu niêm phong bảo tồn hồ sơ vụ án của phụ thân.
Lệnh bí mật giữ lại nhân chứng cũ.
Cả những hóa đơn tiền t.h.u.ố.c thượng hạng gửi đến biệt viện dưới danh nghĩa vô danh.
Tất cả đều có con dấu riêng của Yến gia, thời gian đều là từ hai ba năm trước.
Khi ta còn đang chịu đựng sự lạnh nhạt trong Phùng phủ.
"Ngài đã âm thầm bảo vệ Khương gia từ lâu như vậy sao?" Ta run giọng.
Yến Hoài Chấp cau mày liếc Mặc Thất, rồi thản nhiên đáp: "Tiện tay giữ lại những gì không nên mất mà thôi."
"Vì sao ngài chưa từng nói với ta?"
"Khi đó nàng đã là thê t.ử của người khác." Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, "Nàng sống yên ổn là đủ. Biết hay không, vốn không quan trọng."
Lòng ta dấy lên một cơn sóng cuộn trào.
Một người để ta chờ ba năm trong vô vọng.
Một người lại lặng lẽ bảo vệ ta suốt tám năm mà không hề đòi hỏi đáp lại.
Đêm đó, tại cửa hàng hương liệu.
Kiện vải mới giao từ Giang Nam về có giấu một lớp giấy mỏng trong lõi gỗ.
Ta rút ra, nhận ra đó là một trang bị xé khỏi quyển sổ tay của phụ thân.
Trên đó ghi lại danh sách giao nhận bạc và ký hiệu của một quan viên cấp cao trong triều.
Đột nhiên, đèn trong cửa hàng phụt tắt.
Một bóng đen nhảy vọt từ cửa sổ kho sau vào, tung ám khí định cướp trang sổ!
"Có kẻ trộm!" Kinh Đào hô lớn.
Tố Cẩm lao đến chắn trước mặt ta.
Ta nhanh tay nhét trang sổ vào lót tay áo, bị tên sát thủ đẩy ngã sượt qua mép bàn.
Mặc Thất cùng quan sai Đại Lý Tự lập tức xông vào. Họ đã âm thầm theo dõi lô hàng Giang Nam này từ trước.
Tên sát thủ bị thương, đ.á.n.h rơi một tấm lệnh bài rồi tẩu thoát.
Yến Hoài Chấp dắt ngựa lao đến ngay sau đó.
Thấy vết trầy trên tay ta, ánh mắt hắn vụt qua sự giận dữ lạnh lẽo.
Ta lấy trang sổ bị xé ra trao cho hắn: "Cái này thuộc về Đại Lý Tự."
Góc trang sổ có một ký hiệu hoàng thất đặc biệt.
Mặc Thất nhặt tấm lệnh bài lên, ghé tai hắn thì xầm xào.
Đúng lúc đó, tiếng vó ngựa dồn dập của Cấm quân dừng lại ngay trước cửa hàng.
Một thái giám bước xuống, cất giọng xướng:
"Bệ hạ truyền khẩu dụ! Triệu Đại Lý Tự Khanh Yến Hoài Chấp lập tức vào cung giải trình việc tự ý điều tra án Khương gia!"
Khương gia bị kết tội năm xưa có liên quan đến thế lực cực lớn trong cung. Việc Yến Hoài Chấp lật lại án đã chạm đến vảy ngược của họ.
Ta lo lắng nhìn hắn: "Họ sẽ nói ngài thiên vị vì ta..."
Yến Hoài Chấp giao trang sổ cho Mặc Thất, dặn dò quan sai vây kín bảo vệ cửa hàng.
Hắn quay sang nhìn ta, ánh mắt kiên định và dịu dàng:
"Sự thật không nên bị chôn vùi chỉ vì ta sợ người khác nói gì."
Hắn xoay người bước vào màn đêm thăm thẳm.
Ta đứng dưới mái hiên, tay siết c.h.ặ.t chiếc ô giấy dầu cũ kỹ.
Lần đầu tiên ta nhận ra, người đàn ông ấy đã vì ta mà bước lên một con đường đầy sóng gió, có thể khiến hắn mất đi toàn bộ quyền thế.