16.
Trong nhà xưởng trống trải, mênh m.ô.n.g.
Du Trạch xúc động đến mức suýt chút nữa là bật khóc thành tiếng.
"Hu hu hu, U U, anh biết ngay mà, trong lòng em vẫn luôn có anh."
"Anh trai em đúng là một tên biến thái."
"Em mau báo cảnh sát bắt anh ta đi."
Tôi thẳng chân đá lật nhào chiếc ghế đang trói gã xuống đất.
"..."
Gã đang lải nhải cái thá gì với tôi vậy không biết.
Du Trạch vốn chẳng dám báo cảnh sát, bởi vì bản thân gã đang nhúng tay vào những trò phi pháp.
Gã đàn ông rú lên đau đớn phía sau lưng tôi.
Gào thét bảo tôi cởi trói cho gã, nhưng tôi chẳng thèm đoái hoài.
Sau khi đấu tranh tư tưởng dữ dội trong khoảng hai, ba giây ngắn ngủi, tôi đã co giò đuổi theo ra ngoài nhà xưởng.
Tôi quyết định đi tìm anh trai.
Từ nhỏ đến lớn, lần nào cũng là anh trai dỗ dành tôi.
Thế nên anh trai không thể không cần tôi được.
Tôi không biết anh trai đã đi đâu, quyết định về nhà tìm anh trước, bây giờ đổi lại là tôi gọi vào số máy của anh mà không tài nào liên lạc được, quả đúng là phong thủy luân chuyển, quả báo nhãn tiền mà.
Ngồi trên xe, tôi soạn một tin nhắn thật dài định gửi cho anh, rồi sau đó lại tự tay xóa đi từng chữ, từng chữ một.
Tôi đột nhiên cảm thấy mình đã bị lây bệnh từ anh trai rồi, tôi cũng sắp phát điên lên mất, những lúc không nhìn thấy anh, trong đầu tôi tất thảy đều là hình bóng của anh.
Cuối cùng tôi cũng đã tìm thấy anh trai mình.
Không phải ở nhà, mà là ở cửa hàng tiện lợi ngay trước lối vào nhà.
Tôi đứng sững lại trước cửa tiệm.
Tiến lên phía trước hai bước.
Nhưng rồi lại đứng chôn chân dưới ánh đèn đường.
Cửa hàng tiện lợi vào buổi sáng sớm tinh mơ chẳng có mấy bóng người.
Anh trai tôi đang mặc chiếc áo khoác gió thể thao màu đen.
Đường nét gương mặt anh sâu hoắm, làn da lại trắng trẻo đến mức tái nhợt.
Anh cụp mi mắt, đưa món đồ trong tay cho nhân viên thu ngân.
Nhân viên là một cô gái còn rất trẻ, đang thẹn thùng lén lút nhìn trộm anh.
Anh liền cong khóe mắt, mỉm cười nhẹ nhàng với cô ấy.
...
Tôi đứng trước cửa tiệm mà tức phát điên lên được.
Nơi l.ồ.ng n.g.ự.c trái, giống như bị ai đó bóp mạnh một cái thật đau lòng.
17.
Anh trai bước ra khỏi cửa tiệm.
Có chút ngạc nhiên nhìn tôi.
Một tia nắng mai nhạt nhòa của buổi sớm chiếu rọi lên đôi lông mày của anh, tôi đang đứng chắn ngay trên con đường mà anh buộc phải đi qua.
Thế nên anh khẽ nghiêng đầu.
"Tránh đường cái coi?"
Ánh mắt anh trai nhìn tôi lúc này.
Chẳng khác nào đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.
Tôi không thể kìm nén được cảm xúc thêm nữa.
"Anh ơi..."
Âm điệu cuối câu đã lạc hẳn đi, nghẹn ngào.
Tôi trố mắt nhìn đồng t.ử của anh trai từ từ giãn ra.
Rồi anh lập tức kéo tuột tôi ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Đầu ngón tay áp nhẹ lướt qua gò má tôi.
"Khóc cái gì mà khóc?"
"Đừng khóc nữa, anh sai rồi."
"Là do anh không tốt, đừng khóc nữa, ngoan nào?"
Mấy thứ anh vừa mua cầm trên tay đều rơi vãi hết xuống đất.
Chỉ để rảnh tay lau nước mắt cho tôi.
Tôi nức nở nhìn anh.
"Từ nhỏ em đã không có bố mẹ..."
"Ngay cả anh cũng không cần em nữa."
"Lục Minh, sao anh có thể nhẫn tâm đến thế cơ chứ..."
"..."
Anh vội vàng dỗ dành:
"Được được được, đều là do anh không tốt cả."
"Em đúng là tổ tông của anh mà."
"Đừng khóc nữa, ngoan đi mà."
Thế nhưng tôi lại khóc đến mức khụt khịt, hụt cả hơi.
Mãi cho đến khi cảm thấy nghẹt cứng cả hai bên mũi, tôi mới bừng tỉnh nhận ra mình đang bị cảm lạnh rất nặng.
Thế là các virus trong cơ thể cứ như thể đang đồng loạt tập hợp lại để tổng tấn công tôi vậy.
Đầu óc tôi chao đảo dữ dội.
Mới nhớ ra, hành hạ bản thân suốt cả một đêm dài, thế mà ngay cả nửa chai nước truyền dịch tôi cũng chưa kịp truyền xong.
Ý thức của tôi từ từ chìm vào trạng thái hôn mê sâu, tay vẫn cố nắm c.h.ặ.t lấy tay áo của anh.
Vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi ngất đi, tôi vẫn nghe thấy tiếng anh trai gọi tên tôi trong sự hoảng loạn tột cùng.
18.
...
Tôi cảm thấy mắt mình bị bịt kín.
Một dải băng đen, chẳng thể nhìn thấy gì, vì thế mọi giác quan đều được phóng đại lên gấp bội.
Có người vén tóc mái tôi lên, xoa xoa đầu tôi.
Những đốt ngón tay hơi chai sần, là anh trai tôi.
"Anh." Tôi cất tiếng gọi anh.
Anh không đáp lời, đưa tay cởi từng chiếc cúc áo trên cổ tôi.
Lần dài xuống phía dưới.
Tôi khẽ rùng mình một cái.
Anh xoa nắn dái tai tôi.
"Ngoan nào, đo nhiệt độ cái nhé."
...
"Anh ơi, sao lại bịt mắt em lại?"
"Bởi vì..."
Bắt trọn lấy hơi thở của anh phả bên tai tôi, xúc cảm được phóng đại lên gấp vạn lần so với bình thường, tim tôi đập thình thịch.
"Phải trừng phạt em."
"..."
"Em bị sốt rồi, anh ơi."