Đầu thu.

Yến Hoài Chấp mang đủ tam thư lục lễ đến Khương gia cầu hôn.

Sính lễ trang trọng nhưng không hề khoa trương.

Đặc biệt, hắn mang theo một bản cam kết tự tay viết:

Khương Uẩn Ninh toàn quyền quản lý tài sản riêng, tiếp tục kinh doanh, tự do đi lại Giang Nam. Thẩm thái thái tùy ý chọn nơi ở.

Mẫu thân hỏi: "Yến đại nhân có thể giữ lời bao lâu?"

"Văn thư chỉ giữ được tài sản." Yến Hoài Chấp đáp, "Còn sự tôn trọng, thần sẽ dùng cả đời để chứng minh."

Trưởng công chúa Tiêu Vân Chiêu đứng ra làm chủ hôn.

Yến Minh Tu reo lên gọi "Cữu mẫu", khiến cả viện ngập tràn tiếng cười.

Yến Hoài Chấp trao hôn thư, nhưng không nắm lấy tay ta ngay.

Hắn dâng bằng hai tay: "Ta không xin Khương gia giao nàng cho ta. Ta chỉ xin được cùng nàng đi tiếp đoạn đường sau này."

Ta mỉm cười, chủ động đặt tay mình lên tay hắn.

Ngày đại hỷ.

Mười dặm hồng trang, nhưng không phô trương quyền thế.

Trưởng công chúa bổ sung thêm phần sính lễ hậu hĩnh cho nghĩa nữ.

Mẫu thân đội khăn che mặt cho ta, dặn dò: "Nếu có ngày không vui, cửa nhà Khương gia vẫn luôn mở đón con."

Yến Hoài Chấp đích thân cưỡi ngựa lớn đến đón dâu.

Khi ta bước xuống kiệu, hắn đưa tay ra, lặng lẽ chờ đợi.

Ta tự tay đặt lòng bàn tay mình vào tay hắn.

Năm mười chín tuổi, ta bước vào hôn nhân để mong cầu tình yêu.

Năm nay, ta bước vào hôn nhân vì biết mình được tôn trọng.

Xa xa nơi góc phố, Phùng Tự Khiêm đứng nhìn đoàn rước dâu đi qua, rồi lặng lẽ quay lưng bước đi trong bóng tối.

Sau khi thành thân, cuộc sống của ta không hề thay đổi.

Ta vẫn đến cửa hàng hương liệu mỗi ngày.

Yến Hoài Chấp cho người sửa riêng một gian phòng trong Yến phủ để ta thử hương.

Những ngày ta bận, hắn tự dùng bữa trước, không bắt ta phải chờ.

Khi hắn về muộn, ta cũng không còn ngồi suốt đêm đốt nến đợi chờ.

Mẫu thân ở tại tiểu viện gần cửa hàng, ta rảnh rỗi lại về thăm.

Có lần ta đi Giang Nam khảo sát nguyên liệu nửa tháng, Yến Hoài Chấp chỉ âm thầm cử hộ vệ đi theo bảo vệ, không hề cản trở.

Khi ta trở về, ta mang theo món bánh hắn thích, chủ động đun nước pha trà cho hắn.

"Hôm nay ta đợi chàng dùng bữa." Ta bảo.

"Vì quy củ sao?" Hắn hỏi.

"Vì ta muốn đợi." Ta mỉm cười.

Tình yêu không phải là hy sinh bản thân.

Mà là hai người độc lập, tự nguyện bước về phía nhau.

Mùa đông năm sau.

Tuyết đầu mùa rơi xuống kinh thành.

Vụ án của phụ thân đã được minh oan hoàn toàn, cửa hàng hương liệu mở thêm chi nhánh mới.

Ta đứng dưới mái hiên ngắm tuyết rơi.

Yến Hoài Chấp đi làm về, bước lại gần, tự tay phủ chiếc áo choàng ấm áp lên vai ta.

Ta nhớ lại đêm sinh thần năm mười chín tuổi.

Đêm đó, ta ngồi cô độc trước bàn thức ăn nguội lạnh, chờ một người không bao giờ về.

Hôm nay, ta không chờ đợi.

Nhưng người yêu ta vẫn tự nguyện trở về bên ta.

Yến Minh Tu từ gian nhà chính chạy ra: "Cữu phụ! Cữu mẫu! Vào ăn cơm thôi!"

Tuyết đầu mùa rơi xuống mái hiên.

Yến Hoài Chấp bước đến, tự tay phủ áo choàng lên vai nàng.

Khương Uẩn Ninh nhìn bàn tay đang đặt trước mặt mình.

Hắn không kéo nàng đi.

Chỉ lặng lẽ đợi nàng lựa chọn.

Nàng mỉm cười, chủ động đặt tay mình vào tay hắn.

Năm mười chín tuổi, nàng rời khỏi một người chưa từng thật lòng yêu mình.

Cũng từ mùa đông ấy, nàng bắt đầu học cách yêu lấy chính mình.

Rồi trên con đường nàng tự chọn, nàng gặp được một người đã chờ suốt nhiều năm.

Không ép nàng quay đầu.

Không bắt nàng phải trở thành ai khác.

Chỉ hỏi nàng có bằng lòng cùng hắn đi tiếp hay không.

Lần này, Khương Uẩn Ninh đã có câu trả lời.

