Hắn lười biếng mở miệng, nhưng ánh mắt lại sắc như đao, cào qua mặt nghĩa phụ:

“Thẩm tướng quân quan tâm miếng ngọc này hơn cả con gái ruột.”

“Sao vậy?”

“Tướng quân phủ thiếu một khối ngọc dương chi này hay sao?”

Bàn tay cầm đũa của nghĩa phụ siết đến trắng bệch.

“Vương gia nói đùa.”

Ông ta nhanh ch.óng khôi phục vẻ bình thường:

“Lão thần chỉ sợ nó xung phạm hoàng thất.”

“Sẽ không.”

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng nghĩa phụ, rồi đột nhiên đưa tay kéo miếng ngọc từ trong cổ áo ra.

Ngọc dương chi trắng ngần treo dưới ánh nến.

Đồng t.ử nghĩa phụ lập tức co rút.

Bởi vì ngay khoảnh khắc ấy, trong đường vân cánh chim ưng bên trong miếng ngọc bỗng hiện lên một màu đỏ m.á.u cực nhạt, giống như có sinh vật sống đang bơi trong ngọc.

Chỉ mình ông ta biết điều này có ý nghĩa gì.

Miếng ngọc đang nóng lên.

Từ sáng sớm, nó vẫn luôn nóng như vậy.

Nghĩa phụ đột ngột đứng bật dậy.

Chân ghế cào trên mặt đất, phát ra âm thanh bén nhọn ch.ói tai.

“Tri Vi!”

Giọng ông ta đột nhiên cao v.út, rồi lại bị ép xuống:

“Cất ngọc đi!”

Không phải quan tâm.

Mà là sợ hãi.

Ông ta sợ thái t.ử nhìn thấy, càng sợ Tiêu Hành nhìn thấy.

Ta thong thả nhét miếng ngọc trở lại cổ áo, mỉm cười:

“Nghĩa phụ nói phải.”

“Nữ nhi đã cất kỹ rồi.”

05

Tiệc vừa tan, ta còn chưa bước ra khỏi cửa sảnh, Tiêu Hành đã đuổi theo.

Hắn siết lấy cổ tay ta, kéo mạnh vào bóng tối sau cột hành lang.

Hơi rượu hòa cùng sát ý ập thẳng lên mặt.

“Thẩm Tri Vi.”

Đáy mắt hắn đỏ rực, hoàn toàn không giả vờ nữa:

“Giao ngọc bội ra đây.”

“Vương gia muốn thứ gì?”

“Nàng đã gả cho bổn vương thì chính là người của bổn vương.”

Hắn cười lạnh, đầu ngón tay siết lấy cằm ta:

“Thân thể nàng, ngọc của nàng, ngay cả mạng nàng cũng đều thuộc về bổn vương.”

“Bổn vương không có kiên nhẫn diễn kịch với các ngươi.”

“Người của nghĩa phụ nàng đã bao vây vương phủ, người của thái t.ử đang canh ngoài phủ.”

“Giao ngọc cho ta, bổn vương bảo đảm nàng sống.”

“Nếu không…”

Hắn cúi đầu, môi kề sát vành tai ta, dịu dàng như vô số lần trước đây, nhưng lời nói lại giống nọc độc của rắn:

“Bổn vương không ngại tự tay tiễn nàng lên đường.”

Máu toàn thân ta lập tức đông cứng.

Kiếp trước.

Chắn tên.

Máu.

Buông tay.

Hóa ra kiếp này, hắn vẫn muốn lấy mạng ta.

Ta nhìn hắn, bỗng bật cười.

“Vương gia, nếu các ngươi đã không diễn nữa, vậy ta cũng không diễn.”

Ta lùi lại một bước, đột ngột nâng cao giọng, từng chữ rõ ràng nện về phía nghĩa phụ và thái t.ử vẫn chưa đi xa:

“Các người muốn có ngọc bội, muốn khống chế ưng kỵ?”

“Xin lỗi, đã muộn rồi.”

“Ưng kỵ hiện tại nghe lệnh của ta.”

“Cũng phải đa tạ các vị đã bày ra ván cờ huyết hươu này, khiến ta thức tỉnh huyết mạch, nắm quyền khống chế ưng kỵ.”

Nghĩa phụ đột ngột quay đầu, sắc mặt biến đổi.

