Tôi kéo lấy cà vạt của anh.
"Anh à, bây giờ, anh tin em rồi chứ?"
"Em sẽ không bỏ trốn đâu, anh xem, em đã như thế này..."
Ấy vậy mà, người đàn ông đang cúi người vẫn chỉ nhìn tôi như thế.
"Mở lòng phơi bày tất cả với anh rồi..."
Đầu óc tôi, đột nhiên trở nên nặng trĩu.
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ nhìn anh.
Không ổn, đầu váng vất quá.
Trong sữa có...?
Anh trai, áp tay nâng lấy hai má tôi.
Những đầu ngón tay chai sần của anh, miết nhẹ lên mí mắt tôi.
Tôi không thể cử động được nữa, trong ly sữa đó có vấn đề.
Tôi nghe thấy giọng nói của anh trai, tựa như vọng lại từ một nơi rất xa xăm.
"Lần này, em làm tốt lắm, Tiểu U U."
"Chỉ là, em không nên để t.h.u.ố.c hớ hênh trong túi xách như vậy."
"Vừa nãy nó đã rơi ra ngoài."
"Suýt chút nữa là em đã có thể g.i.ế.c c.h.ế.t anh trai mình rồi."
...
Nguy rồi.
Anh tôi hình như đã hiểu lầm rồi.
Tôi cất t.h.u.ố.c mê trong túi là để mang đi xét nghiệm nguồn gốc, tôi phải tìm được bằng chứng phạm tội của bọn Du Trạch.
Nhưng có vẻ như anh tôi đã hiểu lầm thành tôi muốn bỏ t.h.u.ố.c anh ấy.
Tất cả những gì tôi vừa làm lúc nãy, cũng bị anh cho là một vở kịch mua vui qua đường mà tôi phải hy sinh bản thân to lớn.
Tôi muốn giải thích, nhưng lại không thốt nên lời, mí mắt càng lúc càng nặng trĩu.
Thế này là cái tình huống quái quỷ gì vậy, tôi định giơ tay ra, lại bị Lục Minh gạt phăng ống tay áo.
"Ghét bỏ anh đến thế sao?"
"Lừa một lần, còn muốn lừa thêm lần thứ hai nữa sao?"
8.
Đầu óc tôi mê man quay cuồng.
Cảm giác vùng cổ bị thứ gì đó thít c.h.ặ.t, không cách nào hít thở được.
Cả người cũng chẳng thể nhúc nhích.
Tôi bị anh trai trói lại rồi.
"Anh..."
Tôi có chút bất đắc dĩ nhìn anh.
"Anh phải cho em cơ hội giải thích chứ."
...
Lục Minh cụp mắt, không chút biểu cảm mà nhìn tôi.
Anh tôi rất cao, nhìn cũng rất gầy, hệt như ngọn lưu ly mỏng manh dễ vỡ chốn nhân gian.
Nhưng anh lại có sức mạnh đáng gờm, bất luận là kiếp trước xử lý đôi nam nữ kia, hay là kiếp này xử lý đứa "không nghe lời" như tôi.
Khớp xương ngón tay tái nhợt lạnh lẽo của anh, cọ xát vào gốc tai tôi.
"Anh." Tôi gọi anh.
"Câm miệng."
Lại là một tiếng quát khẽ lạnh lùng pha chút khàn khàn.
Anh cúi người, hôn tôi.
Lông mi của anh rất dài, rủ xuống mí mắt tôi mang theo cảm giác ngưa ngứa.
Tôi không thể cử động, nhưng tôi cảm thấy ngay cả sự khiêu khích nhẹ nhàng như thế này của anh, tôi cũng không chịu đựng nổi.
Bởi vì thích anh, tôi bị ép phải đáp lại anh, thế nhưng khi hơi thở của anh lấp đầy khoang mũi, hút lý trí ít ỏi còn sót lại đã kéo tôi khỏi vực sâu, giúp tôi bừng tỉnh.