Nàng nắm lấy tay Yến Hoài Chấp, cùng hắn bước qua màn tuyết.

Phía sau không còn là Phùng phủ.

Phía trước mới thật sự là nhà.

— HOÀN —

Chân thành cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này. Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại. Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá. Và nếu bạn muốn, hãy cùng bước sang một câu chuyện khác. Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

QUY LAI MỘNG

Ba năm trước, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi Đông Cung, cũng cướp đi người con gái mà Tiêu Cảnh Hành yêu hơn cả giang sơn.

Ba năm sau, hắn bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn, trở thành đế vương của thiên hạ. Vinh quang trong tầm tay, nhưng người hắn mong nhất vẫn chưa từng trở về.

Cho đến ngày đăng cơ.

Giữa cơn mưa xuân phủ kín hoàng thành, nàng xuất hiện như chưa từng rời đi.

Nàng vẫn cười dịu dàng như năm ấy.

Vẫn gọi tên hắn như năm ấy.

Chỉ là từ sau ngày gặp lại, mọi bí mật của vụ hỏa hoạn năm xưa cũng dần được vén màn. Có những lời hứa phải đ.á.n.h đổi bằng cả sinh mệnh, có những ký ức vì quá đau mà con người tự lựa chọn lãng quên.

Và có những cuộc đoàn tụ... chỉ đến khi tất cả đã quá muộn.

1.

Tiếng chuông đồng vang dội khắp hoàng thành.

Mười hai hồi chuông trầm hùng x.é to.ạc màn mưa xuân ảm đạm.

Hôm nay là đại lễ đăng cơ.

Tiêu Cảnh Hành khoác lên mình cửu ngũ long bào, từng bước từng bước bước lên bậc thềm ngọc.

Bên tai hắn là tiếng tung hô vạn tuế của văn võ bá quan, vang vọng khắp đại điện.

Nhưng đôi mắt hắn không nhìn vương tọa, cũng chẳng nhìn chúng thần.

Hắn từ trên cao nhìn xuống cổng điện xa xôi, nơi màn mưa đang giăng lối.

Trong đầu hắn chỉ vang lên một giọng nói thanh thuần của ba năm trước:

"Nếu thiếp trở về, chàng còn chờ thiếp không?"

Hôm nay hắn đã có cả thiên hạ, nhưng người đón nhận lời hứa năm xưa lại chẳng thấy tăm hơi.

Ngoài cổng thành, một chiếc xe ngựa cũ kỹ chậm rãi dừng lại.

Màn mưa bụi bao phủ lấy cỗ xe, che khuất dung nhan người bên trong.

Rèm xe vén lên. Một cô gái mặc váy xanh bước xuống.

Nàng không mang theo hành lý, cũng không có người hầu hạ bên cạnh.

Gương mặt nàng thanh tú, không chút thay đổi so với ba năm trước. Tựa như năm tháng đã hoàn toàn lãng quên nàng.

Diệp Thanh Hoan ngước nhìn bờ tường hoàng cung đỏ rực, khẽ cười.

"Ta về rồi."

Nàng bước đi trên con đường đá ướt đẫm.

Không một ai ngăn cản nàng, cũng không ai nhìn nàng. Mọi người đều đang hướng về phía đại điện, nơi tân đế vừa lên ngôi.

Tiêu Cảnh Hành đang đứng trước ngai vàng thì bỗng nhiên khựng lại.

Ánh mắt hắn đông cứng tại bóng hình váy xanh vừa xuất hiện nơi giao lộ cung đường.

Bất chấp lễ nghi, bất chấp lời can gián của đại thần, hắn quay người chạy đi.

Hoàng đế chạy thục mạng xuống những bậc thềm ngọc dài dằng dặc. Tà long bào quét qua nước mưa, ướt sũng.

Đến trước cổng cung, hắn mạnh mẽ ôm c.h.ặ.t lấy nàng vào lòng.

Bàn tay hắn run rẩy dữ dội, đôi mắt long lên đỏ hoe, hơi thở dồn dập.

"Thanh Hoan... là nàng thật sao?"

Diệp Thanh Hoan tựa đầu vào vai hắn, khóe môi khẽ cong lên:

"Chàng đã làm Hoàng đế rồi."

Bá quan văn võ đuổi theo đến nơi, tất cả đều quỳ rạp dưới mưa, không một ai dám ho he nửa lời.

Chiếc xe ngựa hoàng gia hồi cung, bên trong rộng rãi và ấm áp.

Tiêu Cảnh Hành nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, như thể chỉ cần buông ra thì nàng sẽ biến mất.

Hắn nhìn nàng, vừa mừng vừa tủi, khẽ trêu:

"Nàng gầy đi rồi, ba năm qua trẫm tìm nàng đến phát điên."

Diệp Thanh Hoan cúi đầu, ngón tay mân mê dải lụa trên váy, cười đáp:

"Chàng là Hoàng đế, sao lại nói lời trẻ con như vậy."

"Ba năm qua nàng rốt cuộc đã đi đâu?" Tiêu Cảnh Hành nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng trầm xuống.

Nàng khựng lại một nhịp, rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ, nụ cười phảng phất vẻ xa xăm:

"Đi rất xa, một nơi rất xa."

Xe ngựa dừng trước một tẩm cung nguy nga.

13 (kết) - Tuyết Tận Kiến Quân Tâm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia