11.
Nửa đêm, tôi thực sự khó chịu đến mức không tài nào chợp mắt nổi.
Liền đi gõ cửa phòng anh trai.
"Anh ơi, hình như em bị sốt rồi."
Tầm nhìn của tôi mờ căm, tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, khoảnh khắc đó trong đầu tôi vụt qua rất nhiều suy nghĩ.
Chợt nhận ra anh trai mình trông cũng đẹp trai đấy chứ.
Nếu ở trường học chắc chắn sẽ có không ít nữ sinh thầm thương trộm nhớ, tiếc là, anh tôi vì tôi mà đã...
Anh dứt khoát bế bổng tôi lên.
"Đến bệnh viện."
Không một chút chần chừ.
Chiếc áo khoác dạ của anh đã trùm lên người tôi từ lúc nào.
Anh đưa tay lên áp vào trán tôi.
Tôi có thể cảm nhận được người anh khẽ run lên một cái.
Đoán chừng là.
Nóng lắm đây.
Anh trai luôn vì tôi mà đ.á.n.h mất đi sự bình tĩnh vốn có.
Anh trai tôi quá đỗi hoàn hảo, vì vậy ông trời đã ban cho anh một nhược điểm, và đó chính là tôi.
Cuộc đời của anh, đã bị tôi làm cho tan hoang, tơi tả.
12.
Trong xe taxi, tôi tựa đầu vào vai anh trai.
Tôi thực sự cảm thấy rất lạnh, thế nên càng ra sức ôm c.h.ặ.t lấy chiếc áo khoác của anh.
Bàn tay anh được tôi nắm lấy, tôi đang mân mê những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh.
"Còn khó chịu lắm không?"
"Sắp đến nơi rồi."
Anh đang lo lắng không biết đầu óc tôi có bị sốt đến mụ mị đi không.
Tôi rất muốn bảo với anh rằng em không sao đâu.
Thật ra em chỉ cố tình làm vậy thôi.
Thế nhưng tôi đã không còn can đảm để đối diện với vẻ mặt của anh khi biết được sự thật nữa rồi.
Anh trai cuống cuồng bế tôi vào phòng cấp cứu.
Anh đặt tôi ngồi xuống chiếc ghế ở khu vực truyền dịch của bệnh viện.
Chỉnh lại cổ áo cho tôi, anh ngồi xổm trước mặt tôi, gọi tôi là bé ngoan.
"Anh đi đóng viện phí một lát, sẽ quay lại ngay."
"Ngoan nhé, truyền hết chai nước này là sẽ không còn khó chịu nữa đâu."
Tôi rúc nửa khuôn mặt vào chiếc áo khoác dạ của anh, chỉ chừa lại đôi mắt nhìn anh rồi gật gật đầu.
Anh vỗ vỗ đầu tôi.
Khẽ kéo cổ áo tôi ra, rồi đặt một nụ hôn lên khóe môi tôi.
Tôi chằm chằm nhìn theo bóng lưng rời đi vội vã của anh.
Anh trai thực sự rất muốn nhanh ch.óng quay trở lại bên cạnh tôi mà.
Thế nhưng...
Tôi bỏ lại chiếc áo khoác của anh trên ghế.
Quay người đi.
Lẻn vào màn đêm mịt mù vô tận bên ngoài bệnh viện.
13.
Tôi rất muốn ở bên anh trai cả đời.
Có lẽ rồi sẽ có một ngày, anh trai hiểu được tôi thực lòng yêu anh, tiếc là thời gian dành cho tôi không còn nhiều nữa.
Tôi không thể để Du Trạch và Đoạn Nguyệt mất đi sự kiên nhẫn đối với mình.
Khó khăn lắm tôi mới nắm được một phần bằng chứng phạm tội của bọn chúng.
Bây giờ là bốn giờ sáng, ánh bình minh vừa chớm rạng, tôi gọi điện cho Du Trạch, gã không bắt máy.
Cũng phải, vào cái giờ này thì ai mà chẳng đang chìm sâu trong giấc nồng cơ chứ.
Cùng lúc đó, tôi không thể kìm chế được mà nghĩ ngợi lung tung.
Khi anh trai phát hiện ra tôi biến mất, anh sẽ cuống cuồng đến nhường nào đây.
Hồi còn rất nhỏ, có một lần anh trai làm lạc mất tôi ở trung tâm thương mại, tôi đứng khóc nức nở giữa dòng người qua lại, chính anh đã rẽ đám đông không ngớt để ôm chầm lấy tôi vào lòng, lo lắng đến mức run rẩy cả người.
Về sau, lần nào anh trai cũng đều tìm thấy tôi bất kể tôi ở đâu.
Cho đến kiếp trước, anh bị gãy mất một bên chân, đứa em gái của anh vẫn dứt khoát quay lưng bỏ đi không một lần ngoảnh đầu lại.
...
Tiếng chuông điện thoại đã cắt đứt dòng hồi ức của tôi.
Là Du Trạch gọi đến.
Tôi bắt máy.
"Em trốn ra được rồi à?"
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi mới cất tiếng hỏi tôi.
"Phải, anh trai em hơi khó nhằn."
"Thuốc bị anh ấy tịch thu mất rồi, anh có thể kiếm một phần khác cho em không?"
"Cứ yên tâm, anh trai đã hoàn toàn buông bỏ cảnh giác với em rồi, lần này tuyệt đối sẽ thành công."
Để xóa tan sự hoài nghi của Du Trạch, tôi buộc phải giả vờ như thể bản thân căm ghét anh trai thấu xương thấu tủy.
Hơn nữa, Du Trạch ngày hôm nay cũng rất kỳ lạ.
Hình như gã đang dùng thiết bị biến đổi giọng nói.
Điều này không ổn chút nào, chứng tỏ Du Trạch đã bắt đầu nghi ngờ tôi.
Tựa như những quân bài domino, tôi rất sợ vì một vài thay đổi của mình mà làm cho mạch thế giới hoàn toàn bị đảo lộn.
"Làm sao anh có thể tin em đây?"
"Du Trạch, anh với em còn nói chuyện tin hay không tin cái gì nữa?"
Quả nhiên, Du Trạch chắc là đã đ.á.n.h hơi thấy điều gì đó bất thường rồi.
Tôi chỉ còn cách không ngừng gia tăng sức nặng cho lời nói, hít một hơi thật sâu rồi thốt ra câu đó:
"Em thích anh, chẳng lẽ anh không biết sao?"
Đầu dây bên kia lại tiếp tục im lặng một hồi lâu.
Rồi sau đó hỏi tôi.
"Vậy còn anh trai em thì sao?"
"Anh phải đảm bảo rằng em không bị anh trai em lôi kéo về phe anh ta."
...
"Anh trai em á? Em còn chẳng thèm liếc anh ta lấy một cái."
"Chẳng qua chỉ là một con ch.ó cứ bám riết lấy em không buông mà thôi."
"Ngày nào anh ta c.h.ế.t, em phải đốt pháo ăn mừng mới được."
Còn lâu nhé.
Không phải thế đâu.
Những lời tôi nói chắc chắn đều là lời nói ngược lòng mình.
Tôi nhắm mắt lại, thầm bổ sung thêm trong lòng.
Đầu dây bên kia dường như cuối cùng cũng chịu yên tâm về tôi.
Gã liền đọc cho tôi một địa chỉ.
"Số 876 phố Nam."
"...Chú ý an toàn."