Tôi không phải ở đây để theo hầu anh luyện kỹ năng hôn.
"Anh, khụ, khụ..."
Tôi bắt đầu ho sặc sụa.
Anh buông tôi ra với vẻ có phần không vui, đưa tay vỗ vuốt nhè nhẹ lưng tôi.
"Bị sặc à?"
"Rốt cuộc là ai mới cần luyện thêm kỹ năng hôn đây?"
Anh cất lời rất gay gắt, hiển nhiên là vẫn còn kìm nén cơn giận.
Anh cảm thấy tôi đã lừa anh, nhưng tôi thì không.
Thế là tôi cũng bực mình.
"Là anh không chịu tin em."
"Thuốc là do Du Trạch đưa cho em, hắn muốn em đ.á.n.h ngất anh."
"Em nhận lấy số t.h.u.ố.c đó, chỉ là muốn đem đến cơ sở xét nghiệm để kiểm tra mà thôi."
"Chính anh mới là người không tin em."
Tôi ngẩng cao đầu đối diện với ánh mắt anh.
Khi anh trai tôi cúi người xuống chuẩn bị hôn tôi lần nữa, tôi liền biết lời giải thích của mình vào tai con người này, chỉ thuộc cái tầm tai trái lọt qua tai phải.
Tôi giằng ra khỏi anh.
Anh nhướng một bên lông mày, "Ồ" lên một tiếng.
Lời nói rất nhẹ, cọ xát vào vành tai tôi.
"Ừm, t.h.u.ố.c là đem đi xét nghiệm."
"Không phải để độc c.h.ế.t anh."
"Lục U, tiếp theo đây có phải em lại muốn nói, em làm tất cả những điều này đều là vì anh không?"
"Nhưng em đã từng yêu người anh này, dù chỉ là một chút thôi, hay chưa?"
Ánh mắt anh hờ hững lạnh nhạt, nhưng sâu thẳm trong đó lại hoang mang hốt hoảng đến mức sắp vỡ vụn.
Tôi há miệng, muốn nói điều gì đó nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.
Xét cho cùng thì trước đây, vì muốn thoát khỏi Lục Minh, tôi đã từng làm ra vô vàn chuyện đê tiện như lén bỏ t.h.u.ố.c ngủ vào bữa sáng của anh, nhét vôi bột vào hộp b.út, vu oan cho anh tội ăn cắp rồi báo cảnh sát bắt anh, v.v.
Có thể nói anh tôi mang tiếng xấu xá khắp xóm giềng, một nửa trong số đó đều là công lao của tôi cả.
Đơn thuần chỉ vì anh phải nai lưng đi dọn dẹp đống tàn cuộc cho tôi.
Anh nhất thời không thể thay đổi cái nhìn về tôi, tôi có thể tạm thời nhẫn nhịn một chút.
Thế là tôi.
Bật người dậy cái vèo như cá chép vươn mình, hôn chụt lên môi Lục Minh một cái.
Đôi môi của anh tôi hôn rất thích, rất mềm mại.
Anh ngẩn người, trong ánh mắt dường như có một bức họa đa sắc thình lình bừng nở.
Để rồi anh trai tôi đã phát điên.
Đầu tôi va vào nệm giường, được anh dùng lòng bàn tay lót đỡ.
Chiếc giường vì động tác của hai chúng tôi mà lún xuống một khoảng, tôi chiều chuộng hùa theo anh, lần tìm ngón tay anh, mười ngón tay đan c.h.ặ.t lấy nhau.
Anh hôn lên cổ tôi.
Rồi lên tiếng: "Em muốn đày đọa anh đến c.h.ế.t đấy à."
...
Tôi nghĩ, kiếp trước tôi đã nợ Lục Minh rất nhiều thứ.
Kiếp này, tôi cũng không nắm chắc có thể chữa được tâm bệnh cho anh.
Nhưng tôi chắc chắn có thể bảo đảm sẽ đi cùng anh, chúng tôi sẽ cùng nhau đày đọa đối phương cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.