Trong giọng nói còn mang theo vài phần dung túng.

Chàng phất tay bảo ta lui xuống.

Ngay cả giỏ điểm tâm kia cũng bảo ta mang về.

Sau khi công chúa rời đi được vài ngày, trong cung bỗng ban xuống một vị ma ma.

Nói rằng thấy ta việc gì cũng tự mình xử lý, công chúa rất quan tâm, nên đặc biệt sai bà tới để ta sai bảo.

Nhưng vị ma ma ấy hoàn toàn không giống như lời công chúa nói.

Bà ta chẳng khác nào một cây đinh mềm.

Dù ta khéo léo từ chối thế nào, bà ta cũng luôn lấy lý do “công chúa lo lắng cho phu nhân” để ở lại bên cạnh.

Người này ít nói.

Ánh mắt lại sắc bén như chim ưng.

Có lần ta vô tình phát hiện bà ta đang lục lọi đồ đạc trong phòng.

Vừa nghe thấy tiếng bước chân của ta, bà ta lập tức thu tay, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trong lòng ta lập tức dâng lên cảm giác bất an.

Nhưng bà ta là người do hoàng gia ban xuống.

Đuổi cũng không được.

Lạnh nhạt càng không dám.

Đêm ấy, khi Tống Linh Ngọc đến phòng ta.

Ta nhỏ giọng kể lại chuyện vị ma ma kia có nhiều hành động kỳ quái.

Tống Linh Ngọc khẽ cau mày nhìn ta:

“Mấy ngày nay nàng chẳng nói với ta được mấy câu.”

“Vừa mở miệng đã là những lời vô căn cứ như vậy sao?”

“Minh Châu chỉ có lòng tốt quan tâm nàng.”

“Sao có thể suy đoán người khác như thế?”

Tim ta chợt lạnh đi.

Trong mắt chàng, Minh Châu công chúa luôn là người ngây thơ thuần thiện.

Chàng sao có thể tin ta được?

Trong lòng đầy tâm sự, ta chẳng còn tâm trạng nào nữa.

Đêm ấy, ta và chàng tan cuộc trong không vui.

Vị ma ma kia ở lại vài ngày rồi tìm một cái cớ để hồi cung.

Bà ta vừa đi không bao lâu, công chúa đã mở tiệc thưởng hoa.

Mời rất nhiều mệnh phụ trong kinh đến dự.

Tên ta được ghi ngay vị trí đầu tiên.

Cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng mãnh liệt.

Ta tìm đến thư phòng, nhẹ giọng cầu xin Tống Linh Ngọc giúp đỡ.

“Linh Ngọc, trong lòng thiếp luôn cảm thấy bất an, nhưng lệnh của công chúa lại không thể trái.”

“Chàng và công chúa vốn thân thiết từ nhỏ. Có thể thay thiếp cáo bệnh từ chối được không?”

Chàng hơi khựng lại, đặt b.út xuống.

Trong mắt đã hiện rõ vẻ không vui.

“Sao nàng lại nói những lời này nữa?”

“Hôm trước nàng lo lắng chuyện vị ma ma kia, cuối cùng chẳng phải vẫn bình yên vô sự đó sao?”

“Minh Châu thành tâm mời nàng dự tiệc.”

“Vì sao nàng luôn không chịu lĩnh tình, ngược lại còn nghi kỵ đủ điều?”

Ta không thể dùng những chuyện chưa có bằng chứng để thuyết phục chàng.

Cuối cùng chỉ đành mang theo nỗi bất an lên xe tiến cung.

Trong ngự hoa viên, trăm hoa đua nở.

Ta cố ý đến muộn một chút, lặng lẽ đứng ở góc khuất.

Nào ngờ Minh Châu công chúa chỉ liếc mắt một cái đã lập tức tìm thấy ta.

Khóe môi nàng mang ý cười như có như không.

Vừa như châm chọc, vừa như chế giễu.

“Mạnh thị, lại đây.”