Quạt xếp của thái t.ử khép lại.

Lần đầu tiên, hắn thu đi nụ cười.

Ta giơ tay vỗ ba tiếng.

Bốp.

Bốp.

Bốp.

Ba bóng đen như quỷ mị, vô thanh vô tức đáp xuống bên cạnh ta.

Toàn thân khoác giáp đen, trên vai đậu chim ưng đen, những đôi đồng t.ử màu vàng nâu trong bóng tối giống như các cụm ma trơi.

Bọn họ không rút đao, cũng không hô g.i.ế.c.

Chỉ im lặng đứng đó, giống ba bức tường sắt vừa trồi lên từ địa ngục.

Tiêu Hành đột ngột buông tay ta, lùi nửa bước, bàn tay đặt lên chuôi kiếm.

Người của nghĩa phụ vừa xông qua cổng viện, nhìn thấy cảnh này liền đồng loạt dừng chân.

Đồng t.ử Chu Mãng co rút, dây cung đã kéo căng nhưng không dám thả.

“Ưng kỵ…”

Thái t.ử thấp giọng nói:

“Bọn họ thật sự đang ở kinh thành.”

Ta sửa lại tay áo, ánh mắt quét qua từng người có mặt, nở nụ cười vừa ngây thơ vừa tàn nhẫn:

“Nghĩa phụ, ngài nuôi ta mười năm, chẳng lẽ chưa từng dạy ta sao?”

“Ưng kỵ nhận cốt, không nhận lệnh bài.”

“Ngài muốn lấy ngọc?”

“Cứ tới lấy.”

“Xem người của ngài nhanh hơn, hay đao của ưng kỵ nhanh hơn.”

Nghĩa phụ nhìn chằm chằm ba bóng đen sau lưng ta, sắc mặt xám ngoét.

Ba người kia không hề động đậy.

Chính sự tĩnh lặng này còn đáng sợ hơn thiên quân vạn mã.

Ông ta không dám cược.

“Rút.”

Nghĩa phụ nghiến ra một chữ từ kẽ răng.

Chu Mãng nhìn ta thật sâu, sau đó phất tay.

Người của nghĩa phụ lập tức lui đi như thủy triều.

Thái t.ử nhìn ta, lại nhìn những bóng đen kia, bỗng bật cười, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt:

“Tiêu Vương phi, thủ đoạn thật cao minh.”

Hắn xoay người, dẫn theo thị vệ rời đi.

Tiêu Hành vẫn đứng tại chỗ, tay đặt trên chuôi kiếm, đốt ngón tay trắng bệch.

Hắn nhìn ta, trong mắt có kinh ngạc, có kiêng dè, còn có vẻ mờ mịt của kẻ đã hoàn toàn bị hất ra khỏi ván cờ.

“Thẩm Tri Vi.”

Giọng hắn khô khốc:

“Nàng từ khi nào…”

“Vương gia.”

Ta cắt ngang lời hắn, nhét miếng ngọc trở lại cổ áo:

“Ta đã nói rồi.”

“Cốt đã mọc trên người ta.”

“Vương phủ này, thần thiếp không ở nữa.”

Ta xoay người.

Thiết Hoa xách đao đi theo.

“Cô nương, đi đâu?”

“Khách điếm.”

Ta không quay đầu, bước thẳng ra khỏi cổng vương phủ.

Phía sau, ba bóng đen lặng lẽ đi theo, giống như một đàn quỷ ảnh trung thành.

Trên đại lộ Chu Tước, gió tuyết sắc như đao.

Ta đi rất nhanh, lưng thẳng tắp.

Mãi đến khi rẽ vào một khách điếm, đóng c.h.ặ.t cửa phòng, ta mới đột ngột vịn tường, hai chân mềm nhũn, trượt xuống ngồi bệt dưới đất.

“Cô nương!”

Thiết Hoa lập tức đỡ lấy ta.

“Không sao.”

Ta thở dốc, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh:

“Không gượng nổi nữa.”

Thiết Hoa quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ:

“Bọn họ… đi rồi sao?”

“Không đi theo.”

Ta dựa vào tường, giọng run đến không thành tiếng:

“Ba người kia không phải ưng kỵ.”

“Cái gì?”

Thiết Hoa trợn tròn mắt.

“Là người ta tự thuê ở Truy Phong Môn.”