Ta cố giữ bình tĩnh, tiến lên hành lễ.

Nàng gọi các vị phu nhân xung quanh lại.

Nói rằng có một chuyện thú vị muốn để mọi người cùng thưởng thức.

Ánh mắt nàng rơi xuống người ta.

Khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy giễu cợt.

“Mạnh thị nhìn qua có vẻ là người thành thật.”

“Không ngờ sau lưng lại có loại t.ì..n.h t.h.ú khuê phòng thế này.”

“Thật khiến người ta mở rộng tầm mắt.”

Đầu ngón tay nàng khẽ rung lên.

Một bộ sa y đỏ mỏng lập tức buông xuống.

Chính là bộ sa y năm ấy đã khiến ta và Tống Linh Ngọc sinh ra hiềm khích khi vừa vào phủ.

Bốn phía yên tĩnh đến mức gần như nghe được tiếng hoa rơi.

Không biết ai là người đầu tiên bật cười khẩy.

Ngay sau đó, vô số lời châm chọc và bàn tán từ khắp nơi ập tới như sóng dữ.

“Nhìn lớp vải mỏng như cánh ve kia xem. Mạnh gia cũng là dòng dõi thư hương, vậy mà lại dạy ra loại nữ nhi chuyên dùng thủ đoạn hồ ly tinh như thế?”

“Đây là việc một chính thất nên làm sao?”

“Cách hành xử này, e rằng ngay cả kỹ nữ bên bờ Tần Hoài cũng phải tự thấy không bằng.”

“Trước đây nghe nói Mạnh phu nhân quản gia rất giỏi, còn tưởng là người đoan trang ổn trọng.”

“Giờ xem ra đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.”

Từng lời từng chữ như lưỡi d.a.o sắc bén.

Hết lần này đến lần khác cắt lên người ta.

Tai ta ù đi.

Khí huyết dồn lên đầu.

Trước mắt tối sầm.

Bộ y phục ấy rõ ràng ta đã vứt bỏ từ lâu.

Sao lại rơi vào tay nàng?

Minh Châu công chúa tựa như đang cầm thứ dơ bẩn.

Nàng tiện tay ném bộ sa y xuống đất.

“Tự cam hạ tiện.”

“Làm ô uế hai chữ mệnh phụ.”

“Uổng công các vị phu nhân còn xưng tỷ gọi muội với ngươi.”

“Đúng là làm bẩn cả váy áo của mọi người.”

“Ngươi còn mặt mũi đứng ở đây sao?”

“Ngồi cùng một chỗ với hạng người không biết liêm sỉ như ngươi, bản cung cũng cảm thấy xui xẻo.”

“Người đâu, đuổi nàng ta ra ngoài.”

Trong vô số ánh mắt khinh miệt, ta bị đuổi khỏi yến tiệc.

Hôm ấy có rất nhiều mệnh phụ có mặt.

Không ít người trong số đó vốn quen biết và qua lại với ta nhiều năm.

Danh tiếng mà ta khổ tâm gìn giữ suốt bao năm.

Chỉ trong một ngày đã bị hủy sạch.

Ta cũng không biết mình trở về phủ bằng cách nào.

Trong đầu ong ong không dứt.

Một mình ngồi trong phòng cho tới khi trời sắp tối.

Tiếng bước chân vội vã vang lên.

Người tới chính là Tống Linh Ngọc.

Chàng bước nhanh vào phòng.

Nhưng khi còn cách ta ba bước chân lại đột ngột dừng lại.

Lặng lẽ đứng đó.

Vừa nhìn thấy chàng, lửa giận trong lòng ta lập tức bùng lên.

“Tống Linh Ngọc.”

“Hết lần này đến lần khác ngươi không chịu tin ta.”

“Đến nước này rồi, ngươi còn gì để nói nữa?”

“Vị Minh Châu muội muội tốt đẹp của ngươi không biết lấy đâu ra bộ sa y ấy, còn hao tâm tổn sức hủy hoại thanh danh của ta.”